Hôm Nay Tiêu Vũ Bị Giáng Chức Chưa?

Chương 6: Đệ nhất độc miệng Kinh thành nhưng La gia không biết!

Trước Sau

break

Sáng ngày mùng mười tháng chín, đoàn xe nhà họ La vượt đường xa vạn dặm từ Dương Châu cuối cùng cũng đến dưới chân thiên tử.

Cách kinh thành chừng hai ba dặm, xung quanh không có nhà nông cũng chẳng có hoa màu, chỉ có một vùng đất vàng nâu bằng phẳng, lác đác vài bụi cỏ dại hoa dại cao chưa quá bắp chân.

Cậy Tiêu Vũ ngồi trong xe không nhìn thấy mình, La Phù thò đầu ra khỏi cửa sổ, phóng tầm mắt nhìn về phía kinh thành xa xa.

La Tùng cưỡi ngựa đi bên cạnh xe của muội muội, thấy nàng nhìn đến ngẩn ngơ, bèn cảm thán: "Tường thành cao thật!"

So với kinh thành, thành Quảng Lăng quả thực chỉ đáng bậc cháu chắt!

La Phù lòng đầy phấn chấn, nói với ca ca: "Nghe tỷ phu bảo, tân đô được xây dựng xong vào năm Vĩnh Thành thứ mười hai. Nếu coi tân đô là một con người thì nó bằng tuổi huynh đấy."

Tân đô Lạc Thành, tường thành phía nam bắc dài khoảng mười lăm dặm, phía đông tây dài khoảng mười hai dặm, cao hơn sáu trượng, hùng vĩ uy nghiêm, là nơi quyền quý tụ hội.

La Tùng nghe vậy bỗng thấy vinh dự lây.

Bỗng nhiên, từ phía cổng kinh thành có hai con tuấn mã phi nhanh tới. Đợi đến khi khoảng cách đủ gần để nhận ra người dẫn đầu là Tiêu Hầu gia, La Tùng mới báo cho muội muội biết. La Phù vội vàng rụt đầu vào, buông rèm cửa xuống.

Tiêu Vinh đến đón thông gia tương lai, đi cùng còn có thứ tử hôm nay cũng được nghỉ phép. Hai phụ tử vừa đến trước xe, cánh nam nhân trên xe liền lục tục bước xuống.

Tiêu Vinh nhiệt tình ôm chầm lấy La Đại Nguyên, chỉ vào nam tử trẻ tuổi phía sau giới thiệu với huynh đệ tốt: "Đây là lão nhị Tiêu Lân nhà ta, võ nghệ cũng tàm tạm, đang làm việc trong Ngự lâm quân."

Tiêu Lân cười tươi hành lễ với La Đại Nguyên: "Ra mắt La thúc."

Vị võ quan hai mươi sáu tuổi này có khuôn mặt trắng trẻo giống hệt đệ đệ Tiêu Vũ, chỉ hơi sạm đen đi một chút do nắng gió. Nhưng khác với vẻ chính khí thư sinh của Tiêu Vũ, Tiêu Lân có đôi mắt nhỏ và dài. Lúc không cười trông đã có nét gian thần, khi cười lên lại càng khiến người ta cảm thấy hắn đang toan tính điều gì mờ ám.

La Đại Nguyên thầm lau mồ hôi lạnh trong lòng. May mà người Tiêu Vinh dẫn đến cầu thân là Tiêu Vũ, chứ nếu đổi thành tiểu tử Tiêu Lân này, dù ông có thật thà trọng tình đến mấy cũng nhất quyết không đồng ý.

"Tốt lắm, tuổi trẻ tài cao, đã vào được Ngự lâm quân được Hoàng thượng trọng dụng nhất, quả là tre già măng mọc." La Đại Nguyên khen ngợi, cũng coi như có mấy phần thật lòng.

Tiêu Lân khiêm tốn vài câu rồi lui về sau lưng phụ thân. Ánh mắt hắn đảo qua, nhìn thấy tam đệ gầy đi một vòng vì bôn ba đường dài, bèn ném cho đệ đệ một ánh nhìn thương cảm. Huynh đệ thì huynh đệ, nếu bắt hắn vì một phương pháp chữa trị chưa biết có hiệu quả hay không cho đại ca mà phải cưới một thôn nữ, Tiêu Lân chắc chắn sẽ làm ầm ĩ một trận với phụ thân.

Tiêu Vũ phớt lờ sự thương hại thừa thãi của nhị ca, giới thiệu Bùi Hành Thư và La Tùng cho hắn làm quen.

Trong lòng Tiêu Lân vốn coi thường mối thông gia này nhưng ngoài mặt không biểu lộ ra. Chỉ là mọi người mới quen biết, quả thực chẳng có gì để nói.

Cũng may Tiêu Vinh không để mất nhiều thời gian, nói việc vào kinh quan trọng hơn. Ông đích thân đỡ La Đại Nguyên lên xe, còn mình tiếp tục cưỡi ngựa. Lần này cả Tiêu Vũ và Bùi Hành Thư cũng chuyển sang cưỡi ngựa.

Đến cổng thành, Lâm quản sự do Bùi lão gia phái đi thuê nhà cho Bùi Hành Thư đã đợi sẵn từ lâu. Nhận ra công tử nhà mình, Lâm quản sự kích động chạy tới, hỏi han ân cần.

Bùi Hành Thư ngăn nhạc phụ đang định xuống xe, ra hiệu cho Lâm quản sự hành lễ với ba phụ tử Tiêu Vinh xong, liền bảo ông dẫn đường.

Lâm quản sự cưỡi một con la, chính là con la kéo xe khi ông vào kinh, đều do Bùi lão gia sắm sửa.

Vì có khách quý, Lâm quản sự không ngốc đến mức giới thiệu cảnh phồn hoa trong thành cho chủ nhân mới đến, chỉ cắm cúi đi thẳng. Khoảng chừng nửa canh giờ sau, Lâm quản sự chỉ vào một tòa nhất tiến tứ hợp viện phía trước, nói: "Công tử, chính là chỗ này. Mấy gian phòng chuẩn bị cho thông gia lão gia cũng đã dọn dẹp xong xuôi."

Bùi Hành Thư gật đầu, cùng Tiêu Vinh và mọi người xuống ngựa.

Trước khi tỷ muội La Lan xuống xe, Tiêu Vinh sảng khoái nói với phu thê La Đại Nguyên: "Hiền đệ và đệ muội vừa chuyển vào nhà mới, chúng ta không vào làm phiền nữa. Hai người cứ nghỉ ngơi hai ngày, sáng ngày mười ba ta sẽ bảo tẩu tử các người qua thăm. Sáng nay bà ấy cũng muốn đi cùng ta đón mọi người, nhưng ta sợ các người lại mất công tiếp đãi nên không cho đi."

Vương Thu Nguyệt cười đáp: "Tẩu tử cũng là có ý tốt. Vậy phiền Hầu gia chuyển lời hỏi thăm của chúng ta đến tẩu tử, hai ngày nữa ta sẽ đích thân cảm tạ tẩu tử."

Hàn huyên xong, Tiêu Vinh dẫn hai nhi tử cáo từ.

Bọn họ vừa đi, cả nhà họ La đều thở phào nhẹ nhõm. Người xuống xe, kẻ chuyển hành lý, ai nấy đều bận rộn.

Tòa nhất tiến viện mà Lâm quản sự thuê thuộc loại khá rộng rãi. Phía bắc có ba gian chính phòng và hai gian nhĩ phòng, đông tây sương phòng mỗi bên ba gian, phía nam còn có một dãy đảo tọa phòng.

Ba gian chính phòng từ đông sang tây lần lượt là phòng ngủ của phu thê Bùi Hành Thư, trung đường và thư phòng.

Gian bắc của đông sương phòng dành cho La Phù, gian nam cho phu thê La Đại Nguyên. La Tùng ở gian nam của tây sương phòng, gian bắc đã chất đầy của hồi môn mà Hầu phủ sắm sửa thay.

Lâm quản sự và thê tử Trương thị, người kiêm luôn việc bếp núc, ở một gian đảo tọa phòng. Nữ nhi của hai người là Song Yến, nha hoàn của La Lan, ở cùng Bình An tại đông nhĩ phòng. Ngoài ra còn một tiểu đồng ở phòng gác cổng.

Sau một hồi bận rộn, tòa trạch viện nhanh chóng được lấp đầy bởi đoàn người đến từ Dương Châu.

La Đại Nguyên rất áy náy, nói với nữ tế: "Cái viện này là để con dùi mài kinh sử, chúng ta đến đây, con làm sao mà tĩnh tâm được..."

Bùi Hành Thư cười nói: "Nhạc phụ khách sáo rồi. Nói thật, có mọi người ở cùng, Lan nhi mới nhanh chóng quen với nhà mới được. Nàng ở đây thoải mái thì con mới yên tâm ôn thi."

La Lan lườm yêu hắn một cái, mặc kệ nhạc phụ và nữ tế khách sáo với nhau, nàng dẫn mẫu thân và muội muội đi xem của hồi môn Hầu phủ gửi đến.

Nghỉ ngơi một ngày, lại dành một ngày đi dạo những phường thị sầm uất nhất kinh thành. Đến ngày mười ba tháng chín, nhà họ La từ sớm đã chuẩn bị trà nước bánh trái, chờ đón bà thông gia tương lai Đặng thị.

Khoảng giờ tỵ, một cỗ xe ngựa dừng trước cổng tiểu viện. Cả nhà nhận được tin báo của người gác cổng liền vội vàng ra đón. Vòng qua bức bình phong, họ thấy một phu nhân hơi đẫy đà mặc y phục lụa là đứng trước xe ngựa. Bà khoảng hơn bốn mươi tuổi, cài một cây trâm ngọc đơn giản, đuôi mắt tuy đã có nếp nhăn nhưng vẫn là một mỹ phụ nhân mặn mà.

Lạ lùng thay, đường đường là một quý phu nhân làm Hầu phu nhân hơn hai mươi năm, Đặng thị trông còn thân thiện hơn cả Tiêu Vinh, người lúc nào cũng tỏ ra nhiệt tình. Có lẽ sự nhiệt tình của Tiêu Vinh phần lớn là do có việc cầu cạnh nhà họ La nên cố ý bày ra, còn Đặng thị thì thực lòng không coi họ là dân quê, là người ngoài.

Hoặc cũng có thể, sở dĩ người nhà họ La cảm thấy gần gũi với Đặng thị là vì trên người bà cũng toát ra một nét "chân quê" mộc mạc, dù có ăn mặc sang trọng đến đâu cũng không che giấu được.

Hai bên âm thầm đánh giá nhau một lượt, sau đó Vương Thu Nguyệt đứng đầu mới rụt rè hỏi: "Là Hầu phu nhân của phủ Trung Nghị Hầu phải không?"

Đặng thị cười, bước tới nắm lấy tay bà: "Đó là người ngoài gọi thôi, đệ muội cứ gọi ta là tẩu tử. Cũng không sợ đệ muội chê cười, ta ở kinh thành hơn hai mươi năm rồi mà vẫn chưa quen, chỉ mong bên cạnh có thêm vài người cùng cảnh ngộ từ quê lên như đệ muội. Chúng ta cứ nói tiếng quê, thoải mái tự tại, chẳng ai phải cười ai cả."

Bàn tay ấm áp, lời nói bộc trực, thoáng chốc đã kéo gần khoảng cách giữa bà và người nhà họ La.

Vương Thu Nguyệt vui vẻ dắt tay Đặng thị vào trong viện.

Không còn ánh mắt dòm ngó của hàng xóm, Vương Thu Nguyệt mới giới thiệu người nhà với Đặng thị.

Đối với đám hậu bối, Đặng thị gặp ai cũng khen. Đến lượt La Phù nhỏ nhất, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của tức phụ tương lai, Đặng thị vui mừng nói: "Tiểu cô nương xinh đẹp thế này mà gả cho lão tam nhà ta thì tiếc thật. Nhưng Phù nhi yên tâm, bá mẫu sẽ thương con như nữ nhi ruột. Lão tam mà dám chọc tức con, ta lấy chổi lông gà đánh nó."

La Phù chỉ nghĩ bà bà tương lai nói lời khách sáo, thẹn thùng cúi đầu.

Đặng thị là khách nữ, La Đại Nguyên, Bùi Hành Thư và La Tùng ngồi uống cạn một chén trà rồi cáo lui, để lại cánh nữ nhân tiếp đãi Đặng thị.

Đặng thị mang đến ba phần quà. Một phần tặng Vương Thu Nguyệt, lúc tặng bà nói: "Đều tại lão Tiêu nhà ta tâm địa đen tối, giàu sang rồi thì quên bạn cũ, bao nhiêu năm nay cứ giấu giấu giếm giếm, làm hại ta cũng mang tiếng tiểu nhân theo ông ấy. Món quà này vừa để ta tạ lỗi với đệ muội, vừa là quà gặp mặt của tẩu tử tặng đệ muội, muội đừng khách sáo với ta."

Người ta tặng chân thành, Vương Thu Nguyệt bèn nhận lấy.

Đặng thị lại gọi La Lan đến bên cạnh, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của La Lan vỗ vỗ, ánh mắt hiền từ lộ vẻ tiếc nuối: "Ta thích Phù nhi là thật, nhưng ta cũng thích cả tỷ tỷ này nữa. Nhìn là biết một mỹ nhân vừa dịu dàng vừa lanh lợi. Năm xưa nếu con thật sự làm nhi tức của ta, chắc ta nằm mơ cũng cười tỉnh... Thôi, chuyện cũ không nhắc nữa. Vừa rồi gặp Hành Thư, ta mới biết lão Tiêu coi như chó ngáp phải ruồi làm được một việc tốt. Lão đại nhà ta thô kệch, thật sự không xứng với con. Cũng là con có phúc, tránh được nó."

La Lan: "..."

Tiêu Thế tử tệ đến thế sao? Hay là Đặng thị sợ nàng tơ tưởng đến hắn nên cố tình bôi xấu?

"Cầm lấy đi, coi như một chút tấm lòng của ta." Đặng thị đặt hộp quà vào tay La Lan. "Cùng ở kinh thành, sau này nhớ thường xuyên qua Hầu phủ chơi nhé."

Trưởng giả ban tặng, La Lan nhẹ nhàng cảm tạ rồi nhận lấy.

Phần quà cuối cùng đương nhiên là dành cho La Phù. Đặng thị cười rất thân thiết: "Với con thì ta không nói nhiều nữa. Tháng sau chúng ta đã là người một nhà rồi, thời gian ở chung còn dài."

La Phù hai tay đỡ lấy món quà, nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Đặng thị, nỗi lo âu về việc gả vào Hầu phủ lại vơi đi vài phần.

Đợi tân nương tử La Phù lui xuống, Đặng thị mới bàn bạc với Vương Thu Nguyệt về chuyện nhờ bà mối đến cầu thân. Để Tiêu Vinh chạy đến Dương Châu là việc cực chẳng đã, nhưng hôn sự của hai nhà có thể quyết định vội vàng chứ không thể tổ chức qua loa, tam thư lục lễ không được thiếu bước nào.

Những việc này Hầu phủ đều đã sắp xếp ổn thỏa, La gia chỉ cần đợi bà mối đến cửa là được, không tốn công cũng chẳng tốn sức.

Đêm đến, Vương Thu Nguyệt dựa vào lòng trượng phu, nhìn song cửa sổ mờ mờ ảo ảo, bỗng thấy lo lắng: "Hầu phủ quyết định hôn sự quá nhanh, sắp xếp cũng chu đáo quá mức. Người ta bảo trên trời không tự nhiên rơi xuống cái bánh, giờ Hầu phủ tặng chúng ta một cái bánh vàng to thế này, không biết có cái hố nào đang đợi chúng ta không? Chuyện vết thương ở chân của Tiêu Thế tử chỉ là cái cớ?"

La Đại Nguyên: "Ta cũng từng nghĩ thế, còn nói với Hành Thư. Hành Thư làm việc quả là đáng tin, lúc chúng ta chưa rời Dương Châu, nó đã viết thư cho Lâm quản sự, bảo ông ấy dò la kỹ càng tình hình các phòng trong Hầu phủ, đặc biệt là Tiêu Vũ, phải thật chi tiết."

Vương Thu Nguyệt ngồi bật dậy: "Thế nào, thế nào?"

La Đại Nguyên cười ha hả: "Tình hình đại khái của Hầu phủ cũng giống như Tiêu Vinh kể. Là tước hầu, nhưng trong giới quyền quý ở kinh thành thì chỉ thuộc dạng thường thường bậc trung. Chức quan của Tiêu Vinh cũng không cao, không giống mấy vị Quốc công, Hầu gia khai quốc công thần ai nấy đều giữ chức vụ quan trọng. Có điều nhờ lòng trung thành hộ giá năm xưa của Tiêu Vinh, Hoàng thượng thỉnh thoảng lại ban chút phần thưởng. Hôn sự của lão đại nhà ông ấy với phủ Tả Tướng chính là do Hoàng thượng ban cho."

Vương Thu Nguyệt hít sâu một hơi. Loại ân sủng này mà Tiêu Vinh còn chưa thỏa mãn sao? Ở quê thế đã là ưu đãi long trời lở đất rồi!

La Đại Nguyên: "Thê tử của Tiêu Lân là chất nữ Định Quốc công. Cụ thể làm sao lấy được thì dân gian không dò la được."

Vương Thu Nguyệt: "...Một người là quý nữ Tướng phủ, một người là quý nữ Quốc công phủ. Quan hệ chị em dâu của Phù nhi sau này e là khó khăn rồi."

Hai phu thê im lặng một lúc, Vương Thu Nguyệt mới hỏi câu quan trọng nhất: "Danh tiếng của Tiêu Vũ thế nào?"

Nhìn thì tốt đấy, nhưng ai biết bản tính thật sự ra sao?

Nhắc đến nữ tế tương lai, La Đại Nguyên thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Năm mười chín tuổi nó đúng là từng đỗ Giải nguyên, nhờ đó mà có chút tiếng tăm tốt trong dân chúng kinh thành. Nhưng dù sao cũng chỉ là Giải nguyên, chưa làm quan, nên dân gian không truyền tai nhau nhiều chuyện về nó. Cũng bình thường thôi, giống như ở Quảng Lăng, chỉ có đại thiện nhân hoặc đại ác nhân mới nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới. Sau này thi Hội trượt, nó đến Thư viện Tung Sơn, bá tánh kinh thành càng chẳng biết nó là ai."

Muốn thực sự dò hỏi về con người Tiêu Vũ thì phải tìm những nhà thường xuyên qua lại với Hầu phủ. Nhưng đó toàn là quan to chức lớn, Lâm quản sự làm gì có cửa. Lại sợ mạo muội đến hỏi, hạ nhân nhà quyền quý tâm cơ thâm sâu, lỡ truyền chuyện này đến tai Hầu phủ, Tiêu gia lại trách tội La gia...

Vì những lẽ đó, Vương Thu Nguyệt kết luận: "Chắc không có chuyện gì đâu. Thiếp tin vào mắt nhìn của mình hơn."

La Đại Nguyên: "Phải đấy, Tiêu Vũ còn coi trọng lễ nghĩa hơn cả Hành Thư, người như vậy sao có thể làm chuyện xằng bậy được."

Hai phu thê an ủi nhau một hồi rồi yên tâm đi ngủ.

Tam thư lục lễ của hai nhà tiến hành rất nhanh. Sau khi hoàn thành lễ "thỉnh kỳ" vào mùng hai tháng mười, ngày mười hai tháng mười sẽ là lễ đón dâu.

Sau khi phát đạt, Tiêu Vinh không chỉ cắt đứt liên lạc với La Đại Nguyên mà còn đoạn tuyệt với những họ hàng xa đã ra khỏi năm đời ở quê nhà. Thân bằng cố hữu mới đều ở kinh thành nên sau khi mọi thứ đã sẵn sàng, ngày mùng năm tháng mười, Hầu phủ cuối cùng cũng phát thiệp mời đi.

Phủ Tả Tướng.

Tướng gia Dương Thịnh xong việc công, chập choạng tối mới về đến nhà. Vào phòng còn chưa kịp thay quan phục, thê tử Từ thị đã vội vã chạy tới, mang theo vẻ phấn khích hiếm thấy của một người thích xem náo nhiệt, đưa cho ông một tấm thiệp mời: "Chàng xem, mau xem này!"

Dương Thịnh một tay nhận thiệp, một tay phối hợp với động tác cởi áo của thê tử. Xem xong, xác nhận tin tức nữ nhi truyền về là thật, Dương Thịnh không nhịn được cười khẩy một tiếng: "Khá khen cho Tiêu Vinh, biết quan lại quyền quý trong kinh thành chẳng ai chịu gả nữ nhi cho Tiêu Vũ, nên chạy đến tận chốn thôn dã Dương Châu rước một người về."

Từ thị nghĩ đến vẻ ngoài và tài hoa của Tiêu Vũ, tỏ ra rất tiếc nuối: "Người như thần tiên, tiếc là cái miệng không tha cho ai. Nếu không, với quan hệ hai nhà chúng ta, thiếp cũng sẵn lòng làm mai cho nó."

Mặt Dương Thịnh sa sầm, bóp nát tấm thiệp trong tay, nghiến răng nói: "Hắn nên thấy may mắn vì Hoàng thượng đã ban hôn cho hai nhà thành thông gia. Nếu không, ta nhất định sẽ đày cả nhà hắn ra biên cương!"

Vị Tướng gia hơn năm mươi tuổi tức đến xanh mặt. Từ thị vội vuốt ngực cho trượng phu hạ hỏa: "Thôi được rồi, thôi được rồi. Tiêu Vinh đã ném nó đến Tung Sơn sám hối ba năm, chắc nó cũng đã thông suốt rồi, không dám đối đầu với chàng nữa đâu."

Dương Thịnh vẫn còn giận, ném tấm thiệp đi: "Ai thích đi thì đi, ta sẽ không cho hắn cái mặt mũi này."

Từ thị: "Thế sao được? Chàng làm mất mặt nhà họ Tiêu, lỡ nhà họ Tiêu làm khó nữ nhi chúng ta thì sao?"

Dương Thịnh: "Chúng dám!"

Từ thị: "Dù sao chàng cũng phải đi!"

Cùng lúc đó, tại phủ Định Quốc công, Quốc công gia Lý Cung, người đầu bạc nhưng mặt vẫn hồng hào như trẻ con, cũng đang bàn luận về hôn sự của Tiêu phủ với lão thê.

Nhớ lại cái miệng độc địa của Tiêu Vũ, Lý Cung vô cùng mừng rỡ vì mình là võ tướng chỉ biết đánh trận không biết trị quốc, Tiêu Vũ có muốn công kích ông cũng chẳng tìm ra chỗ mà cắn.

Đặt tấm thiệp xuống, ông hả hê nói: "Đến hôm đó chúng ta đi sớm một chút, biết đâu chỗ Dương Tướng gia lại có kịch hay để xem."

Trong cung, Vĩnh Thành Đế tuy không nhận được thiệp cưới, nhưng Tiêu Vinh làm hỉ sự phải xin nghỉ phép, nên Vĩnh Thành Đế cũng biết chuyện lão tam nhà Tiêu Vinh, kẻ đắc tội gần hết đám con cháu quyền quý trong kinh thành, cuối cùng cũng sắp thành thân.

"Tuy nói hôn sự của Tiêu Vũ quả thực gian nan nhưng khanh để nó cưới một thôn nữ, có phải là quá thiệt thòi cho nó không?"

Những lúc rảnh rỗi, Hoàng đế cũng hay tán gẫu chuyện nhà với các lão thần thân cận, quan tâm đôi chút đến đám hậu bối, đặc biệt là người có tài thực học như Tiêu Vũ.

Tiêu Vinh làm mặt khổ sở nói: "Lấy được thê tử là tốt lắm rồi, nó không có tư cách kén chọn. Hơn nữa thần với La gia có tình cũ, cũng coi như thân càng thêm thân."

Vĩnh Thành Đế ừ một tiếng: "Thành gia lập nghiệp, hy vọng sau khi kết hôn Tiêu Vũ sẽ học được cách trầm ổn. Quá cứng thì dễ gãy. Nó có tài, trẫm mong nó có thể cống hiến nhiều hơn cho triều đình."

Lưng Tiêu Vinh toát mồ hôi lạnh. Quá cứng thì dễ gãy, Hoàng thượng biết những chuyện tốt nhi tử ông làm rồi, đang nhắc nhở ông đây mà!

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc