Thực ra chuyện nhấn thích chẳng liên quan gì đến Tang Thất Thất, nhưng cô cảm thấy cần phải giải thích rõ ràng với Kiều Thiên Dật, thế nên cô đã đồng ý.
Kết quả vừa vào khách sạn trông thấy Kiều Thiên Dật, cô đã bị ai đó đẩy một cái, ngã nhào vào lòng anh ta. Kiều Thiên Dật sa sầm mặt ngay tại chỗ, trợ lý của anh ta là Chung Kiệt phản ứng cực nhanh, gọi bảo vệ tới khiêng cô ném ra khỏi đại sảnh khách sạn.
Cùng với tiếng cô ngã sõng soài xuống đất là tiếng máy ảnh vang lên tách tách.
Mãi sau mới nhận ra mình lại gây họa, Tang Thất Thất buồn bực ngồi xổm bên bờ sông giải khuây, nào ngờ lại xui xẻo trượt chân ngã xuống sông, chết đuối.
Và rồi, cô đã tới.
Cô cũng tên Tang Thất Thất, là nhân viên dưới trướng Diêm Vương của điện thứ nhất thuộc Âm Tào Địa Phủ.
Bây giờ làm nghề gì cũng khó, đặc biệt là với một người không có chí tiến thủ như Tang Thất Thất, tháng nào cô cũng không đạt KPI. Sếp của cô nói, trong đợt đánh giá cuối năm nay mà cô vẫn còn đội sổ trong Mười Điện Diêm La thì sẽ điều cô đến núi Kim Kê làm việc.
Trong núi Kim Kê toàn là gà trống lớn chuyên mổ người, khét tiếng hung hãn, người quen cũng không tha. Tang Thất Thất từng bị đàn gà ở núi Kim Kê rượt mổ suốt ba dặm đường, cuối cùng may mắn gặp được một người tốt bụng có vẻ ngoài rất ưa nhìn giúp đỡ mới thoát nạn trong gang tấc. Sau lần đó, cứ nghe thấy ba chữ "núi Kim Kê" là lòng cô lại thót lên, toàn thân khó chịu.
Bảo cô đến núi Kim Kê làm việc, thà bảo cô chết thêm lần nữa còn hơn.
Vì vậy, lần này Tang Thất Thất đã chủ động nhận việc đi công tác trên dương gian, nhập vào thân xác của nữ minh tinh hạng 18 chết đột ngột. Cô chuẩn bị dùng hết kỹ năng, vớt vát chút thành tích để vẻ vang về quê.
Tang Thất Thất lại ngước mắt nhìn dòng chữ "Kiều Thiên Dật sinh nhật vui vẻ" to đùng trên màn hình quảng cáo, "xì" một tiếng.
Đảo mắt một vòng trên mặt sông, Tang Thất Thất nhanh chóng tìm thấy một chỗ trũng có thể lên bờ. Lúc trèo lên, cô còn tóm được một con thủy quỷ đang lén lút thập thò, quẳng thẳng nó lên bờ. Tang Thất Thất đi chân trần trên nền đất bùn ẩm ướt, vừa vắt khô chiếc váy dài ướt sũng, vừa quan sát con thủy quỷ.
Trông con thủy quỷ này không lớn lắm, chỉ khoảng chừng hai mươi tuổi, mớ rong rêu trên đầu nó trông như một bộ tóc giả được kết cẩu thả. Mắt thủy quỷ rất to, trong veo và đong đầy vẻ ngây ngô.
Trông như sinh viên đại học.
"Chết thế nào?" Tang Thất Thất tò mò hỏi.
Con thủy quỷ chưa từng gặp người nào vừa thấy được lại vừa nói chuyện được với mình nên tạm thời vẫn còn hơi căng thẳng, móng tay dài của nó vô thức cào vào tảng đá bên cạnh, tạo ra âm thanh chói tai.
Nó nuốt nước bọt, lí nhí đáp: "Tối tôi ra ngoài đi dạo, thấy có đứa nhỏ đang vùng vẫy dưới sông, đầu óc nóng lên nên nhảy xuống cứu nhóc đó."
Sau đó thì chính mình cũng chết đuối.
Lúc còn sống, Tang Thất Thất cũng nghe được không ít chuyện anh hùng thấy việc nghĩa liền ra tay cứu giúp, nhưng cuối cùng lại khiến bản thân chết đuối. Điều khiến cô thắc mắc là, theo lẽ thường, những người như vậy sau khi chết sẽ được quỷ sai dẫn về Địa Phủ, ưu tiên uống canh Mạnh Bà rồi sớm bước vào luân hồi. Chứ không giống như vị trước mắt, chết rồi mà hồn vẫn lang thang nơi sông Du, biến thành thủy quỷ, không được siêu thoát.
Trong chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.