Nam Tầm khẽ gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Được, ta tin ngươi một lần. Ngươi gọi ta là Tầm Tầm, vậy ta nên gọi ngươi là gì? Ngươi có tên không?”
Yêu Vương thoáng sững người.
Tên…
“Gọi ta là Huyết Minh đi.” Hắn đáp, ánh mắt khẽ dao động, mang theo chút tự giễu: “Cái tên này đã mấy vạn năm rồi chưa từng có ai gọi.”
Nam Tầm xoay người, nghiêm túc nhìn hắn, hai tay nâng lấy gương mặt hắn: “Vậy ta sẽ gọi ngươi mỗi ngày, được không? Huyết Minh, Huyết Minh, Huyết Minh…”
Cái tên đã bị lãng quên suốt mấy vạn năm, giờ lại được thốt ra hết lần này đến lần khác từ miệng người trước mắt. Tim Huyết Minh đập mạnh, đôi mắt đỏ thẫm khẽ nheo lại. Hắn trở mình, lập tức đè nàng xuống.
Nam Tầm thầm thở dài trong lòng: [Tiểu Bát, ngươi nói không sai, bản tính loài xà vốn đa tình, huống hồ còn là một con xà già.]
Sau một phen triền miên, Huyết Minh trực tiếp ôm Nam Tầm trở về tẩm cung của Yêu Vương, nơi có một bể tắm cực lớn.
Con đại yêu này chiếm hữu quá mạnh, không cho tỳ nữ chạm vào Nam Tầm. Hắn tự mình động tay, từ đầu đến chân, trong ngoài đều tỉ mỉ giúp nàng tắm rửa sạch sẽ.
Vừa tắm xong, hắn nhìn chằm chằm thân thể trần trụi của Nam Tầm, ánh mắt bỗng trở nên nóng rực, như có thể thiêu đốt cả người nàng.
Nam Tầm thầm kêu không ổn, lập tức giơ chân đạp người kia xuống nước, khiến Huyết Minh uống phải mấy ngụm nước tắm của nàng. Sau đó nàng vội vã bò về phía thành bồn.
Nhưng ngay sau đó, trong bể tắm lại xảy ra một chuyện khiến cả đời nàng khó mà quên được.
Bên hông nàng bỗng bị quấn chặt bởi một cái đuôi rắn trơn lạnh, đỏ như máu, lớp vảy lấp loáng ánh đỏ, nhìn mà rợn người.
“Tầm Tầm, ngươi thật ham chơi.” Phía sau vang lên giọng nam trầm u ám, còn mang theo chút cười lạnh.
Nam Tầm suýt khóc: [Đệt, Tiểu Bát, cái đuôi rắn này to quá! Ta biết sẽ có ngày này, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy…]
Bị đuôi rắn quấn chặt, nàng bị kéo dần về phía sau, cho đến khi rơi vào lòng nam nhân.
Nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ tà khí kia, Nam Tầm mới thở phào nhẹ nhõm. May mà khi quay đầu lại không phải là một cái đầu rắn khổng lồ. Dáng vẻ nửa người nửa rắn này… tạm thời vẫn còn chấp nhận được.
“Tầm Tầm, ngươi đang sợ ta sao?” Huyết Minh hỏi, giọng mang theo chút dịu dàng hiếm thấy.
Nam Tầm cố gắng nặn ra một nụ cười: “Lúc đầu nhìn thấy thì có hơi sợ, nhưng nếu thấy nhiều rồi, chắc chắn ta sẽ không sợ nữa.”
Khóe môi mỏng của Huyết Minh khẽ cong: “Ta hiểu rồi. Vậy sau này mỗi ngày ta sẽ nửa hóa thú. Đợi ngươi quen với dáng vẻ này, ta sẽ hiện ra toàn bộ thú thân, đến lúc đó ngươi sẽ không sợ nữa.”
Nam Tầm: …
Thấy nàng im lặng, ánh mắt Huyết Minh chợt trầm xuống, giọng cũng lạnh đi: “Hay là Tầm Tầm vừa rồi lừa ta? Ngươi sợ thú thân của ta, cảm thấy nó rất xấu?”
Nam Tầm gào khóc trong lòng: [Tiểu Bát, tên Yêu Vương này đúng là kẻ hỉ nộ thất thường! Bộ dạng nửa người nửa rắn như vậy, chẳng lẽ ta còn phải khen đẹp? Nhưng nếu ta dám nói xấu thú thân của hắn, liệu hắn có nổi giận mà nuốt chửng ta luôn không?]
Tiểu Bát nhát gan, đương nhiên không dám đáp lời.
“Không xấu, không xấu! Chỉ là rắn thôi mà, trước kia ta còn từng nuôi rồi.” Nam Tầm lập tức đáp, nở nụ cười vô cùng chân thành với hắn.
Thực ra Nam Tầm chưa từng nuôi rắn, người từng nuôi là Túy Ly Huyên.
Nghe vậy, Huyết Minh vừa có chút vui lại vừa có chút không vui. Hắn siết chặt người trong lòng, trầm giọng dặn dò: “Cái thói tùy tiện nhặt linh thú về nuôi của ngươi phải sửa. Sau này không được nuôi bất kỳ linh thú nào nữa. Nếu không, hai con Chi Chi thú kia chính là kết cục của chúng.”