Cả nhà Mạnh Trọng Hạ đều có quầng thâm mắt. Dù tinh thần có uể oải đến mấy vào ban ngày, họ cũng không tài nào ngủ được. Cứ thế này thì không sớm thì muộn sẽ thăng thiên mất thôi.
Lạc Thanh Liên nhẹ nhàng búng một cái vào vai Mạnh Trọng Hạ, hút một luồng sát khí vô hình vào trong cơ thể.
"Xem ra, đây là một vật đại bổ." Lạc Thanh Liên có chút hứng thú, nói: "Vậy thì đi xem thử đi."
Vì nó có thể đi theo người, chứng tỏ đạo hạnh không hề nông cạn, nuôi cho béo rồi ăn thì vừa đẹp.
Ngụy Tuyên hoài nghi nhìn Lạc Thanh Liên: "Cậu đến nhà cậu ta xem phong thủy à?"
Lạc Thanh Liên gật đầu: "Cậu không phải rất hứng thú với mấy chuyện linh dị sao? Có muốn đi cùng để mở mang tầm mắt không?"
Ngụy Tuyên bán tín bán nghi: "Đạo hạnh của cậu thế nào?"
Lạc Thanh Liên nói: "Bản thân tôi trong giới được gọi là 'Quỷ kiến sầu', ý là quỷ thấy tôi cũng phải quỳ xuống gọi baba."
Ngụy Tuyên: "..."
Tại sao đột nhiên hắn ta cảm thấy Lạc Thanh Liên không đáng tin cậy cho lắm?
Ngụy Tuyên suy nghĩ một chút, quyết định vẫn sẽ tiếp tục tham gia hoạt động chiêu quỷ của câu lạc bộ, nên đã từ chối Lạc Thanh Liên.
Nhà Mạnh Trọng Hạ ở khu biệt thự, đều là nhà riêng biệt, bình thường xung quanh biệt thự rất yên tĩnh, nhưng hôm nay rõ ràng không giống.
Vừa mới dừng xe ở cổng, một chiếc xe đen khác đã đỗ phía sau.
Lạc Thanh Liên liếc nhìn về phía sau, lập tức mặt mày hớn hở, nói: "Ôi, tôi đã bảo sao hôm nay ra ngoài lại gặp chim khách báo tin vui, hóa ra là có chuyện tốt xảy ra."
Mạnh Trọng Hạ cũng nhìn chiếc xe phía sau, cửa sổ xe rõ ràng là kính nhìn một chiều, hoàn toàn không thể thấy bên trong có người nào.
Mạnh Trọng Hạ nói: "Chiếc xe này, sao có vẻ quen mắt nhỉ? Bạn của cậu à?"
Lạc Thanh Liên cười hì hì bước xuống xe, nói: "Cửu ca ca của tôi."
Chiếc xe đen phía sau có ba người bước xuống, một người là ông cụ râu tóc bạc phơ mặc đường trang, một thanh niên khá trẻ tuổi tuấn tú, và người cuối cùng bước xuống chính là Dung Cửu Tiêu.
Dung Cửu Tiêu hôm nay mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jean, trên người bớt đi vài phần khí chất già dặn trước tuổi, thêm vài phần trẻ trung. Nghĩ kỹ lại, hắn cũng chỉ là một thanh niên ngoài hai mươi.
"Cửu ca ca, xem ra chúng ta đúng là tâm đầu ý hợp, duyên phận ngàn dặm se sợi chỉ hồng, lại gặp nhau ở đây rồi." Lạc Thanh Liên chẳng hề bận tâm việc mình vẫn còn nằm trong danh sách đen của Dung Cửu Tiêu, tươi cười chào đón.
Mạnh Trọng Hạ thấy bọn họ thì có chút kích động, nhưng nghe Lạc Thanh Liên nói vậy, lập tức mặt đầy đốm đen.
Cái tên này, chắc là học văn không tốt lắm, mấy câu này không phải dùng như thế.
Dung Cửu Tiêu lướt mắt qua Lạc Thanh Liên, nhìn nụ cười rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời của hắn, không để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt đó, hỏi: "Cậu đến đây làm gì?"
Lạc Thanh Liên chớp mắt: "Đến bắt quỷ."
"Bắt quỷ? Cậu cũng là người trong Huyền Môn à?" Thanh niên kia nghe vậy, mắt lập tức sáng lên, đánh giá Lạc Thanh Liên, nói: "Vị tiểu huynh đệ này, xin hỏi sư phụ của cậu là ai? Thuộc môn phái nào? Trong giới cùng lứa tôi quen biết kha khá, hình như đây là lần đầu tiên gặp cậu."
Lạc Thanh Liên quan sát tướng mạo của thanh niên đó, mỉm cười nói: "Tôi tự lập môn phái, tự học thành tài, đã siêu thoát lục giới, không còn trong ngũ hành, cậu không biết tôi cũng là chuyện bình thường."
Thanh niên: "..." Lời này nghe giống như một kẻ lừa đảo giang hồ vậy!
Thanh niên cho rằng Lạc Thanh Liên đến xem náo nhiệt, liền khuyên nhủ: "Đừng nghịch nữa tiểu đệ, tình hình bên trong rất nguy hiểm, không phải chỗ cậu nên đến."
Lạc Thanh Liên xua tay, thản nhiên nói: "Đừng sợ, đừng sợ. Thứ bên trong đó chỉ làm ra vẻ hung dữ nhưng thực chất yếu ớt thôi. Nếu cậu sợ, vào trong tôi sẽ bảo vệ cậu."
Thanh niên: "..." Hắn ta không có ý đó!
Dung Cửu Tiêu nhìn Lạc Thanh Liên đầy tự tin, khóe môi khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra.
Hoắc Lưu Thâm không kìm được hỏi Dung Cửu Tiêu: "Cửu thiếu, vị tiểu huynh đệ này là gì của cậu vậy?"
Cứ gọi "Cửu ca ca, Cửu ca ca" nghe có vẻ thân mật quá rồi đấy.
Dung Cửu Tiêu nói: "Một đứa em họ bên nhà hàng xóm."
Lạc Thanh Liên bĩu môi không vui, rõ ràng hắn là con dâu nuôi từ bé của Dung Cửu Tiêu mà.
Nhưng, nếu Dung Cửu Tiêu muốn quan hệ bí mật, thì hắn cũng đành chiều thôi.
Lão già râu tóc bạc phơ kia đánh giá Lạc Thanh Liên, xoa cằm, nói: "Bạn nhỏ đây đã được mời đến xem phong thủy, vậy thì cùng vào đi, nhân tiện có thể cùng Lưu Thâm trao đổi học hỏi một chút."
Lạc Thanh Liên gật đầu, nói: "Được thôi, được thôi. Tôi thấy tiểu đồ đệ của ông cũng có chút tài thật đức thật, chi bằng chúng ta thử so tài xem rốt cuộc là đồ đệ của Huyền Môn chính phái ông dạy ra lợi hại hơn, hay là kẻ vô danh tiểu tốt như tôi lợi hại hơn."
Hoắc Lưu Thâm có chút không tin tưởng nhìn Lạc Thanh Liên: "Sư phụ, con thấy con sẽ thắng không vẻ vang."
Đường Thái Diễn cười lắc đầu: "Không thể trông mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể lường bằng đấu, người giỏi còn có người giỏi hơn, tài năng không giới hạn, vào ngày đầu tiên con nhập môn ta đã dạy con rồi."
Hoắc Lưu Thâm lập tức lộ vẻ xấu hổ: "Đệ tử đã lĩnh giáo."