Đêm kinh thành phủ một lớp sương mù dày đặc và lạnh lẽo tựa như một tấm vải liệm khổng lồ bao trùm lấy những mái ngói thâm nghiêm của Tử Cấm Thành. Sau cuộc chạm trán đầy ám ảnh với Kẻ giữ gương tại hành lang lãnh cung, bầu không khí xung quanh Trì Vô Yên và Tạ A Sơ dường như đặc quánh lại bởi một sự đe dọa vô hình đang lẩn khuất trong từng cơn gió rít. Trì Vô Yên dẫn A Sơ đi theo con đường tắt men theo bờ tường phía Tây của điện Quan Tinh, nơi những hàng liễu rủ bóng xuống mặt hồ tĩnh lặng như những cánh tay ma quái đang vươn ra từ cõi âm để lôi kéo kẻ sống vào cạm bẫy. Hắn đi rất nhanh, bước chân dứt khoát nhưng lại nhẹ tênh như một làn khói, thanh trường kiếm đeo bên hông khẽ va chạm vào lớp giáp nhẹ tạo nên những thanh âm khô khốc giữa màn đêm tịch mịch đầy rẫy hiểm nguy.
Bất thình lình, Trì Vô Yên khựng lại đột ngột, cánh tay trái của hắn đưa ngang ra chặn trước ngực Tạ A Sơ, một động tác ra hiệu im lặng đầy quyết đoán và quyền lực. Đôi tai của vị thống lĩnh khẽ động đậy, bắt lấy những tiếng xé gió cực nhỏ đang lao tới từ phía những lầu cao tối tăm của các cung điện bỏ hoang xung quanh.
Không một lời cảnh báo, hàng chục mũi tên đen thẫm mang theo kình lực kinh người xé toạc màn sương mù, lao thẳng về phía vị trí của hai người với một tốc độ không thể tin nổi. Trì Vô Yên phản ứng nhanh như chớp giật, hắn tuốt kiếm khỏi vỏ ngay lập tức, ánh thép xanh lạnh lẽo vung lên tạo thành một vòng bảo hộ kín kẽ quanh thân hình mảnh mai của Tạ A Sơ. Những tiếng va chạm giữa kim loại và mũi tên vang lên chát chúa, lửa điện tóe ra trong bóng tối tựa như những con đom đóm của tử thần đang nhảy múa trên lằn ranh sinh tử.
"Mau chạy vào phía sau điện Quan Tinh ngay lập tức, tuyệt đối không được ngoảnh đầu lại!" Trì Vô Yên gầm lên, giọng nói trầm thấp nhưng mang sức nặng nghìn cân của một vị tướng lĩnh dạn dày trận mạc đang phải đối mặt với kẻ thù nguy hiểm nhất.
Tạ A Sơ không hề do dự, nàng biết mình chính là điểm yếu nhất của hắn vào lúc này và việc giữ an toàn cho bản thân chính là sự hỗ trợ lớn nhất dành cho hắn. Nàng lách người qua những cột đá lớn chạm trổ hình rồng, đôi mắt sắc sảo liếc thấy từ trên mái điện cao vút, năm bóng đen mặc trường bào sẫm màu, đeo mặt nạ quỷ dữ với nụ cười vặn vẹo của tổ chức Huyết Môn đang lao xuống như những con chim ưng săn mồi giữa đêm đen. Chúng không dùng cung nỏ nữa mà rút ra những thanh đoản đao rỉ máu, phối hợp nhịp nhàng tạo thành một trận pháp bao vây chặt chẽ lấy Trì Vô Yên ở chính giữa sân điện lạnh lẽo.
Cuộc chiến diễn ra trong một sự im lặng đáng sợ và ngột ngạt, chỉ có tiếng vũ khí va vào nhau chát chúa và tiếng hơi thở dồn dập của những kẻ đang liều chết để hoàn thành nhiệm vụ ám sát. Trì Vô Yên một mình chống chọi với năm sát thủ cấp cao, mỗi đường kiếm của hắn đều mang theo sát khí ngút trời, dứt khoát và vô cùng tàn nhẫn. Tuy nhiên, những kẻ ám sát này dường như đã được huấn luyện cực kỳ kỹ lưỡng để đối phó với phong cách chiến đấu của hắn.
Chúng không hề ham chiến hay đối đầu trực diện mà liên tục dùng những chiêu thức quái dị, di chuyển lắt léo để tiêu hao thể lực và sự tập trung của hắn. Một tên sát thủ bất ngờ tung ra một nắm bột màu tím sẫm từ ống tay áo, thứ mùi hương thanh khiết nhưng nồng nặc của hoa Mộng Quỳnh Hoa lại một lần nữa lan tỏa mạnh mẽ trong không khí, khiến thần trí của người bình thường trở nên quay cuồng và ảo giác bắt đầu xâm chiếm.
Trì Vô Yên vì muốn bảo vệ hướng chạy trốn của Tạ A Sơ nên đã vô tình để lộ một khoảng trống nhỏ bên sườn trái trong một tích tắc sơ hở. Một tên sát thủ ẩn nấp dưới bóng tối đã chớp thời cơ đâm sâu một thanh đoản đao mang theo chất độc đen xì vào bả vai của hắn. Vị thống lĩnh khẽ hừ lạnh một tiếng đầy đau đớn, thanh trường kiếm trong tay hắn vung lên một vòng tròn tuyệt mỹ và tàn khốc, chém bay đầu tên sát thủ vừa đắc thủ ngay tại chỗ. Những kẻ còn lại thấy thủ lĩnh của mình tử trận liền lập tức tung ra một làn khói đen dày đặc rồi biến mất vào màn đêm như những bóng ma, để lại một khoảng không gian nồng nặc mùi máu tươi xen lẫn mùi thuốc độc kỳ quái.
Tạ A Sơ từ phía sau cột đá lao ra, nàng kinh hoàng khi thấy Trì Vô Yên quỳ sụp xuống đất, thanh kiếm của hắn cắm sâu xuống nền đá xanh để giữ cho cơ thể không hoàn toàn đổ ngã trước cơn đau. Gương mặt hắn vốn đã lạnh lùng như băng đá giờ đây lại càng nhợt nhạt hơn dưới ánh trăng máu, đôi môi hắn dần chuyển sang màu tím ngắt quỷ dị do tác động của chất độc. Vết thương trên vai hắn không ngừng chảy ra thứ máu màu đen đặc, bốc lên một mùi hôi thối cực kỳ khó chịu của sự phân hủy ngay khi còn trên cơ thể sống.
"Thống lĩnh, ngài không được gục xuống vào lúc này!" Tạ A Sơ thét lên trong sự nghẹn ngào, nàng vội vàng dùng đôi tay run rẩy của mình để đỡ lấy bờ vai rộng lớn đang dần lạnh ngắt của hắn.
"Chất độc của Huyết Môn... nó đang khóa chặt mạch máu của ta... khiến nội lực không thể luân chuyển..." Trì Vô Yên khó nhọc thốt lên từng chữ, đôi mắt sâu thẳm của hắn bắt đầu mờ đi và ý thức dần chìm vào bóng tối sâu thẳm của dược liệu tà ác.
Trong khoảnh khắc sinh tử nghìn cân treo sợi tóc ấy, ký ức của mười hai năm trước tại làng Vân Xuyên bỗng chốc ùa về trong tâm trí của Tạ A Sơ như một dòng thác lũ không thể ngăn cản. Nàng nhớ lại những buổi chiều theo mẫu thân lên núi hái thuốc, nhớ về những bài thuốc gia truyền dùng để trị độc từ những loài hoa dị biệt mà dân làng vẫn thường gọi bằng cái tên Quỷ dược. Nàng biết rõ rằng nếu không xử lý ngay lập tức bằng phương pháp của làng mình, chất độc này sẽ xâm nhập vào tim và khiến hắn ngừng thở trước khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới kịp xuất hiện.
Nàng vội vàng xé dải áo lót trắng của mình để băng bó tạm thời nhằm ngăn máu độc chảy ngược vào trong, sau đó tìm kiếm xung quanh những bụi cây dại. May mắn thay, dưới gốc những cây liễu già ven hồ Thái Dịch thường mọc một loại cỏ dại có lá hình răng cưa màu tía đặc trưng, thứ mà người dân làng Vân Xuyên gọi là Địa Long Thảo, có tác dụng trung hòa cực mạnh đối với các loại tà độc được tinh chế từ hoa quỳnh. Nàng lao đi trong đêm đen, dùng đôi bàn tay nhỏ bé của mình cào cấu xuống lớp đất ẩm ướt để tìm kiếm những nhành cỏ quý giá nhất. Khi quay lại, nàng thấy Trì Vô Yên đã hoàn toàn lịm đi, hơi thở của hắn yếu ớt và mỏng manh như một ngọn đèn dầu trước cơn gió bão.
Không một chút do dự, Tạ A Sơ cho nắm cỏ vừa hái vào miệng nhai nát, vị đắng chát xộc lên tận đỉnh đầu làm nàng muốn nôn mửa ngay lập tức, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng bằng một ý chí sắt đá. Nàng đắp phần bã thuốc xanh đen lên vết thương đang sưng tấy của hắn, đồng thời dùng chiếc nhẫn bạc sắc nhọn rạch một đường nhỏ trên lòng bàn tay mình, ép máu của chính mình chảy vào miệng của Trì Vô Yên. Máu của người dân làng Vân Xuyên vốn mang trong mình một lượng kháng thể kỳ lạ sau nhiều thế hệ chung sống với các loài thảo mộc dị biệt trên núi cao, giờ đây nó trở thành liều thuốc dẫn duy nhất có thể cứu mạng được vị thống lĩnh của Cấm vệ quân.
Dần dần, màu tím đen đáng sợ trên môi của Trì Vô Yên bắt đầu nhạt đi, máu từ vết thương đen ngòm cũng bắt đầu chuyển sang màu đỏ tươi trở lại. Hắn khẽ cử động những ngón tay dài, cảm nhận được một luồng hơi ấm lạ lùng và mãnh liệt đang chảy xuôi theo huyết quản, đánh tan sự tê liệt của chất độc. Khi hắn từ từ mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên hiện lên trước mắt là gương mặt lấm lem bùn đất, đẫm nước mắt nhưng vô cùng kiên cường của Tạ A Sơ, cùng với đôi bàn tay đang nhuốm máu của nàng. Một cảm giác chưa từng có trong suốt nhiều năm qua, một sự ấm áp lạ kỳ len lỏi vào trái tim vốn dĩ đã đóng băng thành đá của vị thống lĩnh lạnh lùng nhất hoàng cung. Hắn vươn bàn tay run rẩy của mình lên, nhẹ nhàng lau đi vệt máu còn vương trên môi của nàng.
"Ngươi... tại sao lại liều mạng đến mức này để cứu một kẻ như ta?" Hắn thầm thì, giọng nói đã bắt đầu có chút sinh khí và hơi ấm.
"Mạng của ta đã thuộc về ngài, chẳng phải chính ngài đã nói thế sao? Nếu ngài chết đi, ta cũng không thể sống sót thêm một ngày nào trong cái cung cấm đầy rẫy quỷ dữ này." Tạ A Sơ nghẹn ngào đáp lại, nhưng trong đôi mắt của nàng lúc này không chỉ là sự hàm ơn hay trách nhiệm, mà là một sự gắn kết định mệnh sâu sắc không thể diễn tả bằng lời.
Giữa đêm đen tối tăm và đầy rẫy hiểm nguy rình rập của Tử Cấm Thành, hai con người vốn mang nặng thù hận và sự cô độc đã tìm thấy một điểm tựa vững chắc nhất cho mình. Tình cảm giữa họ không phải là những lời lẽ hoa mỹ hay những cử chỉ ngọt ngào thường thấy, mà là một khế ước được viết bằng máu, sự hy sinh và lòng tin tưởng tuyệt đối giữa lằn ranh sinh tử.
Trì Vô Yên nhìn nàng bằng một ánh mắt khác hẳn trước kia, sự lạnh lẽo tột cùng dường như đã tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên, sẵn sàng thiêu rụi mọi rào cản để bảo vệ người con gái nhỏ bé nhưng mang trong mình sức mạnh phi thường này.