"Uỳnh!"
Một tiếng hú kinh thiên động địa từ trên cao vang xuống, cả Nam Cung Võ Điện rung chuyển như muốn sụp đổ.
Một con thần ưng khổng lồ bằng kim loại từ từ lộ ra trong không trung, đôi mắt đỏ ngầu như máu quét qua đám đông.
"Vân chu thần ưng?!"
"Đây là... Vân phủ của Thiên Kiếm các!"
Đám người Bắc Viện đồng loạt biến sắc.
Trên lưng thần ưng, một bóng người mặc áo bào tím nhẹ nhàng bước xuống, mỗi bước chân đều khiến không khí xung quanh ngưng đọng.
"Thiên Kiếm các chủ — Tần Vô Hận!"
Ngay cả Địa Tuyệt cũng phải cung kính cúi đầu: "Xin chào các chủ!"
Tần Vô Hận không để ý đến hắn, ánh mắt lạnh lùng quét qua Tiêu Vân, sau đó dừng lại ở Ngự Thiên:
"Ngự lão, ngươi dám để đệ tử giết người của ta?"
Một luồng uy áp khủng bố tràn ngập cả Tầm Long Phong, khiến vô số người run rẩy quỳ xuống.
Ngự Thiên đứng lên, khí thế bỗng bộc phát: "Tần các chủ, chuyện này có nguyên do..."
"Im miệng!"
Tần Vô Hận vung tay, một đạo kiếm khí xé toạc không gian, thẳng đến cổ Ngự Thiên!
"Xoẹt!"
Một thanh đao đen kịt đột nhiên chặn trước mặt Ngự Thiên.
Tiêu Vân hai mắt đỏ ngầu, toàn thân bốc lên ngọn lửa đao ý: "Lão già, ngươi dám động thủ?"
Cả đám đông há hốc mồm — một thiếu niên dám gọi Tần Vô Hận là "lão già"?
Tần Vô Hận khẽ nhíu mày, bất ngờ thay đổi thái độ: "Tiêu Vân... Ngươi chính là đứa bé năm đó?"
"Năm đó?" Tiêu Vân sững sờ.
Đúng lúc này, một giọng nói thanh lãnh vang lên từ xa:
"Tần sư thúc, xin ngài dừng tay."
Sơ Ảnh từ từ bay tới, sau lưng là mười mấy lão giả áo bạc — tất cả đều là trưởng lão Thiên Kiếm các!
Tần Vô Hận nhếch mép: "Tiểu Ảnh, ngươi muốn bảo vệ hắn?"
Sơ Ảnh khẽ gật đầu, đưa ra một tấm ngọc bài: "Theo lệnh của lão tổ, Tiêu Vân từ nay là khách khanh của Thiên Kiếm các!"
"Cái gì?!"
Địa Tuyệt và Dương Minh đồng loạt thất thanh. Khách khanh của Thiên Kiếm các — địa vị còn cao hơn cả Tần Vô Hận!