Hoang Cổ Võ Thần

Chương 95: Vu Thương Lãng

Trước Sau

break

Thành chủ phủ Huyền Thành xa hoa vô cùng, nền nhà lát toàn ngọc thạch, tường cẩn dạ minh châu, ngay cả đồ trang trí cũng đều làm từ vạn luyện tinh thiết.

Bước vào tòa đại điện đầu tiên, Tiêu Vân thấy vô số nam nữ trẻ tuổi ăn mặc cực kỳ lộng lẫy, nhiều người đeo đầy châu báu quý giá.

Nhìn những gương mặt xa lạ, Tiêu Vân cảm thấy vô cùng nhàm chán, nhưng vì phải tìm Tiêu Vũ nên đành kiên nhẫn quan sát từng người.

"Tiêu sư huynh?"

"Vu Thương Lãng?" Tiêu Vân ngạc nhiên nhìn chàng trai tiến đến, hỏi: "Ngươi sao lại ở đây?"

"Tông chủ Bắc Huyền Tông chúng ta xoay xở được tấm thỉnh thiếp, bắt ta phải đến dự. Ta đang định bỏ về vì chẳng quen ai, may gặp được sư huynh." Vu Thương Lãng nói rồi bỗng đổi sắc mặt, "Hôm đó ở Đoạn Đao động phủ chết nhiều người, ta tưởng sư huynh cũng gặp nạn... Sau đó chuyện gì đã xảy ra?"

"Ngươi không biết tình hình lúc đó?" Tiêu Vân hỏi ngược lại.

"Không biết, khi gặp nhóm người đó, ta lập tức dẫn các sư đệ Bắc Huyền Tông rời đi. Mặc Vũ bọn họ không chịu đi nên ta không rõ hậu quả ra sao."

"Chỉ còn mấy người sống sót." Tiêu Vân nói qua loa.

"Còn sống là may."

Vu Thương Lãng thở dài, không muốn đào sâu chuyện này nữa, liền đổi đề tài: "Tiêu sư huynh đang tìm ai sao?"

"Ta tìm muội muội Tiêu Vũ."

"Tiêu Vũ đang cùng sư tôn Băng Lạc Đại Hộ Tông ở nội điện thứ hai..." Vu Thương Lãng nhìn Tiêu Vân do dự, dường như có điều khó nói.

Tiêu Vân nhíu mày: "Có gì cứ nói thẳng, không cần giấu giếm."

"Sư huynh, lúc nãy ta thấy Đại Hộ Tông Băng Lạc dẫn Tiêu Vũ vào nội điện, sau đó Tiêu Vũ tự chạy ra. Tình trạng nàng ấy rất kỳ lạ, đầu óc mơ màng, thần sắc hoảng loạn. Ta không rõ chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Băng Lạc đuổi theo kéo nàng ấy trở lại." 

Vu Thương Lãng hạ giọng: "Không biết có phải ta nhìn lầm không, nhưng lúc Tiêu Vũ chạy ra hình như có... nước mắt..."

"Nước mắt? Ngươi chắc chứ?" Sắc mặt Tiêu Vân đột nhiên tối sầm.

"Có lẽ tại ta nhìn không kỹ..." Vu Thương Lãng lưỡng lự.

Ngay lập tức, Tiêu Vân lao thẳng về phía nội điện thứ hai.

"Tiêu sư huynh! Không có thiếp bạc không được vào đó!" Vu Thương Lãng giật mình nhớ ra, vội đuổi theo ngăn cản.

Nhưng tốc độ Tiêu Vân quá nhanh, chỉ chớp mắt đã đến cửa nội điện.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc