Kẻ Bệnh Muốn Tôi Hàng Ngày

Chương 14: Kẻ Bệnh Muốn Tôi Hàng Ngày

Trước Sau

break

Nghe thấy anh trở về, bầy sói hú lên hưng phấn muốn thu hút sự chú ý của anh, mở ra cánh cửa giam cầm.

Mọi người đều thích tự do, ngay cả quỷ cũng không ngoại lệ.

Nguyên Tuấn Sách ngồi xếp bằng trên tấm thảm cạnh bàn cà phê, lấy từ trong túi ra năm lá bùa màu vàng, trải từng cái một lên bàn.

Anh uống ly cà phê trên tay, vị đắng khiến anh cau mày chán ghét rồi đặt nó sang một bên. Anh bắt chước thói quen sinh hoạt của con người, và không hiểu tại sao khi mọi người hưởng thụ lại thích hương vị này.

Dù anh có lắc lá bùa màu vàng thế nào cũng không có phản hồi, không có gì đặc biệt, năm mảnh giấy vụn.

Phanh phanh phanh ——

Phanh! Phanh!

Trên lầu âm thanh càng ngày càng mãnh liệt, các linh hồn hưng phấn dùng hết sức lực phát ra một thanh âm không thể coi thường, chiếc khóa đồng nguyên khối đóng sầm lại trên cánh cửa sắt, cả căn nhà hỗn loạn.

Nguyên Tuấn Sách khuỷu tay chống ở trên đùi đỡ vết thương trên cằm, đáy mắt nghiêm túc, dần dần lộ ra vẻ xao động.

Anh chộp lấy chiếc cốc cà phê và ném nó lên lầu, lực mạnh đến mức sàn gác mái rung chuyển, rồi chiếc cốc rơi xuống thành từng mảnh trên tấm thảm mềm, chia năm xẻ bảy, rơi xuống tạo thành một số vết xước trên cánh tay phải của anh.

Điều này khiến anh khó chịu, cơ thể vốn chưa từng bị thương của anh lại xuất hiện hai vết thương trong một ngày.

Nguyên Tuấn Sách đứng lên trên bàn, uốn cong eo, cúi đầu với thân hình lắc lư, khí tức uy nghiêm và đáng sợ không thể thấy được, đôi mắt đen đầy oán hận.

Nửa bên phải của khuôn mặt nổi lên những đường gân xanh và nếp nhăn, làn da trắng nõn nổi lên những đường gân dày đặc phồng lên từ cổ đến trán.

Con ngươi hóa thành màu đỏ, máu trên cánh tay chảy xuống, nhỏ giọt xuống một lá bùa màu vàng.
Nguyên Tuấn Sách cúi đầu nhìn xuống, trong tích tắc, khuôn mặt của anh khôi phục lại biểu cảm mọi ngày.

Anh nhặt nó lên, vừa chạm vào, ngọn lửa lập tức đốt cháy ngón tay anh, khuôn mặt vừa mới bình tĩnh của anh lại hóa thành quỷ một lần nữa, lòng bàn tay phải nắm chặt ngọn lửa, vì không thể đốt cháy lá bùa nên anh dùng sức ném nó vào trong lò sưởi.

Đống củi được đốt vang tiếng “rầm”, đôi mắt của cặp xương khô trên tường lóe lên tia lửa, tái hiện linh hồn.

Ngọn lửa lay động khắp nơi, hai bên ác quỷ nhìn nhau, bộ xương khô dần cháy rụi.

Tiết thể dục hôm thứ hai, trường yêu cầu thay áo khoác đồng phục dài tay thành áo ngắn tay.

Hạnh Mính cởi áo khoác, bên trong cô mặc bộ đồng phục học sinh ngắn tay, cô nhét áo khoác vào ngăn bàn, nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách cũng làm giống mình, ngoài ra có một số bạn biết hôm nay có tiết thể dục nên đã đi vào phòng vệ sinh thay quần áo từ lâu.

“Tay cậu bị sao vậy?” Hạnh Mính chỉ vào cánh tay phải của anh, Nguyên Tuấn Sách đưa vết thương đến trước mắt quan sát, có một vết thương dài chạy dọc xuống khuỷu tay, máu đông thành vảy, anh không có thời gian xử lý nó.

“Bị thương lúc ở nhà.”

Nói xong, anh nhìn cô, cười nhạt: “Lá bùa bạn Hạnh đưa cho tớ hình như không có tác dụng lắm.”

“Cậu không sao chứ? Vết thương có vẻ rất sâu.”

“Tớ cũng không hiểu, chỉ là đôi khi lá bùa rất hữu dụng, chúng nó đã bảo vệ tớ.”

Hạnh Mính nghĩ.

“Đúng rồi! Cậu có thể thử dùng nước miếng hoặc mồ hôi, dán lá bùa lên mặt, tớ từng làm vậy rồi, trong trường hợp đó lá bùa sẽ “nhận chủ”, chỉ cần có mùi hương cơ thể cậu thì lá bùa sẽ bảo vệ cậu!”

“Máu được không?”

“Được chứ!” Hạnh Mính dùng sức gật đầu, rồi lại vội vàng xua tay: “Nhưng tốt nhất cậu đừng làm như vậy, cậu sẽ bị thương, chảy máu rất đau.”

“Ừ, tớ hiểu rồi.” Nguyên Tuấn Sách buông cánh tay xuống.

Thoạt nhìn trông anh vô cùng trắng trẻo, yếu đuối, nhưng cánh tay của anh rất khỏe, cơ bắp trên cánh tay gợn sóng hoàn hảo, các đường gân xanh dưới làn da trắng trẻo trông không hề yếu đuối.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc