Chương 4: Ông Định Bán Con Đi Sao?
“Con bé này!” Ông Dung Trì bất lực lắc đầu: “Ngày nào cũng hấp tấp, trong đầu toàn nghĩ mấy chuyện lung tung gì vậy hả?”
Dung Tuyết San bĩu môi, ôm ly nước trong tay, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy ông làm thần thần bí bí như thế, ai mà biết được chứ.”
“Chuyện trọng đại này...” Ông Dung Trì cố ý kéo dài giọng, nụ cười trên mặt càng lúc càng sâu: “Là chuyện liên quan đến con.”
“Con?” Dung Tuyết San ngẩn người, ngón tay đang cầm ly nước hơi khựng lại, trong mắt đầy vẻ khó hiểu và mơ hồ bất an.
Ông Dung Trì mỉm cười đến cong cả mí mắt, ánh mắt đầy tính toán nhìn cô, lại chậm rãi liếc sang người đàn ông bên cạnh như đang ám chỉ điều gì đó.
“Chuyện là như thế này...” Ông Dung Trì khẽ ho một tiếng, vẻ mặt hiếm hoi trở nên nghiêm túc, bàn tay già nua chậm rãi vẫy nhẹ về phía quản gia Triệu đứng bên cạnh.
Quản gia Triệu hơi cúi đầu, rất nhanh đã mang tới một túi hồ sơ màu nâu, động tác cẩn thận lấy ra một tờ giấy rồi đặt xuống trước mặt Dung Tuyết San.
“San San...” Ông Dung Trì thấp giọng gọi cô, giọng nói không còn vẻ đùa cợt như thường ngày: “Con xem cái này trước đã, rồi ông sẽ giải thích.”
Dung Tuyết San hơi nhíu mày, trong lòng vô thức dâng lên một loại bất an khó hiểu, ngón tay trắng nõn chậm rãi cầm lấy tờ giấy được đưa tới.
Chỉ vừa nhìn xuống vài dòng chữ đầu tiên, cả người cô gần như cứng đờ tại chỗ, đồng tử khẽ co rút, sắc mặt phút chốc trở nên trắng bệch.
Trên giấy ghi rất rõ ràng.
Ông Dung Trì, 60 tuổi — chẩn đoán mắc bệnh ung thư máu giai đoạn nặng.
Bàn tay Dung Tuyết San run nhẹ, đôi môi đỏ mọng mấp máy hồi lâu mới khó khăn phát ra âm thanh, giọng nói mang theo vài phần nghẹn lại không tin nổi.
“Ung... ung thư?” Cô ngẩng đầu nhìn ông nội mình, ánh mắt dần đỏ lên: “Ông bị ung thư sao? Chuyện này... tại sao ông không nói với cháu?”
Ông Dung Trì chỉ khẽ cười, vẻ mặt bình thản như đang nói một chuyện rất nhỏ: “Ừ, bác sĩ bảo... ông chỉ sống thêm được khoảng một năm nữa thôi.”
“Không thể nào...” Dung Tuyết San vô thức lắc đầu, cả người giống như mất đi phản ứng, đầu óc trống rỗng đến mức không thể tiếp nhận nổi sự thật trước mắt.
Người ông luôn mạnh khỏe, ngày ngày còn cùng cô đấu võ mồm, vậy mà giờ đây lại nói với cô rằng chỉ còn một năm để sống?
“San San à...” Ông Dung Trì nhìn cháu gái mình, trong mắt hiếm hoi xuất hiện vài phần mềm lòng cùng bất lực: “Ông có một tâm nguyện cuối cùng.”
Dung Tuyết San ngơ ngác ngẩng đầu lên, đôi mắt đã bắt đầu đỏ hoe, giọng nói cũng nhỏ đi rất nhiều: “Ông muốn cháu làm gì?”
Ông Dung Trì khẽ thở dài, ánh mắt lại chậm rãi nhìn sang người đàn ông ngồi đối diện từ đầu đến cuối vẫn trầm mặc không lên tiếng.
“Ông muốn...” Ông ngập ngừng vài giây rồi nói tiếp: “Con kết hôn với ngài Thượng, được không? Ông cũng muốn trước khi nhắm mắt có thể bế cháu cố một lần.”
“Dạ?” Dung Tuyết San gần như chết lặng, đôi mắt xinh đẹp mở lớn, vẻ mặt ngây người như vừa nghe phải chuyện vô lý nhất trên đời.
Cô quay đầu nhìn người đàn ông xa lạ khí chất lạnh lùng kia, lại nhìn ông nội mình, cuối cùng bật thốt lên đầy khó tin: “Ông đang ép con lấy chồng... hay là định bán con đi vậy?”