Kẻ Phản Diện Lại Sa Vào Bóng Tối

Chương 27

Trước Sau

break
Mùi thịt nướng lan tỏa. Khi thịt chín, Nam Tầm xé một cái đùi, phần còn lại đưa hết cho Huyết Minh. Nhìn hắn ăn từng miếng lớn, nàng vui vẻ hỏi: “Ngon không? Có phải ngon hơn thịt sống nhiều không?”

Động tác của Huyết Minh khựng lại, hắn trầm giọng: “Nếu ngươi ngày nào cũng nướng cho ta ăn, ta có thể hứa với ngươi, sau này không ăn thịt sống nữa.”

Nam Tầm cười: “Chuyện nhỏ thôi, sau này ngày nào ta cũng nướng cho ngươi. Nhưng ngươi không được bắt nạt mấy con linh thú đáng yêu kia.”

Khóe môi Huyết Minh khẽ cong, khẽ đáp: “Được.”

Đợi hai người ăn uống no nê, Huyết Minh đưa ngón tay tới trước miệng Nam Tầm.

Nam Tầm lập tức xị mặt, nhìn hắn đầy oán niệm: “Hôm nay có thể miễn không? Ta vừa ăn thịt xong, ngươi lại bắt ta uống máu…”


Huyết Minh bất đắc dĩ xoa đầu nàng, nói: “Ngươi cũng biết khắp Ma Vực này có bao nhiêu yêu thú muốn uống một giọt máu của bổn vương mà còn không được, vậy mà ngươi lại bày ra vẻ mặt chê bai ấy.”

Nam Tầm dĩ nhiên hiểu rõ, cảnh Hồng Trù quỳ rạp trên đất liếm máu khi ấy vẫn in sâu trong lòng nàng.

Đây là một thế giới Huyền Vũ, không phải kiểu tiên hiệp mà cỏ cây muông thú tu luyện ngàn năm là có thể hóa yêu. Ở nơi này, thần thú và yêu thú đều thuộc linh thú. Trừ một số thần thú huyết mạch cao quý và đại yêu, chưa tới trăm năm đã có thể hóa thành hình người, thậm chí vừa sinh ra đã mang hình người, còn lại đa số linh thú phải đạt tới tu vi trên cấp bậc đế của nhân loại, mới có thể hóa hình.

Thế nhưng, đế giai nào phải dễ đạt đến. Nhân tộc cả đời truy cầu thánh giai, nhưng từ xưa đến nay chỉ có lác đác vài người thành công, còn người đạt đến đế giai cũng chẳng quá trăm.

Nhân tộc đã vậy, yêu thú lại càng khó hơn.

Thế nhưng, vì sao Ma Vực lại xuất hiện nhiều yêu thú hóa hình đến thế?

Tất cả đều bởi một con đại yêu—chính là con dâm xà đang ở trước mắt Nam Tầm.

Tứ trảo xích huyết đằng xà là dị chủng của đằng xà, nhưng yêu lực lại vượt xa thần thú đằng xà không chỉ một bậc. Huyết mạch của nó kế thừa nguồn yêu lực cường đại ấy, phàm là uống máu của nó, tu vi đều có thể tăng vọt, chưa đến năm trăm năm đã có thể tiến vào đế giai, trong khi nhân loại phải mất bốn năm ngàn năm, thậm chí còn lâu hơn.

Có thể nói, khắp Ma Vực này, trừ vài lão yêu thú tự mình tu luyện thành công, còn lại những yêu thú hóa hình đều từng uống qua máu của Yêu Vương.

Nhân tộc và thần thú luôn muốn giết chết Yêu Vương cũng không phải vô cớ—năng lực nghịch thiên như vậy, ai mà không kiêng dè.

Nam Tầm ôm lấy đầu ngón tay của Huyết Minh, nhìn ngón tay thon dài trơn nhẵn ấy, lẩm bẩm: “Nhưng ta không thích uống máu, mùi tanh quá.”

Huyết Minh khẽ búng lên trán nàng, nói: “Ngoan, uống vào sẽ có lợi cho thân thể ngươi.”

Nam Tầm đành cắn rách đầu ngón tay hắn, mút qua loa vài cái cho có lệ.

Uống xong, nàng đoán chừng—lại sắp “nướng bánh” rồi.

Quả nhiên, lần này Huyết Minh “nướng bánh” vô cùng hăng say, chỉ là đang dở chừng, hắn đột nhiên nhìn Nam Tầm với ánh mắt sáng rực, hỏi: “Tầm Tầm, ta ngày nào cũng để ngươi nhìn thú thân của ta, không biết ngươi… đã chuẩn bị xong chưa?”


Nam Tầm gần như lập tức hiểu ra ý của hắn, vội vàng lắc đầu: “Cái này… cái kia… có thể cho ta thêm chút thời gian không?”

Nếu lúc cùng nàng triền miên mà mỹ nam kia đột nhiên biến thành một con rắn khổng lồ toàn thân đỏ rực, còn mọc cánh thịt và bốn móng, cảnh tượng ấy quá mức “đẹp đẽ”, nàng thật sự không dám nhìn, e rằng sẽ lập tức ngất xỉu mất.

Trong đôi mắt đỏ như máu của Huyết Minh thoáng qua một tia thất vọng, hắn khẽ thở dài: “Được, bổn vương chờ ngươi.”

Nam Tầm ở trong lòng khóc lóc với Tiểu Bát, nàng thật sự không hiểu nổi, vì sao Yêu Vương lại cố chấp muốn hóa thành thú rồi mới cùng nàng thân mật. Chẳng lẽ sức chịu đựng của nàng trông lớn lắm sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc