Thương Diệp Sơ mở ví ra, kinh ngạc phát hiện bên trong thế mà lại có hai tờ bạc một trăm tệ.
Quý Nhã và Thương Hồng Hiên cha mẹ của cô, vốn chẳng bao giờ cho Thương Diệp Sơ lấy một đồng tiền tiêu vặt. Ấy thế mà cậu em trai Thương Gia Vũ mới học cấp hai, mỗi tháng đã có năm trăm tệ bỏ túi. Hai cô em gái Thương Lệnh Thu và Thương Mộng Trúc mỗi tháng cũng rủng rỉnh hai trăm tệ.
Thương Diệp Sơ lục lại trí nhớ, và cô đã nhớ ra rồi. Ở kiếp trước, đúng vào thời điểm này, cô em gái thứ hai Thương Lệnh Thu thi đại học đạt điểm cao, khiến cho gia đình cực kỳ nở mày nở mặt. Thương Hồng Hiên trong lúc quá chén đã mạnh miệng gáy vang rằng sẽ bao hết nhà hàng làm tiệc mừng thi đỗ thật hoành tráng. Ai dè lúc tỉnh rượu lại xót của mà hối hận, bèn lấp liếm đổi ý thành làm một mâm cỗ ăn ở nhà.
Hai trăm tệ này... chính là tiền Thương Hồng Hiên đưa cho Thương Diệp Sơ đi chợ mua thức ăn. Đáng tiếc ông ta vừa căn dặn xong chưa được bao lâu, Thương Diệp Sơ đã trọng sinh vào cơ thể lúc này, thành thử quên sạch chuyện đó luôn.
Thương Diệp Sơ: "..."
Cô cất biến số tiền đi mà không thèm chớp mắt. Lại còn một tin tốt nữa: thẻ căn cước của cô cũng nằm trong ví. Chắc là từ sau đợt thi đại học, cô cứ để luôn ở đó chưa từng lấy ra.
Thế này thì, lý do cuối cùng để quay lại nhà họ Thương cũng chẳng còn.
Cứ coi hai trăm tệ này là vốn khởi nghiệp cho sự nghiệp của cô đi.
Làm trâu làm ngựa không công cho nhà họ Thương suốt hai kiếp, nay chỉ lấy đi hai trăm tệ tiền thù lao, Thương Diệp Sơ cảm thấy bản thân mình quả thật tốt bụng chẳng khác nào Bồ Tát sống.
Quần áo đang mặc trên người thì rộng thùng thình, lại còn ngập ngụa mùi mồ hôi chua loét. Thương Diệp Sơ rẽ ngay vào khu chợ đầu mối, tốn tám mươi tệ sắm một bộ đồ lót mới, một bộ quần đùi áo cộc tay cùng một đôi dép lê rẻ tiền. Cô khua môi múa mép đến rát cả họng, mặc cả đến mức ông chủ nhức cả đầu, cuối cùng phải hậm hực khuyến mãi thêm cho cô một nắm dây chun buộc tóc đủ màu.
Sắm sửa xong bộ trang phục mới toanh, Thương Diệp Sơ ba chân bốn cẳng chạy ngay đến nhà tắm công cộng. Cô tốn hai mươi tệ mua một chiếc khăn mặt, một bánh xà phòng và một bộ bàn chải đánh răng, rồi lại bỏ ra thêm hai mươi tệ nữa để tắm táp kỳ cọ điên cuồng, cô kỳ mạnh tay đến mức hận không thể chà bong cả một lớp da trên người xuống.
Làm xong ngần ấy việc, Thương Diệp Sơ khoác lên người bộ quần áo mới, từ trong ra ngoài đều sạch sẽ sảng khoái, như được lột xác hoàn toàn. Có điều, gia tài trên người cũng chỉ còn lại vỏn vẹn tám mươi tệ.
Hệ thống 103 nãy giờ vẫn dửng dưng lạnh nhạt đứng nhìn mọi chuyện, đợi lúc Thương Diệp Sơ thay đồ xong, nó mới đột nhiên lên tiếng: "Ký chủ, sao cô không dùng cân nặng để đổi lấy chút tiền?"
"Hửm?" Thương Diệp Sơ nhướng mày, "Chẳng phải cậu từng nói 'cân nặng chỉ có thể quy đổi thành các chỉ số của bản thân' thôi sao? Vật ngoài thân như tiền bạc thì làm gì quy đổi được chứ?"
"Tôi chỉ muốn xác nhận lại xem số thông minh ký chủ vừa quy đổi đã thật sự được cập nhật chưa thôi." Hệ thống 103 thở phào nhẹ nhõm.
"...Cậu đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi." Thương Diệp Sơ lườm nguýt.
Thương Diệp Sơ vứt thẳng bộ quần áo cũ vào thùng rác, hối hả lao đến ga tàu, tốn bốn mươi tệ mua một tấm vé tàu hỏa đến thành phố Hoành. Trong lúc đợi xe, cô mua thêm một chai nước suối và một túi bánh màn thầu loại to.
Tàu hỏa đến nơi.
Bên trong toa vô cùng ngột ngạt và đông đúc, Thương Diệp Sơ mua vé ghế cứng, lại xui xẻo kẹt cứng giữa hai ông chú vạm vỡ, suýt nữa thì bị ép dẹp lép như con tép.
Đến giờ ăn cơm, đủ thứ mùi từ mì tôm dưa chua, mùi mồ hôi đàn ông ngai ngái, mùi hôi hám của bàn chân, quyện cùng mùi đồ ăn nhanh, đồ ăn chín lấp đầy cả toa xe, nồng nặc đến mức muốn nôn ọe.
Thương Diệp Sơ uống nước suối, nuốt trôi hẳn bốn cái màn thầu to bự.
Người đàn ông ngồi bên cạnh trợn tròn mắt kinh ngạc, không thể ngờ cô gái có vẻ ngoài nhạt nhòa này lại có sức ăn khủng khiếp đến vậy.
Thương Diệp Sơ vừa nhai màn thầu, vừa nhẩm hỏi hệ thống trong đầu: "Hệ thống 103, các người có dịch vụ thôi miên cưỡng chế nào không?"
Hệ thống 103: "Có thì có đấy. Lại còn miễn phí nữa. Nhưng mà không an toàn cho lắm."
Thương Diệp Sơ thắc mắc: "Không an toàn ở chỗ nào?"
"Giấc ngủ này là trạng thái ngủ sâu thực sự, trừ khi hết thời gian cài đặt, bằng không sẽ tuyệt đối không thể tỉnh lại. Có gọi thế nào cũng không dậy."
Hàm ý của nó là chốn đông người phức tạp, ngủ như chết vậy là cực kỳ nguy hiểm.
Thương Diệp Sơ lại tỏ ra chẳng mảy may bận tâm: "Thế thì có sao. Cướp sắc á? Tôi xấu xí thế này; cướp của ư? Trên người tôi chỉ còn vài chục tệ bạc lẻ."
Khí phách chẳng còn gì để mất này khiến hệ thống 103 triệt để câm nín. Một lúc sau, 103 mới đáp: "Được thôi. Cô muốn ngủ mấy tiếng?"
Thương Diệp Sơ ngáp ngắn ngáp dài: "Đường xe chạy còn hơn bốn tiếng nữa, vậy thì ngủ bốn tiếng đi."
Hệ thống làm theo.
Thương Diệp Sơ chỉ cảm thấy một cơn buồn ngủ ập đến xâm chiếm đại não, mí mắt trĩu xuống nặng trịch. Gần như chẳng kịp hé răng nói thêm một lời nào, cô đã chìm ngay vào màn đêm mịt mù.
Sau đó, mặc cho toa tàu ồn ào huyên náo đến nhường nào, Thương Diệp Sơ vẫn ngủ say như chết, đến một cọng lông mi cũng không hề nhúc nhích.