Thương Diệp Sơ ngồi bệt trên mép lề đường, ngẩn ngơ nhìn thời gian hiển thị trên màn hình lớn của tòa nhà đối diện.
Những con số trên màn hình vẫn đều đặn nhích từng phút một, nhưng Thương Diệp Sơ bàng hoàng nhận ra, thời gian trên đó vậy mà lại là của mười năm trước!
Trời đã tối, người qua kẻ lại trên phố đông đúc nhộn nhịp. Nhìn thấy một kẻ mập mạp ngồi thẫn thờ bên lề đường, phần lớn người qua đường đều lộ vẻ ghét bỏ, tự động đi vòng qua để né tránh.
Hệ thống rốt cuộc không nhịn nổi nữa, lên tiếng nhắc nhở: "Ký chủ, cô đã nghĩ kỹ xem muốn quy đổi thứ gì chưa?"
Lúc này Thương Diệp Sơ mới giật mình hoàn hồn: "Quy đổi cái gì cơ?"
103 cạn lời lặp lại: "Hệ thống quy đổi cân nặng, dùng cân nặng để đổi lấy các chỉ số của bản thân cô. Chỉ khi tiến hành quy đổi, nhiệm vụ chính tuyến mới có thể bắt đầu. Tôi hoàn toàn không muốn ngồi đây câu giờ với cô đâu."
"Nhiệm vụ chính tuyến gì cơ? Chuyện này rốt cuộc là sao?" Thương Diệp Sơ nhìn chằm chằm vào hệ thống đang lơ lửng giữa khoảng không, giọng điệu xen lẫn sự hoang mang và luống cuống: "Tại sao tôi lại quay về... mười năm trước?"
Hệ thống không có trái tim, cũng chẳng có cảm xúc, vì vậy 103 chỉ đáp lại bằng giọng lạnh băng: "Đợi khi cô bắt đầu quy đổi xong, tự khắc sẽ hiểu rõ mọi chuyện."
Thương Diệp Sơ tuy không thông minh, nhưng bù lại được cái biết điều: "Vậy được rồi. Tôi muốn bắt đầu quy đổi."
Hệ thống lập tức phấn chấn hẳn lên: "Rõ, thưa ký chủ. Cô dự định quy đổi thứ gì? Chiều cao, trí lực, nhan sắc, vũ lực, tuổi thọ... vân vân và mây mây, tùy cô lựa chọn."
Thương Diệp Sơ chìm vào im lặng một lát.
Hệ thống cứ ngỡ cô sẽ đổi lấy nhan sắc hoặc chiều cao, dù sao dung mạo hiện tại của Thương Diệp Sơ trong mắt nhân loại quả thực không thể khen nổi.
Ai ngờ Thương Diệp Sơ ngẫm nghĩ một chốc, lại thốt lên: "Tôi muốn trở nên thông minh."
Hệ thống có phần kinh ngạc: "Tại sao?"
Thương Diệp Sơ lắc đầu: "Tôi cũng không rõ nữa, ký ức hiện tại của tôi hơi mờ nhạt, đầu óc cũng kém tỉnh táo, thế nhưng..."
Cô ngập ngừng một thoáng rồi bộc bạch: "Tôi luôn có cảm giác rằng, bản thân mình đã phải chịu quá nhiều cay đắng chỉ vì sự ngu ngốc rồi."
103 không gặng hỏi thêm mà đi thẳng vào vấn đề: "Vậy chốt là chỉ số thông minh. 1kg cân nặng có thể đổi được 1 điểm chỉ số thông minh, cô dự định quy đổi bao nhiêu?"
Thương Diệp Sơ chưa có khái niệm gì rõ ràng về chuyện này, bèn rụt rè thăm dò: "Tôi muốn đổi 100 ký được không?"
Hệ thống câm nín.
"...Ký chủ, tôi là Hệ thống quy đổi cân nặng, không phải Hệ thống quy đổi tro cốt."
Thương Diệp Sơ ngơ ngác: "Hả? Tôi đâu có bảo cậu đổi tro cốt đâu?"
Hệ thống: "..."
Cuối cùng hệ thống cũng nhận ra, với chỉ số thông minh hiện tại của Thương Diệp Sơ, dường như cô nghe không hiểu mấy lời mỉa mai hay các biện pháp tu từ ẩn dụ vòng vo.
Hệ thống đành giải thích thẳng: "Cân nặng hiện tại của cô là 110kg. Nếu cô muốn đổi lấy 100kg, thì cơ thể cô sẽ chỉ còn lại vỏn vẹn 10kg. Sao nào, cô định lóc thịt đến mức chỉ chừa lại đúng mỗi cái đầu thôi à?"
Lần này thì Thương Diệp Sơ đã hiểu, tức thì tiu nghỉu: "À... ra là vậy. Thế thì đổi được bao nhiêu cứ đổi bấy nhiêu đi. Lấy hết mức tối đa có thể để đổi thành chỉ số thông minh cho tôi."
Hệ thống 103 thở phào nhẹ nhõm: "Mức cân nặng tối đa mà ký chủ có thể quy đổi ở hiện tại là 60kg, tương đương với 60 điểm chỉ số thông minh. Cô có muốn tiến hành quy đổi không?"
"Chỉ được 60 điểm thôi sao. Chừng đó thật sự có thể làm tôi thông minh lên được à?" Thương Diệp Sơ có chút thất vọng.
Hệ thống lạnh nhạt đáp: "Ký chủ, chỉ số thông minh hiện tại của cô là 78, cộng thêm 60 điểm nữa sẽ thành 138. Trong khi đó, định nghĩa của nhân loại về 'thiên tài' là những người có mức chỉ số thông minh từ 140 trở lên."
Thương Diệp Sơ rướn cặp mắt bị mỡ nọng chèn ép đến híp tịt lại thành một đường chỉ: "Hả?"
Hệ thống: "...Nói cách khác, sau khi đợt quy đổi này hoàn tất, khoảng cách giữa cô và một thiên tài sẽ chỉ là con số cực kỳ nhỏ nhoi."
Thương Diệp Sơ ngắc ngứ lặp lại: "Cực kỳ nhỏ nhoi á?"
Hệ thống triệt để từ bỏ việc dùng từ hoa mỹ: "Ý là cô sẽ trở nên vô cùng thông minh, phần lớn người trên thế giới này đều không sánh bằng cô."
Mắt Thương Diệp Sơ sáng rực lên: "Vậy thì tốt quá, tôi muốn đổi ngay bây giờ!"
Hệ thống: "Ở đây quá đông người, không thể để người khác nhìn thấy được. Cô hãy đi tìm một nhà vệ sinh đi."
Thương Diệp Sơ vô cùng ngoan ngoãn nghe lời, ngoặt trái rẽ phải một lúc, cuối cùng cũng tìm thấy một nhà vệ sinh công cộng nhỏ bé, dơ bẩn bèn chui tọt vào trong đóng kín cửa lại. Thân hình đồ sộ phục phịch của cô gần như nhét chật cứng cả buồng vệ sinh chật hẹp.
"Quá trình quy đổi, bắt đầu."
"Ba."
"Hai."
"Một."