"Không… không có, tôi chỉ đùa thôi mà."
Âm cuối khẽ run.
Toàn thân cũng không kìm được mà run lên từng đợt.
Đôi mắt cô đỏ hoe, gương mặt ửng đỏ như hoa đào, từng đường nét đều tinh xảo như được chạm khắc.
Xinh đẹp đến nao lòng.
Không biết qua bao lâu, tiếng nước nhỏ tí tách vang vọng giữa căn phòng.
Cả người Vinh Hạc Nghiêu toát ra hơi thở thỏa mãn, lười biếng vùi mặt vào hõm cổ đầy dấu đỏ của Thẩm Chiêu Chiêu, giọng anh trầm thấp, mang theo chút vui vẻ: "Lần sau đừng nói mấy lời kiểu đó nữa."
Thẩm Chiêu Chiêu mệt mỏi gật đầu, miễn cưỡng đáp lời.
Nhưng trong lòng thì đang gào thét muốn xé xác ai kia thành từng mảnh.
Đột nhiên, ánh mắt mang theo băng giá lóe lên.
Giọng cô bỗng dịu dàng đến đáng thương, nhẹ nhàng ghé sát tai ai kia: "Tôi muốn ăn lẩu, chúng ta đi ăn lẩu nhé?"
Vinh Hạc Nghiêu tất nhiên gật đầu đồng ý.
Chỉ là, khi nhìn thấy tên quán trên bản đồ, anh nhíu mày đầy nghi ngờ: "Ăn được thật à?"
Chưa kịp nói hết câu, một ánh nhìn lạnh băng liền khóa chặt người anh.
"Anh có thể nhìn tôi ăn."
Thẩm Chiêu Chiêu lạnh lùng khoanh tay, trong mắt chỉ toàn là sát khí.
Vinh Hạc Nghiêu giật giật khóe mắt.
Vội vã hùa theo: "Bé cưng chọn, nhất định là ngon rồi!"
Nghe vậy, Thẩm Chiêu Chiêu khẽ nhăn mũi, lắc đầu bất đắc dĩ nhìn người đàn ông bên cạnh.
"Đinh" một tiếng.
Màn hình tối om của điện thoại sáng lên.
Vinh Hạc Nghiêu nổ máy chiếc xe thể thao màu đen, lao về phía quán lẩu mà Chiêu Chiêu chỉ định.
…
[Thẩm Chiêu Chiêu, cậu mất tích bao nhiêu ngày rồi hả? Cậu tưởng mình mọc cánh bay được chắc? Tớ cho cậu ba phút, lập tức trả lời cho tôi!]
60 giây không phải giới hạn chịu đựng của Mộc Hoàn Kiều.
Mà là thời lượng tối đa của một tin nhắn thoại.
Thẩm Chiêu Chiêu chớp chớp mắt, ngẩn người nhìn màn hình điện thoại.
Ý là…
Cô nên giải thích thế nào đây? Rằng trong ba ngày ngắn ngủi, cô không những làm xong chuyện cả đời, mà còn tiện tay cưới luôn một người chồng?
Còn chưa nghĩ xong, âm thanh quen thuộc đã vang lên.
Tay run nhẹ, điện thoại lập tức rơi "cạch" xuống sàn xe.
Vinh Hạc Nghiêu nghiêng đầu, khó hiểu nhìn sang, giọng anh trầm thấp vang lên: "Bạn em à?"
Thẩm Chiêu Chiêu liếc xéo người bên cạnh, ánh mắt như muốn bốc cháy.
Khóe môi cô nhếch lên, bật cười lạnh lùng: "Anh nghĩ sao?"
Nếu không phải đang lái xe, cô thật sự muốn bóp cổ anh một trận.
Có ai lại bắt con gái chịu trách nhiệm không chứ!
Vinh Hạc Nghiêu hơi giật khóe mày.
Khẽ nói: "Hay là… em bảo người đó đến đi?"
Mục đích rõ rành rành.
Vinh Hạc Nghiêu xưa nay không phải kiểu người úp mở lòng vòng.
Huống hồ, đã xác định một người thì việc gì phải giấu?
Mắt Thẩm Chiêu Chiêu lóe sáng, tròng mắt lấp lánh như có sao rơi trong đó.
Cô vui vẻ vỗ nhẹ vai anh, cười rạng rỡ: "Là bạn thân tôi. Lát nữa anh giải thích chuyện tụi mình kết hôn cho cô ấy nghe nhé!"
Dù sao thì cô cũng chẳng biết nói sao cho hợp lý.
Vinh Hạc Nghiêu gật đầu dứt khoát.
Tưởng là buổi gặp gỡ bạn bè đơn giản…
Ai ngờ bước vào ván "Ma Sói sát nhân"!
…
Khoảnh khắc Mộc Hoàn Kiều nhận được tin nhắn.
Từng sợi tóc mềm mượt bỗng như nổ tung.
Cô ấy bật người đứng thẳng, sải bước vững vàng như chẳng còn nhận họ hàng, đi thẳng xuống tầng hầm.
[Tớ cưới rồi, có rảnh thì ra gặp một chút nhé!]
"Cái quỷ gì? Là tên đàn ông chó má nào? Trời ơi Thẩm Chiêu Chiêu, đầu óc cậu bị úng nước rồi à?"
Mộc Hoàn Kiều vừa mắng chửi, vừa đảo mắt tìm dụng cụ thuận tay.