Chuyến đi này của Ngọc Kiều, Ngọc phu nhân vô cùng coi trọng. Không chỉ mang theo bà đỡ và đại phu, ngay cả nhũ mẫu cũng mang theo hai người, cộng thêm tùy tùng và hạ nhân, đoàn người có tổng cộng ba mươi người.
Ngọc Kiều vốn định nói là làm quá lên rồi, nhưng nghĩ lại mẫu thân đồng ý cho nàng đi Vũ Châu đã là không dễ dàng gì nên cũng không nhắc đến nữa.
Vốn dự tính năm ngày là đến Vũ Châu, nhưng vì e ngại Ngọc Kiều đang mang thai nên đi chậm, mãi đến chập tối ngày thứ sáu mới đến nơi.
Người Ngọc gia vừa đến Vũ Châu, lập tức có người đi bẩm báo cho Bùi Cương.
Đến trạch viện của Ngọc gia ở Vũ Châu.
Ngọc Kiều vì đi đường mấy ngày mệt mỏi nên tắm rửa, ăn chút đồ rồi đi ngủ ngay.
Không biết có phải vì Bùi Cương như cái lò sưởi nên đứa con của hắn cũng giống hắn hay không, mà Ngọc Kiều lúc nào cũng cảm thấy mình không phải đang mang thai một đứa bé, mà là đang ôm một cái lò sưởi nhỏ bốc lửa, đi vài bước đã nóng toát mồ hôi.
Đang giữa tháng Tám nóng nhất trong năm, thời tiết oi bức đến mức Ngọc Kiều mặc đồ ngủ ngày càng mỏng, đêm nay nàng mặc một chiếc yếm nhỏ, khoác thêm một lớp lụa mỏng xuyên thấu, cũng thấy mát mẻ hơn chút.
Dưới ánh nến lờ mờ, làn da trắng nõn nà thấp thoáng ẩn hiện, lại thêm chiếc yếm đỏ rực rỡ làm nền, làn da càng thêm trắng trẻo. Vì nàng nằm nghiêng nên cảnh xuân trước ngực trĩu nặng khiến người ta không khỏi mơ màng.
Bùi Cương không tiện công khai xuất hiện ở Ngọc gia, đành đợi đêm xuống mới lẻn vào. Vốn định tìm Ngọc Kiều nói chuyện đàng hoàng, ai ngờ vừa vào phòng, qua lớp màn đã nhìn thấy cảnh tượng hương diễm này.
Hắn lập tức quay người lại, quay lưng về phía giường.
Nhưng nghĩ lại, Bùi Cương cảm thấy mình mất trí nhớ nhưng có thể chắc chắn trước đây hắn là trượng phu của nàng.
Đã là trượng phu, lại còn có con với nhau rồi, cần gì phải kiêng dè nhiều thế?
Nghĩ vậy, hắn yên tâm quay người lại, nhìn Ngọc Kiều đang ngủ say.
Ánh mắt Bùi Cương dần trở nên sâu thẳm, cũng không biết có phải đêm nay đặc biệt nóng bức hay không mà cả người hắn bốc hơi nóng hầm hập.
Hít sâu một hơi, hắn mới vén màn lên. Cúi người, đưa tay chạm vào bờ vai tròn trịa của nàng, vừa chạm vào da thịt đã cảm nhận được sự mịn màng mềm mại.
Cổ họng lập tức nghẹn lại, miệng đắng lưỡi khô.
Cố nén sự khô nóng, hắn khẽ lay vai nàng, khàn giọng gọi: "Dậy đi."
Dường như nghe thấy giọng nói ngày nhớ đêm mong, Ngọc Kiều khó nhọc hé mở đôi mí mắt nặng trĩu. Hé mở một khe hở, nàng chỉ thấy một bóng người mờ ảo đang khom lưng đứng bên giường.
Ngọc Kiều đang ngái ngủ, đầu óc không tỉnh táo, nhất thời quên mất Bùi Cương đã rời đi từ lâu. Nàng hé mắt đầy mệt mỏi, rên khẽ một tiếng rồi mỉm cười với hắn.
Sau đó nàng kéo tay hắn, nũng nịu: "Bùi Cương, ngủ với ta thêm một lát nữa đi, ta buồn ngủ..."
Dáng vẻ nũng nịu mềm mại, vô cùng đáng yêu.
Vừa nói nàng vừa kéo tay hắn vào lòng mình, đồng tử Bùi Cương co rụt lại, cho đến khi mu bàn tay chạm vào nơi mềm mại, cả người hắn lập tức căng cứng.
Nhưng ngay sau đó nhìn thấy chiếc bụng nhô lên của nàng, ngọn lửa trong lòng lập tức vơi đi nhiều.
Muốn rút tay ra nhưng nàng lại giữ chặt, đã thế còn mang vẻ mặt ngái ngủ, cười ngốc nghếch với hắn.
Năm sáu ngày đi đường mệt mỏi, người bình thường cũng thấy mệt, huống hồ nàng còn đang mang thai, không thể so với người khác, chắc chắn là mệt lắm rồi.
Nghĩ đến đây, Bùi Cương cũng không gọi nàng nữa.
Hắn ngồi xuống mép giường. Ánh mắt khẽ cụp xuống, bất giác nhuốm vài phần dịu dàng, giọng trầm thấp: "Ngủ đi."
Ngọc Kiều lại cọ cọ người đến bên cạnh hắn, sau đó gối đầu lên đùi hắn.
"Nàng..." Bùi Cương định nói gì đó nhưng thấy nàng gối đầu lên đùi mình rồi lại nhắm mắt, khóe môi còn vương nụ cười mãn nguyện, những lời định nói đều nuốt trở lại.
Một lúc lâu sau, từ trên đùi truyền đến tiếng hít thở đều đặn, Bùi Cương biết nàng lại ngủ thiếp đi rồi.
Hắn định rút tay ra nhưng vừa cử động nàng đã cau mày "hừ" một tiếng.
Động tác của Bùi Cương khựng lại, không cử động nữa, nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng ngẩng đầu nhìn xà nhà, thở hắt ra một hơi nặng nề.
Thôi vậy, cứ để nàng ôm thêm một lát, gối thêm một lát đi.
Sáng sớm Ngọc Kiều tỉnh dậy, vươn vai một cái rồi mới xuống giường xỏ giày, nhưng lúc xỏ giày dường như nhớ ra điều gì, nàng bỗng sững sờ.
Đêm qua Bùi Cương lại đến?
Hắn biết nàng đến Vũ Châu rồi sao?
Nên hắn đặc biệt đến thăm nàng?
Nhưng sao nàng lại cứ thế mà ngủ mất! Chưa kịp nói với hắn câu nào đàng hoàng!
Ngọc Kiều buồn bực trong lòng, nhưng ngay sau đó lại nghĩ thông suốt. Hắn đã đến tìm nàng một lần thì chắc chắn sẽ đến lần thứ hai, lần thứ ba...
Có lần thứ ba thì mười lần, hai mươi lần cũng chẳng còn xa nữa.
Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều quét sạch sự u ám trước đó, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Vì tâm trạng tốt nên bữa sáng nàng cũng ăn thêm một bát cháo.
Nhìn khẩu vị và nụ cười của nữ nhi, Ngọc phu nhân lập tức cảm thấy chuyến đi Vũ Châu này là đúng đắn.
Ngọc phu nhân thấy an ủi nhưng hoàn toàn không biết đêm qua có người đã lẻn vào phòng nữ nhi mình.
Nhấp một ngụm trà, bà dịu dàng nói: "Nghe nói ở Vũ Châu có rất nhiều hoa viên cảnh sắc hữu tình, nếu con thấy buồn chán, mẫu thân sẽ cùng con ra ngoài dạo chơi."
Ngọc Kiều lắc đầu, cười nói: "Con ở trong phủ là được rồi ạ."
Ngọc phu nhân sững sờ, trong lòng thắc mắc chẳng phải nữ nhi đến tìm Bùi Cương sao? Sao lại chịu ngoan ngoãn ở nhà?
Ngọc phu nhân càng không biết, người đêm qua lẻn vào phòng nữ nhi mình chính là nữ tế mất tích đã lâu.
Thấy tâm trạng nữ nhi vui vẻ, ăn uống cũng nhiều, không còn đòi đi tìm Bùi Cương khắp nơi nữa, Ngọc phu nhân tuy thấy lạ nhưng cũng cảm thấy thế này là tốt nhất, bèn nói: "Mẫu thân sẽ sai người đi tìm Bùi Cương ở Vũ Châu, con cứ yên tâm ở trong phủ an thai."
Ngọc Kiều ngoan ngoãn gật đầu, mỉm cười: "Con nghe lời mẫu thân."
Nữ nhi ngoan ngoãn hơn nhiều, Ngọc phu nhân lại có chút không kìm được mà oán trách Bùi Cương, tính tình Kiều Nhi vốn hoạt bát, vậy mà vì hắn lại trở nên trầm lặng như bây giờ, khiến bà cũng thấy xót xa.
Nhưng cũng tốt, dù sao cũng sắp làm mẫu thân rồi, tính tình trầm ổn hơn một chút cũng tốt.
Dùng xong bữa sáng, Ngọc Kiều cùng mẫu thân đi dạo trong sân cho tiêu thực, lúc này Thanh Cúc đến bẩm báo, nói bên ngoài có một cô nương đến tìm tiểu thư.
Ngọc phu nhân sững sờ: "Hôm qua mới đến Vũ Châu, ai mà tin tức nhanh nhạy thế?" Sau đó bà nhìn Ngọc Kiều, hỏi: "Con có quen ai ở Vũ Châu không?"
Ngọc Kiều lắc đầu, sau đó hỏi hạ nhân: "Cô nương đó có nói mình là ai không? Có nói tìm ta làm gì không?"
Thanh Cúc đáp: "Cô nương đó chỉ nói tên mình có một chữ Hàn, còn nói quen biết Mạc công tử, nghe Mạc công tử nhắc đến tiểu thư, lần này từ Kim Đô đến, nghe nói tiểu thư đang ở Vũ Châu nên tiện đường đến hỏi thăm."
Ngọc Kiều và mẫu thân nhìn nhau, sau đó thắc mắc nói: "Tử Ngôn ca ca xưa nay luôn giữ khoảng cách với nữ tử, rốt cuộc là cô nương thế nào mới có thể trò chuyện trên trời dưới biển với huynh ấy, lại còn nhắc đến con nữa?"
Ngọc phu nhân nói: "Vậy hay là không gặp nữa."
Ngọc Kiều ngẫm nghĩ một chút, hỏi Thanh Cúc: "Cô nương đó trông thế nào?"
Thanh Cúc nghiêm túc suy nghĩ: "Dáng người cao ráo, xinh đẹp, giữa hai hàng lông mày có chút anh khí... Đúng rồi, cô nương này mang lại cảm giác lạnh lùng như băng, là một mỹ nhân băng giá."
Ngọc Kiều lại suy nghĩ một chút: "Vậy ngươi mời nàng ấy vào tiền sảnh tiếp đãi trước, lát nữa ta sẽ qua."
Thanh Cúc nhún người lui xuống.
Ngọc phu nhân khẽ cau mày nói: "Người này lai lịch không rõ ràng, con gặp nàng ta làm gì?"
Ngọc Kiều khoác tay mẫu thân, cười nói: "Con nghi ngờ cô nương đó và Tử Ngôn ca ca không chỉ đơn giản là quen biết đâu, nếu chỉ là quen biết, sao có thể chỉ vì nghe Tử Ngôn ca ca nhắc đến con mà lại muốn đến gặp con?"
Ngọc phu nhân sững sờ, nghi hoặc nhìn nàng: "Ý con là...?"
Nụ cười của Ngọc Kiều càng tươi hơn: "Chắc nàng ấy không biết con đã thành thân rồi, đang ghen với con đấy, nên mới muốn xem con trông như thế nào."
Suy đoán của Ngọc Kiều đúng một nửa nhưng cũng sai một nửa.
Người đó đến xem nàng là thật, nhưng không phải vì ghen, mà là muốn xem rốt cuộc là nữ tử thế nào mới khiến huynh trưởng mất trí nhớ của mình nhung nhớ đến vậy. Càng muốn xem chất nhi chưa chào đời của mình, để sau này về Kim Đô còn dễ ăn nói với mẫu thân.
Cô nương tên có một chữ Hàn này chính là Bách Lý Hàn, nhân lúc Bùi Cương ra ngoài đã đến tìm Ngọc Kiều.
Trong phòng khách, Bách Lý Hàn mặc chiếc váy dài thắt eo màu tím, tóc buộc cao xõa xuống, ngồi thẳng tắp, cách ăn mặc và tư thế ngồi đều mang dáng dấp của nữ hiệp giang hồ.
Chỉ ngồi một chỗ uống trà thôi cũng khiến những người trong sảnh không dám thở mạnh.
Thanh Cúc hầu hạ bên cạnh, thấy chén trà cạn là vội vàng rót thêm. Sau đó lén nhìn cô nương lạnh lùng như băng này.
Cứ thấy cô nương này quen quen. Không phải quen về tướng mạo, mà là tính cách và khí tức lạnh lẽo toát ra từ người cô nương này khiến nàng ta thấy rất quen thuộc.
Vắt óc suy nghĩ xem cảm giác quen thuộc này từ đâu mà có, bỗng nhiên lóe lên một tia sáng. Giống cô gia!
Đúng rồi, giống cô gia!
Cô gia ngoài việc có cảm xúc trước mặt tiểu thư ra, thì trước mặt người khác cũng uy nghiêm như vậy, đối nhân xử thế cũng lạnh lùng y hệt.
Vốn có chút e dè, nhưng vì tìm thấy cảm giác quen thuộc nên Thanh Cúc bỗng thấy thân thiết hơn hẳn, bèn ân cần hỏi: "Cô nương đến đây đã dùng bữa sáng chưa? Nếu chưa dùng, nô tỳ sẽ xuống bếp làm chút bánh ngọt mang lên."
Bách Lý Hàn liếc nhìn nàng ta, không hiểu sao tiểu tỳ nữ một khắc trước còn sợ hãi mình giờ lại nhiệt tình như vậy, nhưng cũng không để tâm, chỉ lạnh nhạt từ chối: "Không cần đâu."
Cảm thấy thân phận hiện tại của mình cũng không phải tướng quân gì, bèn bổ sung thêm một câu cảm ơn: "Cảm ơn."
Thanh Cúc mỉm cười, sau đó đẩy đĩa bánh trà trên bàn lên một chút: "Vậy cô nương nếm thử bánh trà này đi, đây là đặc sản của Hoài Châu, ở Vũ Châu và Kim Đô chưa chắc đã được ăn đâu."
Bách Lý Hàn im lặng một lát. Cuối cùng vẫn lấy một chiếc bánh trà nếm thử, đồng thời vô cùng khó hiểu trước sự nhiệt tình của người Ngọc gia.
Đúng lúc này, nhận ra bên ngoài có người đến, nàng đặt bánh trà xuống, đứng dậy nhìn ra cửa.
Sau đó ánh mắt rơi vào tiểu phu nhân mặc y phục đỏ, bụng nhô cao đang bước từ ngoài vào.
Tiểu phu nhân đó khoảng mười sáu mười bảy tuổi, nhỏ hơn nàng vài tuổi.
Nhìn khuôn mặt kiều diễm động lòng người kia. Lại nhìn vóc dáng dù đang mang thai nhưng vẫn có thể nhận ra trước đây đẹp đến mức nào. Bách Lý Hàn lập tức hiểu ra, huynh trưởng nàng có lẽ chỉ ham muốn nhan sắc.
Dù sao một tiểu mỹ nhân kiều diễm thế này, chỉ nhìn một lần quả thực rất khó quên.
Thấy cô nương kia cứ nhìn chằm chằm mình, Ngọc Kiều lập tức cảm thấy những gì mình vừa nói với mẫu thân là đúng. Cô nương này đang ghen rồi.
Nghĩ rằng nếu có thể khiến Tử Ngôn ca ca đối xử đặc biệt thì chắc chắn không phải bằng hữu bình thường, biết đâu Tử Ngôn ca ca cũng có ý...
Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều bèn nở nụ cười thân thiện với Bách Lý Hàn, lại thấy Bách Lý Hàn lớn tuổi hơn mình bèn cười hỏi: "Không biết vị tỷ tỷ này xưng hô thế nào?"
Nghe tiếng gọi "tỷ tỷ" này, Bách Lý Hàn im lặng.
Tiểu tẩu tử gọi nàng là tỷ tỷ, vậy chẳng phải loạn vai vế sao?