Kẻ Mù Báo Thù, Tiêu Diệt Tất Cả

Chương 3: Xuống núi báo thù

Trước Sau

break

Khi ý thức của Ninh Bất Phàm tỉnh lại một lần nữa, hắn cảm thấy cơ thể mình đang không ngừng nhảy vọt ngang dọc.

Bên tai là tiếng gió rít gào, đồng thời kèm theo từng tiếng rít gào kinh rợn của đám quái vật quỷ dị truyền tới.

Mùi máu tanh quen thuộc xộc thẳng vào khoang mũi.

Cùng lúc đó, hắn cũng ngửi thấy hơi thở của một người quen.

Hắn đang bị trói chặt trên lưng người quen này.

"Sư phụ, là... là người sao?" Từ đôi mắt đã bị phế của Ninh Bất Phàm chảy ra hai hàng huyết lệ, đây là những giọt nước mắt của sự cảm động.

Cho dù cả thế giới có vứt bỏ hắn, hắn vẫn còn sư phụ.

"Hài tử, đừng nói chuyện, ta đưa con về nhà." Giọng nói hiền từ của ông lão vang lên.

"Con... con vẫn còn sống sao?" Ninh Bất Phàm càng thêm kích động.

"Có sư phụ ở đây, con không chết được đâu, hiện tại cũng chưa phải lúc con chết." Ông lão vừa lao đi vun vút trong núi sâu, vừa tàn sát đám quái vật quỷ dị đang xông tới.

Trong cái thế giới quái vật quỷ dị hoành hành này, rừng thiêng nước độc là nơi nguy hiểm nhất, ngoại trừ Liệp Quỷ Sư ra, người bình thường căn bản không dám đặt chân tới.

"Đừng nản chí, trải qua chuyện này, ý chí kiếm đạo sau này của con sẽ càng thêm kiên định. Hãy tin sư phụ, con nhất định có thể đột phá được cái cảnh giới mà sư phụ không cách nào đột phá nổi."

Ninh Bất Phàm không nói thêm lời nào nữa, lúc này hắn chỉ có một chấp niệm duy nhất: Báo thù.

...

Năm năm sau, trên đỉnh Ngôi Sơn.

Trên một phiến đá sừng sững vươn cao, một thanh niên có dung mạo tuấn tú, gương mặt lạnh lùng, đang chống một cây ba-toong có hình dáng tựa như vỏ kiếm đứng ở trên đó.

Đôi mắt thanh niên quấn một dải băng đen, ống tay áo bên trái trống huơ trống hoác.

Một cơn gió thổi qua, tung bay dải băng đen buộc sau gáy, thổi tốc cả ống tay áo màu đen trống rỗng.

Xung quanh hắn, hàng trăm con quái vật quỷ dị với bộ dạng dữ tợn, đang trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu gắt gao nhìn chằm chằm vào nam thanh niên.

"Gào gào gào..."

Đột nhiên, con quái vật khổng lồ cầm đầu phát ra tiếng gầm rống làm đất trời rung chuyển, dẫn đầu lao lên phát động tấn công.

Hàng trăm con quỷ dị phía sau hóa thành một dòng lũ, đồng loạt nhào tới.

Gương mặt Ninh Bất Phàm vẫn không chút cảm xúc, mãi cho đến khi dòng lũ quỷ dị xông đến ngay trước mặt, hắn mới đột ngột ấn mạnh vào đỉnh cây ba-toong.

"Xoẹt..."

Ánh kiếm sáng rực như tuyết.

Giây tiếp theo, hàng trăm con quỷ thú gần như cùng lúc bị chẻ làm đôi, máu tươi nhuộm đỏ bầu trời, thịt nát văng tung tóe.

Loại quái vật quỷ dị này, nếu xuất hiện một con ở đô thị cũng đủ để khiến cả thành phố chìm trong hoảng loạn, thế nhưng hàng trăm con ở đây, lại bị Ninh Bất Phàm tiêu diệt chỉ bằng một kiếm.

Kinh thế hãi tục.

"Keng" một tiếng, trường kiếm thu vào vỏ, một lần nữa biến thành cây ba-toong.

Cây ba-toong đó nói là ba-toong, nhưng thực chất lại là một chiếc vỏ kiếm phiên bản kéo dài.

"Khụ khụ khụ, hài tử, con đã rất mạnh rồi." Từ phía sau, một giọng nói già nua truyền đến.

Ninh Bất Phàm xoay người, đôi mắt bị bịt kín hướng về phía một ông lão tiều tụy như cành khô: "Sư phụ, hiện tại con đã có thể xuống núi được chưa?"

Ông lão chậm rãi bước đến trước mặt Ninh Bất Phàm, dùng chất giọng khàn đặc hỏi: "Con muốn xuống núi làm gì?"

"Giết người." Hai chữ thốt ra vô cùng bình thản, nhưng lại mang theo sát ý ngập trời.

Ông lão nhìn hắn, chậm rãi lắc đầu: "Con không cần đi nữa, để ta thay con giết vậy."

Vừa dứt lời, lão đột ngột ra tay, móng vuốt sắc bén tựa như lưỡi đao, hung hăng đâm phập vào trái tim Ninh Bất Phàm.

Toàn thân Ninh Bất Phàm run lên bần bật, gương mặt vốn lạnh lùng nay vặn vẹo hẳn đi, để lộ ra vẻ bi thống tột cùng.

"Tại... tại sao?" Giọng nói của hắn trở nên khàn đặc, những giọt nước mắt từ dưới lớp băng đen chậm rãi lăn dài.

So với nỗi đau đớn trên thể xác, trái tim hắn lại càng đau đớn hơn gấp bội.

Trên cõi đời này, lẽ nào không có lấy một người coi trọng tình cảm hay sao?

"Hài tử, con quá đơn thuần, quá trọng tình cảm, cho nên con mới dễ dàng bị lừa gạt." Ông lão nhìn Ninh Bất Phàm, sâu trong ánh mắt lóe lên một tia thương xót, nhưng tia thương xót ấy rất nhanh đã vụt tắt, thay vào đó là sự cuồng nhiệt tột độ.

Đột nhiên, lão dùng sức, sức mạnh cuồng bạo bên trong cơ thể Ninh Bất Phàm tựa như thủy triều bị hút đi, điên cuồng rót vào trong cơ thể ông lão.

Cơ thể vốn dĩ tiều tụy như cành khô của ông lão, dần dần trở nên đầy đặn, khuôn mặt già nua cũng từng chút một trở nên hồng hào.

"Lão... hóa ra từ trước đến nay lão luôn coi tôi như một con lợn để chăn nuôi, vỗ béo rồi mới đem ra làm thịt." Giọng nói của Ninh Bất Phàm mang theo sự bi thương tột cùng.

Gương mặt ông lão nở một nụ cười quỷ dị, ánh mắt tràn ngập sự hưng phấn: "Đừng trách sư phụ, ai bảo con mang Thiên Sinh Kiếm Thể làm chi."

"Năm con năm tuổi, ta vừa nhìn thấy con, liền nhìn ra con mang Thiên Sinh Kiếm Thể, là một thiên tài võ học, thế nên mới mang con đi, để con tu luyện Sát Phạt Chi Kiếm, cung cấp cho vi sư cắn nuốt."

"Thế nhưng tâm địa con lại quá đỗi lương thiện, sát ý không đủ, rất khó để luyện thành, bởi vậy sư phụ mới đưa con trở về Phong Thành, để con gia nhập Hiệp hội Liệp Quỷ Sư, sau đó mới có những chuyện xảy ra tiếp theo..."

Ông lão vừa hấp thu công lực của Ninh Bất Phàm, vừa kể lại chuyện cũ.

Ninh Bất Phàm cuối cùng cũng hiểu ra, cuộc đời kể từ sau khi mất tích vào năm năm tuổi, tất cả đều do người sư phụ mà hắn luôn kính yêu một tay thao túng.

"Con à, nhớ cho kỹ. Ở một thời đại mà lễ giáo sụp đổ thế này, kiếp sau làm người nhất định đừng có đơn thuần và lương thiện như vậy nữa." Ông lão nói ra những lời đầy vẻ thiện lương, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười dữ tợn.

"Tôi... tôi là người thứ... mấy?" Từ đôi môi trắng bệch của Ninh Bất Phàm, phát ra âm thanh yếu ớt như tơ, phảng phất như chỉ giây tiếp theo, hắn sẽ hóa thành một đống xương khô.

"Con là người thứ hai mươi, yên tâm đi, con không phải là người đầu tiên, và cũng sẽ không phải là người cuối cùng." Đôi mắt đỏ ngầu của ông lão lộ ra nụ cười gằn quỷ dị.

"Không." Ninh Bất Phàm lắc đầu: "Tôi chắc chắn là người cuối cùng rồi."

Ông lão sửng sốt, đột nhiên, sắc mặt lão biến đổi kịch liệt, sau đó trong ánh mắt trừng trừng nhìn Ninh Bất Phàm hiện lên sự kinh hoàng và khó thể tin nổi.

Sức mạnh mà lão vừa hấp thu, lại tựa như thủy triều rút ngược trở về cơ thể Ninh Bất Phàm.

Không chỉ có vậy, ngay cả sức mạnh của chính lão cũng bị Ninh Bất Phàm hấp thu ngược lại.

Ông lão kinh hãi tột độ, lão muốn ngăn cản, nhưng căn bản là lực bất tòng tâm: "Mày... sao mày lại..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương