Kẻ Mù Báo Thù, Tiêu Diệt Tất Cả

Chương 13: Xin gọi ta Kiếm Vô Tình (1)

Trước Sau

break

Tâm trạng của Trần Việt lúc này vừa phẫn nộ, lại vừa kinh ngạc.

Gã đã nắm được toàn bộ sự việc.

Ninh Bất Phàm đã chết vào năm năm trước lại sống sót trở về.

Ban đầu gã còn không tin, nhưng giờ nhìn thấy bộ dạng của Ninh Bất Phàm, gã đã tin rồi.

Cụt tay, đôi mắt bị hủy, quả thực là Ninh Bất Phàm từng bị Liệp Quỷ Sư Phong Thành trừng phạt năm xưa.

Thành thật mà nói, hình phạt tàn nhẫn như vậy, gã cũng cảm thấy làm hơi quá đáng.

Nhưng chuyện đó không liên quan đến gã, hiện tại gã phải giết Ninh Bất Phàm để báo thù cho thuộc hạ, cũng là để lấy lại thể diện cho chính mình.

"Đội trưởng Trần, một tên phế nhân thế này sao? Đám người Thịnh Hạo thực sự là do hắn giết sao?" Lúc này, một tên thuộc hạ hỏi nhỏ bên tai Trần Việt, nhìn bộ dạng của Ninh Bất Phàm, có chút không dám tin.

Những người khác cũng có chung biểu cảm như vậy.

Chỉ còn lại một cánh tay, mắt cũng mù rồi, đi lại còn phải chống gậy.

Người như vậy liệu có thể tự lo liệu cho cuộc sống của mình không?

Hắn còn có thể giết người sao, mà lại còn giết cường giả có vũ lực như Liệp Quỷ Sư nữa chứ.

Bọn họ dốc toàn lực lượng, còn huy động cả quân hiệp tòng để chặn đường, chỉ vì một tên tàn phế như vậy, thật nực cười.

"Đội trưởng Trần, liệu có phải tên khốn nào truyền sai tin tức rồi không?" Lại có người lên tiếng.

Sắc mặt Trần Việt có chút khó coi, nhưng đã đến đây rồi, dù sao cũng phải hỏi một câu.

Gã bước lên vài bước, dùng ánh mắt âm lãnh nhìn chằm chằm vào Ninh Bất Phàm.

Dáng người cao ráo thẳng tắp, dung mạo tuấn tú.

Đáng tiếc, nếu không phải biến thành kẻ tàn phế, chắc chắn sẽ là một công tử hào hoa phong nhã.

"Mày là Ninh Bất Phàm?" Trần Việt cất lời, gã vẫn muốn tự tai nghe Ninh Bất Phàm thừa nhận thân phận của mình.

"Ninh Bất Phàm đã chết rồi, hãy gọi tôi là Kiếm Vô Tình." Giọng nói bình thản của Ninh Bất Phàm vang lên đáp lại: "Tôi đếm đến ba, tránh đường ra, nếu không, tôi sẽ bắt đầu tàn sát."

"Ha ha, một thằng tàn phế như mày mà khẩu khí lớn gớm nhỉ, mày bắt đầu giết, mày giết được ai?" Một kẻ phát ra tiếng cười nhạo báng lạnh lẽo.

"Một." Ninh Bất Phàm không thèm để ý đến lời chế nhạo, chỉ bắt đầu đếm số.

"Ha ha." Kẻ đó không những không thu liễm, ngược lại còn cười lớn hơn: "Tao đếm hộ mày nhé, một, hai, ba, xong rồi, đếm xong rồi đấy, giết tao đi."

"Xoẹt!"

Một luồng kiếm quang chớp nhoáng xẹt qua, mắt thường khó lòng nhìn thấy.

Đầu người bay vút lên cao, giữa không trung đổ xuống một cơn mưa máu.

"Bịch" một tiếng, cái đầu rơi xuống đất, lăn lông lốc vài vòng như quả bóng.

Nụ cười chế nhạo trên mặt đám đông lập tức cứng đờ.

"Hai." Ninh Bất Phàm tiếp tục đếm.

Đám người Trần Việt lúc này mới phản ứng lại, không còn vẻ chế nhạo và khinh thường như vừa rồi nữa, đồng loạt rút trường đao ra, trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ giận dữ và sát ý.

"Mẹ kiếp, nhìn lầm rồi." Một gã to con chửi thề một tiếng, nói với Trần Việt: "Đội trưởng Trần, lúc nãy anh có nhìn thấy hắn... rút... rút kiếm không?"

Trên trán Trần Việt rịn ra những giọt mồ hôi lấm tấm, gã lắc đầu nói: "Không nhìn thấy, tốc độ quá nhanh. Xem ra, đám người Thịnh Hạo thực sự là do hắn giết."

"Ra lệnh đi, giết nó." Trong mắt gã to con lóe lên sát ý hung tợn.

"Ba." Ở bên này, Ninh Bất Phàm đã đếm đến con số cuối cùng.

"Mọi người cẩn thận." Trần Việt hét lớn, tung một cú đấm uy lực.

Với thực lực của gã, có thể làm được việc phóng chân khí ra ngoài, trên nắm đấm xuất hiện một luồng quyền mang mờ nhạt, một đấm có thể đập nát cả tảng đá lớn.

Thế nhưng, khi kiếm quang lóe lên, luồng quyền mang đó lại vỡ vụn như giấy bồi, nắm đấm bị chẻ đôi một cách dễ dàng như bẻ cành khô.

"Không... mau rút lui!" Trần Việt phát ra tiếng gào thét kinh hoàng, đáng tiếc là đã quá muộn.

Một kiếm quét ngang, tất cả mọi người đều dừng động tác, có kẻ thậm chí còn chưa kịp rút đao, vẫn giữ nguyên tư thế rút đao đứng chết trân tại chỗ.

"Keng."

Tiếng kiếm thu vào vỏ vang lên lanh lảnh vui tai.

Ninh Bất Phàm dùng vỏ kiếm làm ba toong, tiếp tục bước về phía trước.

Khi đi đến trước mặt Trần Việt, hắn dùng cây ba toong nhẹ nhàng đẩy một cái.

Một tiếng động trầm đục vang lên, Trần Việt ngã gục xuống nhường đường, cơ thể đột ngột biến thành hai nửa, máu me đầm đìa.

Giây tiếp theo, những người xung quanh lần lượt ngã xuống, gần như đều là đầu lìa khỏi cổ, thê thảm không nỡ nhìn.

Đám quân hiệp tòng súng ống đầy đủ phía trước có chút ngơ ngác, tò mò không hiểu sao đám Liệp Quỷ Sư đột nhiên không nhúc nhích nữa.

Bây giờ bọn họ mới bừng tỉnh, nhìn hiện trường la liệt thi thể thảm khốc, da đầu đều muốn nổ tung.

"Bắn!"

Tên chỉ huy phát ra tiếng gào thét điên cuồng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương