“Ngươi nghĩ gì mà đứng ngây ra thế?” Fahr bỗng nhiên lên tiếng, rồi như nhớ ra điều gì, “À, ta biết rồi, ngươi không có đồ thay đúng không?”
“ Đúng.” Văn Nhất Nhất xấu hổ đến mức chỉ muốn đào hố chui xuống.
“Vậy lấy đồ của ta cho ngươi mặc đi, ta còn vài cái chưa dùng.” Fahr rất tự nhiên đưa ra đề nghị.
Nếu lời này là do người khác nói trong hoàn cảnh khác, nghe thế nào cũng giống quấy rối. Nhưng kỳ lạ là, Văn Nhất Nhất lại chẳng hề có cảm giác bị xúc phạm.
Nàng chỉ cảm thấy máu lại bắt đầu dồn lên đầu: “Không cần!”
“Tại sao?” Fahr cực kỳ khó hiểu, “Vải may đồ của ta đều là loại tốt nhất đấy.”
Văn Nhất Nhất: “… Thật sự không cần!”
… Xác nhận rồi, nàng vẫn rất muốn đánh chết hắn! Đồ ngốc! Đồ ngốc chết tiệt, nghe rõ chưa!
“Khụ.” Brady ho nhẹ một tiếng, cắt ngang cuộc đối thoại giữa hai người, “Xin lỗi, chuyện không chuẩn bị đồ thay cho ngươi là do ta suy nghĩ chưa chu toàn. Thế này đi, đồ của ngươi cứ để cạnh đống lửa hong khô là được… Tạm thời không mặc cũng không sao chứ? Đợi đến thị trấn, chúng ta sẽ mua đồ mới cho ngươi.”
Tuy là vậy, nhưng vừa nghĩ đến cảnh đồ của mình được treo cạnh đống lửa, còn những người khác lại ngồi vây quanh bên cạnh…
Văn Nhất Nhất vẫn thấy nghẹt thở vô cùng.
Tại sao chứ? Tại sao những cuốn tiểu thuyết xuyên không khác chẳng bao giờ nhắc đến chuyện này?
Tại sao người ta có thể ở trong rừng cả tháng mà không cần nghĩ đến chuyện thay đồ, còn nàng thì lại phải cùng bốn tên ngốc bàn xem nên hong khô đồ của mình thế nào?
Rõ ràng mới xuyên tới ngày thứ năm, vậy mà Văn Nhất Nhất đã cảm thấy bản thân như già đi năm mươi tuổi.
Những người này nghe thấy mấy lời như vậy mà không biết ngượng sao?
Văn Nhất Nhất nhìn kỹ bốn thiếu niên đối diện, phát hiện vẻ mặt bọn họ đều vô cùng thản nhiên, thậm chí còn hơi nghi hoặc, dường như không hiểu vì sao phản ứng của nàng lại lớn đến thế.
... Quả thật hoàn toàn không có chút ý thức nam nữ nào.
Chẳng lẽ người có nội tâm xấu xa thật sự chỉ có mình ta?
Giờ khắc này, Văn Nhất Nhất không nhịn được tự hỏi bản thân.
Có phải bởi vì nàng là một người trưởng thành bẩn bựa, suốt ngày đọc truyện sắc, xem tranh sắc, nên mới thấy chuyện này quá mức ghê gớm? Còn trong mắt bọn họ, huynh đệ mặc chung một cái quần lót cũng là chuyện hết sức bình thường?
Chẳng lẽ nàng cũng phải nhập bọn sao? Dù sao nếu nàng cứ phản ứng quá gay gắt, người kỳ quái dường như lại thành nàng.
Vậy chẳng lẽ nàng thật sự phải mặc chiếc quần lót của Fahr, rồi đứng bên đống lửa cho bốn thiếu niên kia vây quanh nhìn nội y của mình?
... Không, nàng thật sự không làm nổi!
"Một lát nữa rồi tính sau đi, trước hết ta đi giặt quần áo đã." Văn Nhất Nhất mệt mỏi nói: "Mọi chuyện đợi giặt xong rồi hẵng nói."
Giặt quần áo...
Văn Nhất Nhất chợt rơi vào trầm tư.
Vừa rồi nàng quên mất một chuyện, đã muốn giặt quần áo thì nhất định phải thay quần áo ra. Nhưng ở đây lấy đâu ra chỗ để thay đồ?
Nàng đưa mắt nhìn quanh bờ sông một vòng, nơi này hoàn toàn không có chỗ nào có thể coi là nơi thay quần áo cả.
Khổ quá đi mất... Vì sao nàng lại phải xuyên tới đây chứ?
Nếu có thể xuyên trở về, Văn Nhất Nhất cảm thấy đời này nàng sẽ không bao giờ muốn đọc tiểu thuyết xuyên không nữa. Quả thật đã để lại bóng ma trong lòng rồi.
"Có chuyện gì vậy?" Smedley, người duy nhất còn chút lương tâm trong đám ác ôn này, quan tâm hỏi: "Nhất Nhất tiểu thư cần chúng ta giúp gì sao?"
"... Ta đang nghĩ phải thay quần áo thế nào." Văn Nhất Nhất chết lặng đáp.
Lúc này nàng đã chẳng còn chút liêm sỉ nào nữa, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết cho xong chuyện này.