Hương Cảng: Tôi Thật Sự Không Phải Thầy Bói!

Chương 1

Trước Sau

break

Ngày 15 tháng 9 năm 1979.

Tháng Chín ở Hương Cảng đã không còn quá nóng, nhưng người nhà họ Khương trong biệt thự lớn của Khương gia lại có cảm giác như đang sống trong nước sôi lửa bỏng.

Đám thanh niên ngoan ngoãn đứng thành một hàng, cúi đầu, đổ mồ hôi đầm đìa.

Ngày mười lăm hằng tháng, người nhà họ Khương đều vô cùng căng thẳng.

Bởi vì đây là ngày báo cáo hằng tháng. Báo cáo không phải chuyện làm ăn của gia tộc, mà là báo cáo kết quả tìm người. Trưởng tử của Khương lão gia, cũng là con cả của Khương gia, Khương Minh Sơn, đã thất lạc trong thời chiến loạn từ nhiều năm trước.

Suốt những năm qua, nhiệm vụ quan trọng nhất của cả Khương gia chính là tìm người. Đáng tiếc là đến nay vẫn không có bất kỳ tin tức nào. Khó khăn lắm mới có được chút manh mối thì hết lần này đến lần khác lại bị đứt đoạn. Vì thế hiện giờ mỗi khi đối mặt với lão gia tử, ai nấy đều cảm thấy không ngẩng đầu lên nổi.

Khương lão thái gia nhìn bộ dạng hèn nhát ấy của bọn họ, càng thấy tức giận. Ông gõ mạnh cây gậy xuống đất, đôi mắt hổ trợn trừng nhìn đám con cháu.

“Một đám vô dụng! Tìm một người mà cũng không tìm được! Rốt cuộc còn phải mất bao lâu nữa mới tìm được người? Các người nói xem! Ai có thể cho tôi một câu trả lời rõ ràng đây hả? Chẳng lẽ phải để tôi... đến lúc nhắm mắt xuôi tay rồi vẫn không được gặp nó sao?”

Gia quy nhà họ Khương rất nghiêm. Dù đám hậu bối bên ngoài ai nấy đều vẻ vang, phong độ ngời ngời, nhưng trước mặt lão gia tử vẫn không dám tỏ ra bất mãn dù chỉ một chút, thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt ông.

Ai dám chứ?

Đừng nói trong tay lão gia tử đang nắm quyền tài chính của cả gia tộc, chỉ riêng việc năm xưa mới đến Hương Cảng, vì chuyện làm ăn của gia đình mà dẫn theo một đám người sống mái với các băng nhóm địa phương, rèn nên một thân sát khí ấy cũng đủ khiến người khác khiếp sợ rồi.

Đứng đầu hàng, người phụ trách việc tìm người là Khương lão nhị Khương Minh Hà. Đã ngoài năm mươi tuổi, vậy mà lúc này bắp chân vẫn run lên bần bật.

Để tranh thủ sự cảm thông của Khương lão thái gia, Khương Minh Hà ở cái tuổi này vẫn học theo hồi nhỏ, vừa lau nước mắt vừa khóc lóc.

Ông ta vừa khóc vừa than thảm: “Cha à, cha bớt giận đi. Con đâu phải không tận tâm tìm kiếm, thật sự là không tìm được. Quê nhà của Lưu quản gia năm đó cũng bị quân Nhật tàn phá, hàng xóm láng giềng đã thay đổi hết cả rồi, thật sự không ai biết tung tích của đại ca nữa.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương