Hôn Nhân Hợp Đồng, Thái Tử Gia Vậy Mà Lại Động Lòng

Chương 12

Trước Sau

break

Thẩm Thanh Hòa nghiêng đầu, bán tín bán nghi: "Không phải là bỏ tiền ra mua bằng chứ?"

"Bác ơi, cháu được 1580 điểm SAT, báccó muốn xem bảng điểm không?"

Thẩm Thanh Hòa: "Let the wind of freedom blow."

"Die Luft der Freiheit weht."

Vinh Hạc Nghiêu mỉm cười nhàn nhã: "Gió tự do luôn thổi mãi, thưa bác. Câu khẩu hiệu ấy, mỗi sinh viên chúng cháu đều khắc ghi trong tim."

Sắc mặt căng thẳng của Thẩm Thanh Hòa dường như giãn ra đôi chút.

Thậm chí còn có tâm trạng mà trò chuyện với Vinh Hạc Nghiêu về những năm tháng đại học đầy hoài niệm.

Hai người nói qua đáp lại, khí thế dường như… khá rôm rả.

Thẩm Chiêu Chiêu dụi mắt.

Không thể tin nổi nhìn về phía người cha nhà mình.

Khoan đã, mới nói có một câu mà cha cô đã thay đổi thái độ luôn rồi á?

Cô dời ánh mắt sang nhìn Trương Uẩn.

Rồi phát hiện mẹ cô đang dùng ánh nhìn đầy từ ái mà quan sát cái gã đàn ông đáng ghét kia.

"Ôi chao! Đẹp trai quá đi mất!"

Thẩm Chiêu Chiêu mặt không chút cảm xúc.

Mặc kệ hình tượng, cô nằm vật ra ghế sofa.

Tóc con lòa xòa trước trán, vài sợi rủ xuống ngực, ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào làn da trắng mịn như ngọc, thoáng có chút trong suốt.

Hàng mi dài và dày khẽ run lên trong không trung, như cánh đuôi mảnh mai của một chú bướm.

Tim Vinh Hạc Nghiêu bỗng siết lại.

Chỉ thoáng qua thôi.

Bên ngoài anh vẫn bình thản trò chuyện cùng cha mẹ Thẩm.

Khoảnh khắc khác lạ ấy, chỉ có mình anh cảm nhận được.

Vừa ăn trưa xong, Thẩm Chiêu Chiêu đã không chịu nổi mà đuổi người kia đi ngay lập tức.

Vinh Hạc Nghiêu cũng phải tranh thủ về sớm để giải thích chuyện kết hôn với phụ huynh.

Chủ yếu là vì… nếu không về kịp, anh sợ cha mẹ sẽ bay sang "xử" anh mất.

Thẩm Chiêu Chiêu nằm ườn ra ghế sofa, sung sướng ăn trái cây do mẹ cô đích thân cắt.

"Đặc sản à?"

Nghe thấy cha cô lầm bầm một câu.

Cô nhướng mày, tò mò hỏi: "Trái cây đặc sản á?"

Thẩm Thanh Hòa thở hắt ra một hơi đầy phiền muộn.

Ông đã nói rồi, bạn trai của con gái ông, chắc chắn phải có chỉ số thông minh cao.

Nếu không thì… gen đời sau biết phải làm sao!

Thẩm Chiêu Chiêu lén liếc ánh nhìn chán chường của cha mình.

Cô hừ nhẹ đầy bất mãn.

Cô chỉ là một người bình thường thôi mà, đỗ Thanh Hoa Bắc Đại đã là quá giỏi rồi còn gì!

Chỉ có điều… nếu đừng bị đem ra so sánh thì hay hơn.

Cha mẹ cô, từng là du học sinh được nhà nước cử đi từ những năm đầu, đến giờ vẫn bám trụ ở tuyến đầu công tác, góp phần xây dựng đất nước.

Ngày ngày dạy dỗ, đào tạo thế hệ trẻ.

Em trai yêu quý của cô, 12 tuổi đã được nhận vào lớp thiên tài của đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc.

Còn giờ thì… đến mức độ cụ thể cậu bé đang làm gì, thậm chí cha mẹ cô cũng không nắm được.

Còn cô, một sinh viên mỹ thuật bình thường, đỗ vào Thanh Hoa bằng suất xét tuyển đặc biệt.

"Là rượu!"

Thẩm Thanh Hòa đặt món quà Vinh Hạc Nghiêu mang đến lên bàn.

Ông chỉ vào biểu tượng trên hộp quà: "Cái loại rượu này, ngay cả tiệc mừng công của cha cũng chưa từng được uống!"

"Chiêu Chiêu, bạn trai con… rốt cuộc là nhà làm gì vậy?"

Thẩm Chiêu Chiêu chột dạ, vội lảng ánh mắt đi nơi khác.

Thật ra… hôm nay đúng là lần đầu tiên hai bên gặp mặt…

"Gia đình anh ấy cũng… có chút điều kiện thôi mà!"

Thẩm Chiêu Chiêu căng thẳng đến mức run cả người: "Chắc là rượu này anh ấy lấy từ nhà thôi!"

"Thật không đấy?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc