Bên trong gian phòng, màn hoan ái của đôi tình lữ đã bước vào giai đoạn cao trào. Tống Ngọc Linh lúc này đã toàn thân vô lực, đôi tay không còn đủ sức chống đỡ, mặc cho cơ thể rũ rượi, mềm nhũn trên giường. Chỉ có đồn bộ nhờ sự trợ giúp của đôi tay lực lưỡng vẫn đang cố gắng nhổm cao, mặc cho nam nhân điên cuồng cắm rút như vũ bão.
Còn bên khung cửa, mỹ phụ cũng đã chìm đắm hoàn toàn vào ham muốn nhục dục, vào những tơ tưởng, mộng mị hoang đường. Bàn tay ngà ngọc vẫn điên cuồng chà xát, dày vò nơi tư mật, mặc cho nơi ấy đã không dưới đôi lần run rẩy, đạt đến cao trào, sớm đã ướt đẫm thứ nước dâm ô. Tất nhiên, tuy sống trong thời đại này, nhưng Lâm Thiên Mỹ đã là thục phụ nhiều năm, nàng thừa kiến thức và kinh nghiệm để hiểu nơi nhạy cảm của bản thân, hành động này vốn chẳng phải lần đầu, chỉ là so với trước đây, kɧoáı ©ảʍ hiện tại mãnh liệt hơn gấp trăm lần, trong đầu óc nàng giờ chỉ còn dày đặc vóc dáng và dương căn oai hùng của nhi tử.
Gần như cùng một lúc, cả ba con người đang hiện diện đều cất lên những tiếng gầm gừ, rêи ɾỉ trong khoảnh khắc chàng trai thêm một lần nữa phóng xuất. Triệu Thiên Phong trong phút giây cực khoái vẫn kịp nghe ra thanh âm khác lạ, chỉ là không cách nào thoát khỏi đê mê để phát hiện ra là ai đang dòm ngó bên ngoài. Đến khi bình tâm trở lại, thì nơi ấy đã vắng bóng người, chàng ra tận nơi xem xét chỉ còn trông thấy một vũng nước đọng trong veo, tỏa ra hương thơm thoang thoảng khiến lòng người dễ chịu.
Triệu Thiên Phong cười thầm, chàng đoán đến 8, 9 phần chủ nhân của những vết tích này chính là vị mẫu thân nóng bỏng. Chẳng phải nàng ta đã cam đoan rằng chốn này tuyệt đối bảo đảm an toàn hay sao. Nghĩ vậy, Triệu Thiên Phong càng thêm an lòng, vững dạ, càng thêm thích thú và hưng phấn khi nhìn vào đống vết tích còn đọng lại kia.
…
Tờ mờ sáng, đúng như lời giao hẹn, Lâm Thiên Mỹ tìm đến đánh thức nàng tân nương tử. Cho dù đã rất cố gắng nhưng nàng dâu vẫn phải khó nhọc, nhờ sự trợ giúp dìu dắt của mẹ chồng mới có thể miễn cưỡng bước đi, trở về lại gian phòng tân hôn chính thức, nơi đã được Lâm Thiên Mỹ sắp đặt chu toàn.
Triệu Thiên Phong nhìn những bước chân khó nhọc của vị đại tẩu mà trong lòng vừa xót xa, vừa có chút tự hào. Chàng cũng muốn giúp đỡ dìu dắt nhưng tất nhiên là bị mẫu thân từ chối, không muốn để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Cứ thế, hai mỹ nữ đồng loạt rời đi, chỉ còn lại một mình Triệu Thiên Phong trơ trọi trong gian phòng, nơi vừa mang đến cho anh những phút giây tuyệt diệu. Chàng trai không khỏi có chút suy tư, không dám tin tưởng vào diễm phúc nhân sinh đến quá bất ngờ ngay khi vừa đặt chân đến thế giới này. Bên cạnh đó, là những tơ tưởng về tương lai, về mộng ước mơ hồ nhưng có lẽ không quá hão huyền với nàng mỹ mẫu, và cả những lo toan về hiểm nguy phía trước.
Đúng vậy, Triệu Thiên Phong vẫn còn nhớ rõ trách nhiệm lớn lao khi sắp phải tòng quân ra trận, đối diện với hung hiểm chốn sa trường. Triều đại và thế giới này hoàn toàn xa lạ, không hề có chút tương đồng nào với các triều đại trong lịch sử, vì thế gần như Triệu Thiên Phong chẳng có chút lợi thế nào dựa trên ký ức về lịch sử, chỉ có thể vận dụng các kiến thức tự có của bản thân mà xoay sở.
Nhung cho dù là thế, Triệu Thiên Phong vẫn rất tự tin, qua ký ức của khổ chủ, tuy hắn ta ngày trước chỉ là một gã đầu óc giản đơn, đam mê võ lực thế nhưng cũng tiếp xúc không ít văn thư, sách lược. Những thứ này không để lại mấy ấn tượng nhưng là đủ để Triệu Thiên Phong nhìn nhận tình trạng chung của công nghệ chiến tranh, được chàng đánh giá là còn rất đơn sơ, lạc hậu.
Là một người đến từ thời hiện đại, đương nhiên Triệu Thiên Phong thấm nhuần tư tưởng tuyệt đối không thể làm kẻ ngốc trên chiến trường, dựa vào chút võ lực và… niềm tin mà liều mạng xông lên trước. Đùa à, thân là nhị công tử Triệu gia, còn biết bao nhiêu phúc phần chờ chàng tận hưởng, đừng nói là thí mạng, chỉ đôi chút tổn thương cũng không nên có.
Nghĩ ngợi thêm một lát, Triệu Thiên Phong lần nữa chìm vào giấc ngủ. Nói gì thì nói, tuy tinh lực dồi dào nhưng đêm qua chàng cũng đã liên tiếp 3 lần tận lực phóng xuất, lần nào lần nấy cũng dồn hết sức lực và tâm trí, khó tránh khỏi có chút lao lực, cần phải được tịnh dưỡng bổ sung.
Mặt trời càng lúc càng lên cao, những sinh hoạt trong Triệu phủ cũng theo đó mà trở lại rộn ràng. Điều đáng nói là, tuy không nhớ được đêm qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng vị đại thiếu gia nhà họ Triệu vẫn vui sướиɠ tin tưởng rằng đó là một đêm động phòng hoa chúc nồng nàn, thậm chí nhìn dáng vẻ mệt mỏi của nương tử, gã càng thêm dương dương tự đắc, cho rằng bản lĩnh nam nhân của mình thì ra không tệ chút nào.
Dưới sự chỉ dẫn và sắp đặt của mẹ chồng, Tống Ngọc Linh dễ dàng qua mặt được vị phu quân trên danh nghĩa. Sau khi khó nhọc cùng gã ta ra mắt, dâng trà cho phụ mẫu, nàng được Lâm Thiên Mỹ dùng lời bảo vệ, nhất mực đòi chia cách hai người, với lý do vị ŧıểυ nương tử mới được phá thân, cần phải có thêm thời gian ngơi nghỉ.
Ban đầu, Tống Ngọc Linh còn chưa kịp hiểu, nhưng khi ngước nhìn, đón nhận ánh mắt đầy ý vị sâu xa của nhạc mẫu, nàng đã lờ mờ đoán ra sắp đặt phía sau của vị thục phụ này. Đương nhiên, nàng làm sao có thể chối từ, lỡ đâu lại xảy ra sơ hở gì thì có nhảy xuống sông cũng không rửa được tội lỗi và ô nhục. Chưa kể đến, từ sáng đến giờ, Tống Ngọc Linh cũng đã có thừa thời gian đưa ra nhận định về bậc trượng phu danh nghĩa của mình, quả thật, gã ta là một thư sinh chính hiệu, thân thể gầy gò, sức lực trói gà không chặt.
Sau lễ ra mắt đầu ngày đó, Triệu lão gia đã lập tức rời đi, đến Nội Vụ Đường làm việc như thường lệ, còn Triệu Thiên Sơn thì giam mình trong chốn thư phòng, tiếp tục dùi mài kinh sử, chẳng chút để tâm đến việc gì khác, bao gồm luôn cả vị tân nương tử. Nhưng Tống Ngọc Linh nào có cần điều đó, nàng còn cảm thấy biết ơn khi sau đó được Lâm Thiên Mỹ sắp xếp cho tiếp tục nghỉ ngơi trong chốn khuê phòng. Vị mỹ phụ đêm qua đã chứng kiến nhiều điều, rất thấu hiểu và thương xót cho cô gái trẻ, hay nói cách khác là muốn cô nhanh chóng hồi phục để tiếp tục công cuộc khai chi tán diệp còn đang dang dở.
Về phần bá phụ Triệu Khải của Triệu Thiên Phong, ông không hổ là mãnh tướng sa trường, tuy say bí tỉ đêm qua nhưng trời chưa sáng hẳn đã hoàn toàn tỉnh táo, tự mình rời khỏi Triệu gia không lời từ biệt, chỉ để lại vài chữ trên bàn rằng vài ngày nữa sẽ quay trở lại đón đứa cháu trai.
Mặt trời lên đến đỉnh đầu, Triệu Thiên Phong mới vươn mình tỉnh dậy. Tuy chỉ vài tiếng đồng hồ nhưng đây lại là một giấc ngủ ngon nhất, trọn vẹn nhất của chàng trai sau sau bao năm sống giữa lằn ranh sinh tử. Trước khi say giấc, Triệu Thiên Phong đã tự dặn dò bản thân buông bỏ hết những lo toan, nên giờ đây, khi biết tất cả đều chẳng phải là mơ, chàng cảm thấy cơ thể tràn đầy sức lực, tinh thần cực kỳ nhẹ nhàng, sảng khoái.
Trên người vị nhị thiếu gia lúc này quần áo vẫn chưa tề chỉnh, chỉ đang khoác tạm lớp vải choàng trắng và mặc bên dưới chiếc quần rộng được siết tạm bợ bằng dây mảnh. Đúng vào lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân êm ái, vài giây sau thì cánh cửa gỗ kẽo kẹt hé mở, xuất hiện nơi đó một vóc dáng đẫy đà quen thuộc.
Người đến không ai khác chính là mỹ mẫu Lâm Thiên Mỹ, trên tay còn đang xách theo một giỏ làm bằng gỗ, nhìn giống gàu-mên, bên trong chứa nhiều đĩa thức ăn còn đang bốc khói, tỏa hương thơm nghi ngút. Vừa đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Triệu Thiên Phong đang ngơ ngác đứng nhìn với ánh mắt đầy vẻ si mê, Lâm Thiên Mỹ không khỏi giật nảy mình, suýt thì làm rơi vãi thức ăn trong giỏ.
Thấy vậy, Triệu Thiên Phong cũng bừng tỉnh, vội vàng bước đến nhanh như cơn gió, đỡ lấy giỏ đồ và không quên nhân tiện chạm vào làn da mềm mịn, mát lạnh nơi bàn tay mỹ phụ. Chàng cảm nhận rõ ràng sự run lên nhè nhẹ của cơ thể đang kề cạnh, ánh mắt cũng đã lảng tránh đi nhưng Triệu Thiên Phong vẫn kịp bắt gặp nó vừa dán chặt nơi đũng quần đang không ngừng rục rịch của chàng.
Không thể trách Triệu Thiên Phong khi sự hấp dẫn của vị mỹ mẫu này rõ ràng là quá lớn. Cái lối ăn mặc như có như không, luôn khoe trọn hơn nửa bầu nhũ phong nung núc thế kia thì làm sao nam nhân chịu nổi.
Hôm nay, Lâm Thiên Mỹ lựa chọn yếm hoa màu xanh nhạt, từng đường chỉ thêu tinh xảo trên làn vải mỏng, đôi chỗ còn mờ mờ ẩn hiện càng khiến Triệu Thiên Phong khó lòng rời mắt. Lớp vải khoác bên ngoài thì mỏng như cánh ve, có cũng như không khoe trọn làn da trắng ngần, gợi cảm. Chưa kể, khi lại gần, cơ thể mỹ phụ toát lên mùi hương hoa thoang thoảng, không biết là mùi tự nhiên hay Lâm Thiên Mỹ đã tranh thủ tắm rửa, ngâm mình trước khi đến nơi này.
Không khí lặng im, ngượng ngập cứ thế bao trùm cả gian phòng trong một vài giây phút, đến khi Triệu Thiên Phong bừng tỉnh, vội vàng hắng giọng, cất lời chào hỏi:
- Mẫu thân. Người mang thức ăn đến cho con sao?
- À… Ừ… Đúng… Đúng vậy. - Lâm Thiên Mỹ cũng dần lấy lại bình tĩnh, ngọt ngào hồi đáp. - Con đó, mặt trời đã lên cao lắm rồi còn chưa rời khỏi phòng. Mẫu thân vì lo lắng nên phải đến đây, còn chuẩn bị vài món cho con đấy.
- Dạ. Đa tạ mẫu thân. Nhi tử đã khiến người lo lắng rồi.
- Hi hi… Không sao. Mẫu thân hiểu. Mau… Mau mang thức ăn vào trong, đặt lên bàn đi. Để nguội sẽ không còn ngon nữa.