Bùi Cương ở trong phòng Ngọc Kiều rất lâu.
Ngọc Kiều đuổi mãi không đi, bực bội đá hắn hai cái, giận dỗi nói: "Ta... Ta đã giúp ngươi rồi, ngươi còn định mặt dày ở lại đến bao giờ?"
Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác sảng khoái khó tả, nằm trên chiếc giường mềm mại khác hẳn chiếc giường cứng ngắc của mình, lại còn có mùi hương ấm áp thoang thoảng bao quanh, Bùi Cương thực sự muốn nằm lì ở đây không đi.
Hắn thì thầm: "Ở lại thêm một lát nữa."
Trên má Ngọc Kiều vẫn còn vương lại sắc hồng, nàng phồng má giận dỗi: "Nhưng ta không muốn ngươi ở lại đây."
Vừa nói nàng vừa nhớ lại tiếng thở dốc ngày càng khàn đục bên tai mình lúc nãy, rồi cả biểu cảm quyến rũ mê người vì nhuốm màu dục vọng của hắn, nàng cảm thấy mặt nóng bừng như bốc hơi, ngay cả lòng bàn tay cũng nóng đến phát đau.
Vừa nãy cách lớp y phục vuốt ve, cứ như chạm vào lò lửa, suýt chút nữa làm bỏng tay nàng.
"Cho ta ở lại thêm một lát nữa đi." Bùi Cương ôm chặt eo Ngọc Kiều hơn, giọng nói càng thêm trầm thấp.
Ngọc Kiều gạt tay hắn ra khỏi eo mình, quay người trừng mắt nhìn hắn, nhưng vừa quay lại đã thấy đôi mắt đẹp của hắn lấp lánh ánh nước dịu dàng. Dưới ánh nến lờ mờ nhìn không rõ lắm, trong đôi mắt đen láy ấy dường như phủ một lớp sương mờ.
Đôi mắt này khiến Ngọc Kiều nhớ ngay đến chú chó con vẫy đuôi tíu tít, mắt sáng long lanh nàng nuôi hồi nhỏ.
Mỗi khi chú chó muốn làm nũng bên cạnh nàng, nó cũng dùng ánh mắt ướt át như vậy nhìn nàng, đáng yêu vô cùng.
Lòng nàng mềm nhũn: "Vậy... Chỉ được ở lại một lát thôi đấy, một lát sau ngươi phải đi ngay."
Bùi Cương gật đầu, khẽ "Ừm" một tiếng, sau đó lại vòng tay sắt ôm lấy vòng eo mềm mại của Ngọc Kiều.
Có lẽ vòng tay Bùi Cương quá ấm áp, quá thoải mái nên Ngọc Kiều vốn sợ lạnh nằm trong lòng hắn dần dần thiếp đi.
Đến khi tỉnh lại, trời đã chuyển từ canh hai sang canh bốn, Bùi Cương nói chỉ ở lại một lát vậy mà cũng ngủ quên mất!
Lần đầu tiên ngủ chung giường với hắn nhưng vì chuyện thân mật hơn cũng đã làm rồi nên Ngọc Kiều chỉ thấy hơi xấu hổ thôi.
Nhưng trời sắp sáng rồi, chẳng còn tâm trí đâu mà xấu hổ, nàng hoảng hốt lay cánh tay hắn: "Bùi Cương! Ngươi phải đi thật rồi, không đi trời sáng mất!"
Có lẽ vì ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, lại thêm mùi hương cơ thể dễ chịu của nữ nhi vương vấn nơi chóp mũi nên Bùi Cương vốn ngủ không sâu, bao năm qua lần đầu tiên ngủ say đến thế, bị Ngọc Kiều lay mãi mới tỉnh.
Hắn hé mắt, giọng nói mang theo chút ngái ngủ lười biếng: "Hửm? Trời sáng rồi sao?"
Nghe giọng nói này, Ngọc Kiều cảm thấy cả người tê dại.
Hay quá đi mất.
Giọng nàng mềm nhũn, ngượng ngùng nói: "Trời sắp sáng rồi, ngươi mau về đi. Nếu bị phát hiện, người ngoài lại lấy chuyện hai chúng ta ra làm trò cười lúc trà dư tửu hậu đấy."
Bùi Cương "Ừm" một tiếng, ngồi dậy nhưng không vội xuống giường mà cứ ngồi đó nhìn nàng.
Ngọc Kiều bị hắn nhìn đến xấu hổ: "Sắp thành thân rồi, lúc đó cho ngươi nhìn thoải mái, giờ đừng nhìn nữa, mau về đi."
Không biết Bùi Cương đang nghĩ gì, chỉ thấy trong đôi mắt đen láy hiện lên ý cười nhàn nhạt, nhìn nàng một lúc rồi trầm giọng nói: "Thành thân xong, mọi chuyện đều danh chính ngôn thuận rồi."
Danh chính ngôn thuận đâu chỉ có chuyện ngủ chung giường...
Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều kéo chăn lên che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt, rụt rè thương lượng với hắn: "Vậy có thể chỉ đau một lần vào đêm tân hôn thôi được không?"
Từ chỗ không muốn đau lần nào, Ngọc Kiều đã thỏa hiệp xuống chỉ đau một lần. Nàng cảm thấy mình đã nhượng bộ và hy sinh rất lớn rồi, nếu không phải vì để ý đến hắn, nàng thực sự không muốn đau lần nào cả.
Nghe vậy, Bùi Cương nhìn nàng đầy ẩn ý, im lặng hồi lâu. Dường như định để sau này nói rõ với nàng nên cuối cùng hắn không nói gì cả.
Một lúc sau, hắn ra khỏi chăn, dém chăn kỹ càng cho nàng, đảm bảo không có chút gió nào lọt vào rồi mới nói nhỏ: "Trời sáng ta đi dễ bị phát hiện nên ta đi trước đây. Còn sớm, nàng ngủ thêm một lát đi."
Nói rồi hắn quay người thò chân ra ngoài màn, xỏ giày.
Ngọc Kiều vội thò tay ra khỏi chăn túm lấy áo hắn: "Không được đi, ngươi chưa đồng ý với ta mà, đừng hòng lấp liếm cho qua chuyện như lần trước!"
Rút kinh nghiệm lần trước hắn giả vờ ngủ, Ngọc Kiều cũng khôn ra rồi.
Bùi Cương hít sâu một hơi, suy nghĩ trong giây lát rồi quay đầu lại, cụp mắt nhìn Ngọc Kiều, thản nhiên nói: "Ta hứa với nàng, chỉ để nàng đau một lúc thôi."
Ngọc Kiều bán tín bán nghi: "Ngươi nói thật chứ?"
Bùi Cương gật đầu: "Đương nhiên sẽ không lừa nàng."
Được hắn hứa lần nữa, Ngọc Kiều mới do dự buông tay, rụt vào trong chăn.
"Ngươi mau đi đi, đừng để bị phát hiện."
Rời khỏi giường, Bùi Cương mới thở phào nhẹ nhõm.
Trong cuốn sách Ngọc Hằng đưa cho hắn cũng ghi rõ, nữ tử đa phần chỉ đau một lần.
Nên hắn không tính là thất hứa.
Ngày cưới càng đến gần, thiệp mời của Ngọc Kiều cũng được gửi đi tùy theo khoảng cách xa gần. Khách mời ở Hoài Châu đều nhận được thiệp trước ngày cưới ba ngày.
Vì trước đó Ngô Duy đến Ngọc phủ từng nhắc đến chuyện xin chén rượu mừng, dù trong lòng không muốn nhưng Ngọc Thịnh vẫn phải nhận lời, đành sai người gửi thiệp mời đến phủ hắn ta.
Nhận được thiệp mời, trong mắt Ngô Duy không giấu được vẻ tức giận.
Hắn ta xưa nay liệu việc như thần, nhưng không hiểu sao từ khi gặp Ngọc gia và Bùi Cương, hắn ta liên tục thất bại?
Đầu tiên là chuyện tính kế Ngọc gia. Vì coi thường Bùi Cương nên hắn ta đã thả hổ về rừng, để hắn đến Dung Thành thu mua lương thực gửi đến U Châu và Kinh Châu, giúp Ngọc gia có được sự che chở của triều đình.
Sau đó là nữ tử hắn ta nhắm trúng. Vốn tưởng ở Hoài Châu này không ai dám trái ý hắn ta, bất kể là cô nương chưa xuất giá hay phụ nữ đã có chồng, chỉ cần hắn ta muốn, người khác cũng phải ngoan ngoãn dâng lên, nên lúc đó hắn ta mới không vội vàng. Ai ngờ nữ tử đó lại là thiên kim Ngọc gia sắp gả cho Bùi Cương!
Tiền tài và mỹ nhân rõ ràng đều phải thuộc về hắn ta, vậy mà đều tuột khỏi tay! Hắn ta hối hận đến xanh ruột, hối hận vì đã dễ dàng tha cho Bùi Cương, hối hận vì không kịp thời điều tra rõ thân phận của mỹ nhân kia.
Mỗi lần nghĩ đến, Ngô Duy đều cảm thấy tức muốn thổ huyết!
"Đại nhân, có cần chuẩn bị quà mừng không ạ?" Quản gia bên cạnh thấp thỏm hỏi.
Ngô Duy hít sâu một hơi, nuốt cục tức xuống, nghiến răng nở nụ cười rợn người: "Tặng! Ngọc gia giờ là tâm phúc của triều đình, ta cũng phải kiêng dè vài phần, sao có thể không tặng?"
"Tiểu nhân đi chuẩn bị ngay đây ạ." Quản gia cúi đầu, hoảng hốt lui ra ngoài.
Ngô Duy gọi tên thị vệ ngoài cửa vào, ra lệnh: "Ngươi đến trường săn điều tra lại lần nữa, tra xét kỹ tất cả những người từng ở trường săn, ta muốn biết tất cả mọi chuyện về tên Bùi Cương kia, không được bỏ sót chi tiết nào!"
Ngô Duy xuất thân võ tướng, rất hiểu đạo lý biết người biết ta trăm trận không nguy. Nếu Bùi Cương thực sự là một nhân vật lợi hại thì chứng tỏ lần trước ở quân doanh hắn cố tình thua, cố tình bị thương. Nếu quả thực như vậy, kẻ này còn khó đối phó hơn cả Ngọc Thịnh.
Nếu đúng là vậy, càng không thể để Bùi Cương tiếp tục lớn mạnh!
Trong mắt Ngô Duy tràn ngập vẻ âm hiểm. Lần này hắn ta chắc chắn sẽ không nương tay nữa!
Lại nói bên phía Ngọc gia.
Chỉ còn ba ngày nữa là đến ngày thành thân. Không biết Ngọc phu nhân biết được những gì mà ba ngày nay bà canh chừng Ngọc Kiều rất kỹ, tối đến còn ngủ cùng Ngọc Kiều.
Đêm trước ngày cưới, Ngọc Kiều nằm trên giường cùng mẫu thân, trằn trọc mãi không ngủ được, thăm dò hỏi mẫu thân bên cạnh đã ngủ chưa.
Thấy mẫu thân cũng chưa ngủ, nàng nằm nghiêng người nói với bà: "Mẫu thân, đêm cuối cùng rồi, người đừng canh chừng nữa, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời không đi gặp Bùi Cương đâu."
Mẫu thân canh chừng kỹ quá, không cho nàng ra khỏi phòng nên ba ngày nay Bùi Cương không thể lẻn vào được, đừng nói là gặp mặt.
Ngọc phu nhân liếc nhìn nữ nhi, dịu dàng nói: "Ta còn lạ gì chuyện hai đứa lén lút gặp nhau, trước đây ta nhắm mắt làm ngơ không ngăn cản, nhưng ba ngày này dù thế nào cũng không được gặp mặt. Nếu ta chỉ dặn dò miệng, Bùi Cương chắc chắn sẽ bỏ ngoài tai, tối đến lại mò sang tìm con ngay."
"Mẫu thân... Sao người biết?" Chuyện hẹn hò ban đêm bị vạch trần, má và vành tai Ngọc Kiều nóng bừng.
Đương nhiên Ngọc phu nhân sẽ không nói cho nữ nhi biết, hồi bà và phụ thân nàng đính hôn, cũng là trước khi thành thân, phụ thân nàng cũng làm y hệt như vậy. Đó là lý do thứ nhất, lý do thứ hai là vì mấy hôm trước bà thấy đôi trẻ mặt mày hớn hở, chẳng có chút vẻ tương tư sầu muộn nào, nhìn qua là biết chắc chắn đã lén lút gặp nhau, lại còn gặp rất thường xuyên.
"Hai đứa ngày nào cũng mặt mày hớn hở, ai nhìn mà chẳng biết, chỉ là không nói ra thôi. Hơn nữa ban ngày con đều bị ta canh chừng, chỉ có buổi tối mới lén lút gặp nhau được..."
Nói đến đây, Ngọc phu nhân im lặng một lát rồi cân nhắc hỏi: "Nói thật cho mẫu thân biết, con và Bùi Cương đã động phòng trước chưa?"
Mặt Ngọc Kiều đỏ bừng ngay lập tức: "Mẫu thân... Con không có, chuyện đáng sợ như thế, con mới không làm đâu."
Ngọc phu nhân thở phào nhẹ nhõm nhưng lại cau mày: "Chuyện đáng sợ như thế... Ai nói gì với con à?"
Ngọc Kiều mím chặt môi, không dám nói thật.
Cuối cùng Ngọc Kiều cũng không để tên tiểu tử thối kia đạt được mục đích nhưng dường như nàng đã hiểu lầm điều gì đó. Những chuyện này vốn định lát nữa mới nói cho nàng biết, nhưng giờ nói cũng chẳng sao, bà bèn nói: "Kiều Nhi, mẫu thân cũng không ép con nói ra là ai đã nói gì với con, nhưng con phải nói cho mẫu thân biết, tại sao con lại thấy chuyện động phòng đáng sợ?"
Dù đối mặt với mẫu thân ruột thịt, Ngọc Kiều vẫn xấu hổ không dám nói lung tung.
Biết nữ nhi xấu hổ, Ngọc phu nhân nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng nói: "Kiều Nhi, ta là mẫu thân của con. Mẫu thân đâu phải người ngoài, nói chuyện này với mẫu thân không cần phải ngại ngùng, nữ nhi xuất giá đều do mẫu thân dạy bảo những chuyện này mà."
Ngọc Kiều cắn môi, do dự nói: "Chuyện đó... Đau lắm, con sợ đau."
Nghe vậy, Ngọc phu nhân bật cười, âu yếm xoa đầu nàng: "Kiều Nhi ngốc, nữ nhi dù thế nào cũng phải đau một lần, nhưng đau xong rồi sẽ không đau nữa."
Ngọc Kiều sững sờ, nhưng nhớ lại cảnh mình khóc thảm thiết trong mộng, trong lòng vẫn không tin lời mẫu thân lắm: "Nhưng... Nhưng người ta bảo lần nào cũng đau lắm mà."
Ngọc phu nhân nhéo mũi nàng: "Bảo con ngốc đúng là ngốc thật. Nếu lần nào cũng đau thì mấy tiểu tức phụ mới thành hôn chẳng phải khóc lóc đòi về nhà mẫu thân ruột thịt hết rồi sao?"
Ngọc Kiều ngẫm nghĩ thấy mẫu thân nói cũng có lý. Nhưng nếu không phải lần nào cũng đau thì giải thích thế nào về cảnh tượng trong mộng của nàng?
Chưa kịp nghĩ thông suốt, mẫu thân nàng đã từ từ dẫn dắt: "Hay là con cứ thử ba lần xem, nếu sau ba lần mà tên tiểu tử thối đó vẫn làm con đau thì con cấm cửa hắn, sau này ngủ riêng."
Nghe lời mẫu thân, Ngọc Kiều thầm nghĩ Bùi Cương chắc chắn sẽ không đồng ý ngủ riêng đâu. Mấy ngày nay ngày nào hắn cũng sang ngủ cùng nàng, đuổi thế nào cũng không đi, tình đến lúc nồng hắn còn dụ dỗ nàng giúp hắn.
Thứ nhất là Ngọc Kiều rất mềm lòng với Bùi Cương, thứ hai là không cưỡng lại được nam sắc của hắn nên cuối cùng đều thỏa hiệp.
Nghĩ kỹ lại lời mẫu thân, nàng thấy đau ba lần hơi nhiều, bèn giơ hai ngón tay lên: "Hai lần được không ạ?"
"Tùy con." Ngọc phu nhân cười bất lực.
Trước đây nữ nhi đi cùng Bùi Cương đến Dung Thành, cô nam quả nữ mà hắn cũng không động vào nữ nhi của bà. Hơn nữa nửa tháng nay Bùi Cương đêm nào cũng lẻn vào khuê phòng nữ nhi, cũng không động vào nàng, chứng tỏ hắn thực lòng thương yêu nàng. Nghĩ vậy, sự không hài lòng của bà đối với hắn cũng vơi đi ít nhiều.
Một lúc sau, Ngọc Kiều rúc vào lòng mẫu thân hỏi: "Nhắc đến chuyện này sao mẫu thân không xấu hổ chút nào thế?"
Ngọc phu nhân vuốt tóc nàng, thản nhiên nói: "Con đã xấu hổ thế này rồi, nếu mẫu thân cũng ấp a ấp úng xấu hổ nữa thì con chắc chắn sẽ càng sợ hơn."
Ngập ngừng một chút, bà nói tiếp: "Tuy mẫu thân vẫn còn chút không hài lòng về Bùi Cương nhưng chỉ cần hắn thực lòng đối tốt với con, mẫu thân cũng sẽ chấp nhận nữ tế này. Dù sao sau này người đi cùng con không phải mẫu thân mà là phu quân của con, đối tốt với con, con cũng thích hắn mới là quan trọng nhất."
Khóe môi Ngọc Kiều cong lên, trong mắt tràn ngập ý cười: "Bùi Cương thích con, trong lòng con cũng rất thích hắn, chắc không chứa nổi ai khác nữa đâu."
"Vậy thì tốt, mẫu thân mong hai đứa mãi mãi ân ái, bạc đầu giai lão." Ngẫm nghĩ một chút, bà lại nói: "Mẫu thân để vài thứ trong tủ đầu giường ở tân phòng của con, tối mai trước khi đi ngủ nhớ lấy ra xem nhé."
"Là cái gì vậy ạ?" Ngọc Kiều tò mò hỏi.
Ngọc phu nhân ra vẻ bí mật: "Mỗi cô nương trước khi xuất giá, mẫu thân đều chuẩn bị cho, tối mai con xem sẽ biết. Trời không còn sớm nữa, mai con phải dậy từ lúc trời chưa sáng để trang điểm rồi, mau ngủ đi."
Ngọc Kiều "Vâng" một tiếng. Sau đó nằm lại chỗ của mình nhưng trằn trọc mãi không ngủ được.
Dù sao ngày mai cũng thành thân rồi, sao có thể không hồi hộp chứ?
Mới hơn năm tháng trước, nàng còn nghĩ bất kể Bùi Cương cuối cùng có trở thành Hoài Nam Vương hay không, nàng chỉ muốn hóa giải hận thù, sau đó tiễn Bùi Cương rời khỏi Ngọc gia.
Nhưng người tính không bằng trời tính. Cuối cùng nàng lại yêu người đã bắt nạt nàng trong mộng, còn muốn gả cho hắn, hoàn toàn trái ngược với dự tính ban đầu, nhưng nàng không hối hận chút nào.
Nghĩ ngợi miên man, Ngọc Kiều thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau mới canh năm, Ngọc Kiều đã bị mẫu thân lôi ra khỏi chăn ấm.
Sau đó lại bị mấy tỳ nữ đè ra tắm rửa, chải tóc, trang điểm, rồi mặc hỉ phục, đến khi xong xuôi thì trời cũng đã sáng.
Hai hôm trước trời còn mưa phùn, đến ngày nàng thành thân, không chỉ tạnh mưa mà thời tiết cũng ấm áp hơn nhiều, ai cũng bảo là điềm lành.
Vì U Châu và Kinh Châu gặp đại nạn, Ngọc gia vừa được triều đình khen thưởng, không nên tổ chức hôn sự quá linh đình, hơn nữa lại là ở rể nên nghi thức thành thân cũng được giản lược đi nhiều.
Đến giờ lành, pháo nổ vang trời, Ngọc Kiều cầm quạt tròn che mặt, được hỉ nương dìu vào chính sảnh.
Tim đập thình thịch, bước chân nàng cũng vô cùng chậm chạp. Sợ mình căng thẳng quá lại nấc cụt, càng sợ mình lại làm chuyện ngốc nghếch như chân trái vấp chân phải rồi ngã nhào.