Kẻ Xấu Nơi Dị Thế Chẳng Lẽ Đều Phải Lòng Ta Sao

Chương 22

Trước Sau

break
Đây vốn là điều nàng nên được hưởng!

Nhưng điều khiến Văn Nhất Nhất không ngờ tới là, sau khi vén một lớp thảm lên, bên dưới vậy mà còn có thêm một lớp nữa.

"Sao lại có hai lớp?" Văn Nhất Nhất chẳng hiểu ra sao.

"Tối qua không phải ngươi lạnh lắm sao? Vậy nên dứt khoát đưa thêm cho ngươi một cái!" Fahr tùy tiện đáp: "Ngươi cũng đừng có đổ bệnh rồi kéo chân sau bọn ta!"

Lời hắn vẫn khó nghe như cũ, nhưng lần này Văn Nhất Nhất lại chẳng để bụng: "Tổng cộng chỉ có bốn cái thảm, cho ta hai cái rồi các ngươi phải làm sao?"

Hôm qua nàng có thảm để đắp là vì trong tổ thiểu năng này kiểu gì cũng phải có một người thức canh đêm, vừa hay dư ra một cái cho nàng ngủ... Nhưng hôm nay nếu đưa nàng hai cái, vậy chẳng phải sẽ có một người không có thảm mà ngủ sao?

Fahr hất cằm, giơ ngón cái chỉ vào mình: "Ngươi tưởng ta là ai? Người lợi hại như ta căn bản chẳng sợ lạnh!"

Brady lên tiếng giải thích: "Không sao, ba người bọn ta chen chúc một chút là được."

Văn Nhất Nhất thử tưởng tượng ba nam nhân cao hơn mét tám chen nhau trên hai cái thảm, lập tức cảm thấy hoàn toàn không ổn chút nào!

"Ta dùng một cái là được rồi."

"Ngươi đúng là phiền thật đấy, đừng lằng nhằng nữa, đây là mệnh lệnh của chủ nhân." Fahr ấn thẳng Văn Nhất Nhất ngã xuống thảm: "Ngủ mau cho ta!"

Với thân phận một phần tư người đầu chó, Văn Nhất Nhất đương nhiên không địch nổi sức của Fahr. Nàng bị hắn ấn ngã xuống đất, sau đó lại bị chiếc thảm còn lại trùm kín cả đầu. Loay hoay một lúc nàng mới chui đầu ra khỏi lớp thảm, vừa ngẩng lên đã thấy Fahr lại hăng hái bắt đầu nghiên cứu xem nên dùng hai cái thảm thế nào để đắp cho ba người.

"Hay là để Brady nằm ở giữa, tối đến hai đứa mình rút thảm ra luôn, như vậy hắn sẽ chẳng còn gì để đắp, ha ha ha!"

"Ngươi muốn chết phải không, Fahr Walker!"

"Lêu lêu lêu, có giỏi thì đánh ta đi!"

Bọn họ sao mà quậy được đến thế chứ, Văn Nhất Nhất nghĩ.

Nhưng lần này nàng lại không thấy ồn ào nữa. Giữa khu rừng ẩm thấp lạnh lẽo này, tiếng cười đùa rộn ràng của đám thiếu niên lại giống như một khúc hát ru, khiến nàng vừa an lòng vừa buồn ngủ.

Dưới người nàng lót một tấm thảm, trên người lại đắp thêm một tấm, từ đầu đến chân đều ấm áp. Trong hơi ấm ấy, nàng lim dim nhắm mắt lại.

Lũ trẻ đáng ghét.

Văn Nhất Nhất nhắm mắt, co người trong tấm thảm ấm.

Lũ trẻ khiến người ta yêu thích.

Nhưng không thể phủ nhận, bản tính của bọn họ vốn không xấu. Nàng tuy có tức giận, nhưng cũng sẽ không thật sự oán ghét bọn họ.


Những người sau này sẽ khuấy đảo phong vân cả thế giới, lúc này cũng chỉ là mấy thiếu niên dùng quần áo đánh nhau rồi cười đến vui vẻ mà thôi.

Về sau, có lẽ bọn họ sẽ trở nên chín chắn hơn, nhưng cũng sẽ không còn được vui sướng như thế nữa.

Có người đi qua đau khổ mà vẫn hướng về ánh sáng để sống. Có người bị đau khổ đánh gục, cuối cùng chọn cách trốn tránh.

Nhưng người hướng về ánh sáng cũng không thật sự vui vẻ. Kẻ chọn trốn tránh lại càng không thể vui vẻ.

Rõ ràng bọn họ cũng chẳng khác gì những người khác, trên mặt vẫn mang nụ cười, vẫn có thể hò hét đùa giỡn.

Thế nhưng từ khoảnh khắc rẽ sang những con đường khác nhau, bọn họ đã không còn niềm vui chân chính nữa.

Trước khi xuyên tới đây, nàng đã thật lòng yêu thích mấy người này đến vậy. Dẫu bọn họ chỉ là những con người trong "thế giới hư cấu", ngăn cách bởi câu chữ và tranh ảnh, nàng vẫn không kìm được mà rơi lệ mỗi khi nhìn thấy nỗi đau của họ.

Nghĩ đến dáng vẻ vô lo vô nghĩ của bọn họ lúc này, rồi lại nghĩ đến mai sau phải chịu cảnh sinh ly tử biệt, trong lòng nàng thật chẳng thể nguôi ngoai.

Nàng thật sự rất muốn cứu bọn họ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc