Kẻ Xấu Nơi Dị Thế Chẳng Lẽ Đều Phải Lòng Ta Sao

Chương 14

Trước Sau

break
“Ta không thèm!” Văn Nhất Nhất tức giận cự tuyệt, “Người hầu cái gì chứ, người hầu cũng phải có tiền công! Ngươi giờ một đồng cũng chưa đưa cho ta, ta còn nấu cơm cho ngươi ăn, dựa vào đâu ngươi còn bắt ta lau giày cho ngươi! Ngươi xứng sao! Ngươi không xứng! Có khi ngươi lau giày cho ta còn tạm được!”

“Ngươi tưởng ta thiếu tiền của ngươi chắc?” Fahr không dám tin, giơ ngón cái chỉ vào mình, “Ngươi có biết ta là ai không? Ta mà thiếu tiền ngươi? Nói đùa cái gì vậy!”

“Vậy ngươi lấy ra đây đi! Có giỏi thì đừng chỉ nói suông, đưa tiền cho ta xem! Giá đủ thì ta sẽ lau đôi giày rách ấy cho ngươi!”

Fahr, kẻ vì đi thực chiến nên trong người chẳng có nổi một đồng: “... Đáng ghét!”


Văn Nhất Nhất càng nghĩ càng giận, lại nhìn thấy đống quần áo bẩn ném bên cạnh, liền bực bội nói: “Còn cả đống quần áo này nữa, không có tiền thì tự mình đi giặt! Ta sẽ không đụng tay vào đâu!”

“Được rồi, được rồi.” Brady lên tiếng giảng hòa, “Chuyện lau giày tạm thời không nhắc tới nữa…”

“Tại sao lại không nhắc tới!” Fahr bất mãn phản đối.

Brady làm như không nghe thấy lời kháng nghị của hắn, chỉ ôn hòa nói với Văn Nhất Nhất: “Chuyện giặt quần áo có thể nhờ ngươi được không? Phần tiền công còn thiếu, sau này chúng ta sẽ bù cho ngươi.”

“Làm phiền ngươi vậy.” Smedley cũng lên tiếng, “Chúng ta thật sự không biết giặt quần áo, đã làm hỏng mất mấy bộ rồi.”

Bị người ta nhẹ nhàng khách khí nhờ vả như vậy, Văn Nhất Nhất cũng thấy cơn giận trong lòng vơi đi không ít.

Dù sao đó cũng là nhân vật nàng từng thích trong sách, hơn nữa nàng cũng biết sơ sơ tính tình của Fahr từ trước rồi. Hắn vốn dĩ chính là kiểu đại thiếu gia như vậy, cũng không phải cố ý nhằm vào riêng nàng.

Chỉ là hắn đối với ai cũng chẳng khách sáo mà thôi.

Nghĩ vậy, Văn Nhất Nhất liếc nhìn Fahr một cái, phát hiện hắn vẫn đang phồng mang trợn má trừng nàng.

Thôi bỏ đi, nàng so đo với một đại thiếu gia làm gì chứ. Nghĩ đến Fahr sau khi trưởng thành, đó chính là nam thần nàng mê mẩn suốt một thời gian dài, vậy thì… tha! thứ! cho! hắn! đi!

Văn Nhất Nhất hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn tâm trạng, rồi nhìn sang đống quần áo chất cách đó không xa.

Đúng là một ngọn đồi nhỏ nhăn nhúm.

Chiếc áo khoác xanh sẫm mặc trên người mấy thiếu niên thì phẳng phiu, anh tuấn là thế, giờ lại bị vò như một cục giấy nhàu, quăng quật tứ tung. Còn áo sơ mi trắng thì càng thảm hơn, bị vo tròn thành một nắm, cổ áo và cổ tay áo đều đã bẩn đến xám xịt.

Văn Nhất Nhất: “”

Hóa ra quần áo của người trong sách cũng thật sự sẽ bẩn.

Nhớ lại lúc mới gặp, Fahr gần như mang cảm giác như thần linh giáng thế, khí thế mạnh đến kinh người. Cả cảnh bốn mỹ thiếu niên cao lớn đứng cạnh nhau cũng đủ khiến lòng người chấn động. Tuy lời nói của Fahr chẳng dễ nghe chút nào, nhưng trái tim mê trai của Văn Nhất Nhất vẫn tự động dát cho nam thần của mình một tầng viền vàng lấp lánh.

Mà giờ đây, lớp lọc dày tám trăm mét ấy đã vỡ mất một nửa.

Cho dù là nam thần trong tiểu thuyết, một khi từ người trong sách bước ra thành người thật giữa thế giới này, thì suy cho cùng cũng chỉ là mấy tên nhóc lôi thôi lếch thếch mà thôi.

Nhìn đống quần áo nhăn nhúm đến không nỡ nhìn kia, Văn Nhất Nhất càng chắc chắn, đám người này rõ ràng chỉ dựa vào sức mà vo quần áo thành một cục rồi nhét bừa vào túi hành lý, khiến quần áo bị hành hạ đến mức không ra hình dạng gì nữa.


… Khó trách dù cảm thấy nàng đáng ngờ, bọn họ vẫn muốn giữ nàng lại làm người hầu. Xem ra đám nhóc có thực lực mạnh khủng khiếp này đã hoàn toàn không thể tự chăm sóc bản thân nữa rồi.

Văn Nhất Nhất rốt cuộc cũng chẳng giận nổi, ngược lại còn thấy hơi buồn cười.

Phải nói sao đây nhỉ, hình tượng nam thần không vướng bụi trần, ăn sương uống gió, chẳng màng chuyện ăn uống ngủ nghỉ của nàng đã vỡ nát tan tành, vậy mà lại còn… có chút đáng yêu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc