Sáng sớm hôm sau, trời vẫn còn tối đen như mực. Vì muốn tạo ấn tượng tốt cho cô gia nhà mình ở nơi mới nên Phúc Toàn đã dậy sớm hơn nửa canh giờ so với giờ giấc sinh hoạt thường ngày của Bùi Cương, mang bộ y phục mới mà Ngọc Kiều dặn chuẩn bị sang cho hắn.
Ai ngờ hắn ta đã dậy sớm rồi, Bùi cô gia lại còn dậy sớm hơn!
Gió lạnh kèm theo mưa phùn thổi đèn lồng treo dưới mái hiên đung đưa, ánh nến chập chờn, lờ mờ có thể thấy một người đang đứng dưới mái hiên.
Phúc Toàn thầm nghĩ nếu không phải hắn ta nhận ra đó là Bùi cô gia thì chắc đã sợ đến mức tè ra quần mà bỏ chạy rồi.
Chạy bước nhỏ qua giếng trời lộ thiên, Phúc Toàn gọi một tiếng: "Bùi cô gia chào buổi sáng." Rồi mới hỏi: "Bùi cô gia dậy sớm thế, có phải do lạ chỗ không quen không ạ?"
Bùi Cương liếc nhìn Phúc Toàn, sau đó lại nhìn về phía màn mưa phùn mờ mịt trước mặt, bình thản nói: "Đối với ta mà nói, không có gì khác biệt."
Nếu thực sự nói có khác biệt thì…
Bùi Cương khẽ quay đầu, ánh mắt rơi về phía viện bên cạnh.
Phúc Toàn thầm nghĩ, Bùi cô gia à, ánh mắt ngài lộ liễu quá rồi đấy!
Hắn ta lẳng lặng coi như không biết gì, nói tiếp: "Bùi cô gia, đây là y phục tiểu thư dặn chuẩn bị cho ngài mặc khi đến tiệm gạo."
Hôm xuất phát, Ngọc Kiều đã sai người chuẩn bị trên đường đi, huống hồ đây còn là lần đầu tiên hắn làm chủ sự, không thể để người ta coi thường được.
Bùi Cương nghe vậy, quay sang nhìn bộ y phục trên tay Phúc Toàn, trầm ngâm một lát rồi xoay người đi vào phòng, nói: "Mang vào đi."
Trời dần sáng, tỳ nữ bên cạnh Ngọc Kiều mới đến báo với Bùi Cương rằng tiểu thư sẽ cùng hắn đến tiệm gạo.
Ngọc Kiều vốn là thiên kim tiểu thư cơm bưng nước rót, trời vừa trở lạnh là lười biếng không muốn động đậy, mùa đông đến, nàng chẳng khác gì rắn ngủ đông. Mấy ngày đi đường mệt mỏi, lẽ ra nàng phải ngủ một giấc thật ngon. Thế nhưng đêm qua trước khi ngủ nàng đã dặn Tang Tang sáng sớm phải gọi nàng dậy.
Rửa mặt chải đầu xong, nàng vừa ngáp vừa uể oải dùng điểm tâm.
Lúc này Tang Tang chạy bước nhỏ về, vẻ mặt vô cùng phấn khích. Thu ô ngoài cửa xong, nàng ấy bước vào phòng vui vẻ gọi một tiếng "Tiểu thư".
Ngọc Kiều lại ngáp một cái, ngước đôi mắt ầng ậc nước nhìn nàng ấy: "Vừa nhặt được bạc trong sân hay sao mà cười vui vẻ thế?"
Tang Tang mím môi cười một lúc, ánh mắt lấp lánh ý cười nói: "Là tiểu thư nhặt được bảo bối đấy ạ."
Ngọc Kiều chống cằm, chán nản khuấy bát cháo: "Bảo bối ta mới không thèm."
Tang Tang bước tới, hạ giọng nói: "Vừa nãy nô tỳ sang viện Bùi cô gia, Bùi cô gia thay bộ y phục tiểu thư sai người chuẩn bị cho ngài ấy, quả thực là tuấn tú vô song, đẹp đến mức không rời mắt được!"
Ngọc Kiều nghe vậy, đầu ngẩng phắt lên, mắt sáng rực, tinh thần phấn chấn hẳn lên, khác hẳn vẻ uể oải lúc trước.
Nàng nhìn Tang Tang, ánh mắt lấp lánh hỏi: "Đẹp thật sao?"
Tang Tang cười nói: "Tiểu thư đi xem chẳng phải sẽ biết sao?"
Ngọc Kiều vội đặt thìa xuống, đứng dậy xách váy chạy ra ngoài, Tang Tang vội cầm áo choàng trên giá đuổi theo: "Tiểu thư, áo choàng, áo choàng!"
Viện của hai người chỉ cách nhau một bức tường, chạy một chút là tới. Ngọc Kiều băng qua giếng trời nhỏ, mặc kệ Tang Tang đang thu ô, vội đẩy cửa vào phòng Bùi Cương.
Lúc này Bùi Cương đang ngồi trước bàn sắp xếp lại những kinh nghiệm buôn bán do Ngọc Thịnh viết, mấy ngày đi đường hắn cũng xem gần xong rồi. Thấy Ngọc Kiều vào, hắn định đặt cuốn sách xuống đi về phía nàng thì Ngọc Kiều vội nói: "Ngươi cứ đứng yên đó đừng động đậy."
Bùi Cương nghe vậy quả thực đứng yên không nhúc nhích.
Ngọc Kiều nhìn Bùi Cương, mắt sáng lên, rõ ràng là rất thích hắn mặc như vậy.
Bùi Cương mặc bộ y phục màu xanh sẫm do chính tay Ngọc Kiều chọn, khoác áo choàng màu đen, bớt đi vẻ sắc bén lạnh lùng, thêm vài phần nhàn nhã ung dung, nhưng vẫn cao lớn đĩnh đạc như xưa.
Khóe mắt đuôi mày Ngọc Kiều đều tràn ngập ý cười vui vẻ.
Bùi Cương liếc nhìn Tang Tang đang đứng ở cửa, Tang Tang lập tức hiểu ý, vội đóng cửa lại.
Cửa đóng rồi, hắn nhìn Ngọc Kiều, ánh mắt sâu thẳm hỏi: "Ta qua đó, hay nàng qua đây?"
Ngọc Kiều chạy bước nhỏ tới, mắt không chớp nhìn chằm chằm hắn, giọng nói vui vẻ: "Ta đoán là ta vẫn thích khuôn mặt của ngươi hơn."
Bùi Cương cúi đầu nhìn nàng, sau đó ôm nàng vào lòng, hỏi: "Đẹp thật sao?"
Cái đầu nhỏ của Ngọc Kiều gật lia lịa, vô cùng phấn khích nói: "Ta đã bắt đầu nghĩ xem ngày mai, ngày kia, ngày kìa chuẩn bị y phục gì cho ngươi rồi."
Bùi Cương không có yêu cầu gì về ăn mặc, thấy nàng phấn khích như vậy cũng phối hợp đáp ứng: "Nàng chuẩn bị gì cho ta, ta sẽ mặc cái đó."
Khóe miệng hắn cong một nụ cười, sau đó trầm giọng hỏi nhỏ: "Cho ta hôn nàng, được không?"
Ngọc Kiều nuốt nước bọt, cắn môi, năm ngón tay lén lút túm chặt váy. Nàng thầm nghĩ nam nhân tuấn tú vô song, ánh mắt dịu dàng chỉ dành riêng cho nàng thế này, ai mà cưỡng lại được chứ…
Nàng càng không cưỡng lại được, thôi thì chiều hắn một lần vậy…
Sau đó nàng khẽ gật đầu.
Đợi hai người ra khỏi cửa đã là chuyện của gần nửa canh giờ sau.
…
Tiệm gạo của Ngọc gia ở Dung Thành đã bắt đầu thu mua lương thực từ hơn nửa tháng trước. Chưởng quầy quản lý tiệm gạo trước đó được điều từ cửa hiệu ở Hoài Châu sang.
Lưu chưởng quầy khoảng hơn bốn mươi tuổi, dáng người trung bình, mặt mày tươi cười, nhìn qua là người biết làm ăn. Nghe tiểu nhị báo cô gia Ngọc gia đến, trong mắt ông ta lộ ra vài phần khinh miệt.
Tiểu nhị cẩn thận hỏi: "Chưởng quầy không ra nghênh đón sao ạ?"
Lưu chưởng quầy cười khẩy một tiếng, giọng điệu bất kính: "Chẳng qua chỉ là kẻ ăn bám, có gì mà phải nịnh bợ?"
"Nhưng dù sao cũng là người làm chủ, không nên đắc tội."
Lưu chưởng quầy lật sổ sách, gảy bàn tính tanh tách, khinh thường nói: "Làm chủ cái gì? Chắc cũng chỉ muốn kiếm chác chút đỉnh thôi, nghe nói xuất thân nô lệ, ta đoán hắn đến chữ bẻ đôi cũng không biết."
Lưu chưởng quầy vốn tưởng Thẩm Hoành Kính sẽ ngồi vào vị trí cô gia Ngọc gia, không biết đã nịnh nọt bao lâu. Hơn nữa ông ta cũng coi trọng người có học nên trong lòng rất coi thường vị cô gia mới này.
Sắc mặt tiểu nhị hơi khó coi, nhắc nhở: "Không chỉ Bùi cô gia đến mà cả tiểu thư cũng đến nữa ạ."
Tiếng bàn tính bỗng im bặt, ông ta ngẩng phắt đầu trừng mắt nhìn tiểu nhị: "Sao ngươi không nói sớm?"
Vừa nói ông ta vừa vội vàng bước ra khỏi quầy, đi nhanh về phía cửa. Nhưng chưa kịp ra khỏi cửa đã thấy một nam nhân khí vũ bất phàm cùng một tiểu cô nương xinh đẹp mặc y phục đỏ bước vào.
Chưởng quầy nhìn thấy nam nhân kia thì sững sờ. Sững sờ xong lại thầm nghĩ chắc cũng chỉ được cái mã ngoài thôi.
Sau đó ông ta cười tươi rói nói với Ngọc Kiều: "Ta là Lưu chưởng quầy của tiệm gạo Ngọc gia, tham kiến tiểu thư."
Ngọc Kiều khẽ gật đầu.
Nụ cười trên mặt Lưu chưởng quầy không giảm: "Tiểu thư đến cửa hiệu sao không cho người báo trước một tiếng để ta chuẩn bị trà bánh."
Ý là biết Bùi Cương đến nhưng ông ta cũng không chuẩn bị trà bánh.
Ngọc Kiều nghe ra ẩn ý nhưng không biểu lộ gì, chỉ cười nói: "Không cần khách sáo, ta chỉ thấy ở nhà buồn chán nên đi cùng Bùi Cương ra ngoài thôi. Các ngươi cứ làm việc của mình, không cần để ý đến ta."
Dứt lời, nàng nhìn sang Bùi Cương: "Ngươi cứ làm việc của ngươi đi, ta tìm chỗ ngồi đợi là được."
Bùi Cương gật đầu với Ngọc Kiều, sau đó nhìn Lưu chưởng quầy rõ ràng không coi hắn ra gì, lạnh lùng nói: "Đưa sổ sách thu mua lương thực trước đó cho ta, lát nữa đi xem kho lương."
Nụ cười trên mặt Lưu chưởng quầy nhạt đi nhiều. Trong lòng khinh thường nhưng vì có Ngọc Kiều ở đó, hơn nữa dù sao Bùi Cương cũng là cô gia tương lai của Ngọc gia, ông ta đành đáp: "Vâng, mời Bùi cô gia đi theo ta."
Sau đó ông ta dặn dò tiểu nhị mời Ngọc Kiều lên tầng hai tiếp đãi chu đáo rồi mới quay người đi về phía quầy.
Ngồi xuống bên lan can tầng hai, tiểu nhị vội vàng đi pha trà.
Ngọc Kiều chống cằm nhìn xuống tầng một, nhìn chằm chằm Bùi Cương đang đứng trước quầy.
Lúc này Tang Tang bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: "Tiểu thư, chưởng quầy kia dường như có chút bất kính với Bùi cô gia."
Ngọc Kiều thản nhiên nói: "Ngươi còn nhìn ra được, chẳng lẽ ta lại không nhìn ra? Lưu chưởng quầy đi theo phụ thân ta từ lúc tay trắng dựng nghiệp đến giờ, là công thần khai quốc, tính khí sao có thể nhỏ được? Dù vậy ông ta cũng chẳng giở trò gì được trước mặt Bùi Cương đâu. Bùi Cương nhìn thì ít nói nhưng không ai bắt nạt được hắn đâu."
Thanh Cúc ở bên cạnh cười khúc khích: "Nhưng tiểu thư bắt nạt được Bùi cô gia mà."
Nghe Thanh Cúc nói vậy, tay chống cằm của Ngọc Kiều trượt một cái, nàng quay đầu lườm Thanh Cúc: "Gan lớn nhỉ, dám trêu chọc ta, tin ta trừ tiền tháng của ngươi không?"
Thanh Cúc cười không nói gì.
Chủ tử miệng thì nói không sợ Bùi cô gia bị bắt nạt nhưng hai tỳ nữ đều biết rõ chủ tử đi theo lần này chủ yếu là vì không yên tâm, sợ Bùi cô gia chịu thiệt thòi.
Đến trước quầy, Lưu chưởng quầy lấy sổ sách ra đặt lên bàn, nói: "Sổ sách ghi chép hơi lộn xộn, nếu Bùi cô gia xem không hiểu thì ta có thể giảng giải cho Bùi cô gia."
Sắc mặt Bùi Cương lạnh nhạt: "Không cần."
Nói rồi hắn mở sổ sách ra, xem từng dòng một.
Lưu chưởng quầy khinh thường trong lòng, thầm nghĩ chỉ là làm bộ làm tịch, đừng để lát nữa mất mặt là được.
Sổ sách hơn nửa tháng nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít. Dù sao lương thực thu mua mỗi ngày có loại do địa chủ thu gom rồi mang đến, cũng có loại do người dân mang đến lẻ tẻ, lộn xộn là điều tất nhiên.
Triều đình đã ban chiếu lệnh miễn giảm thuế hai năm, sản lượng lương thực thu hoạch ở Dung Thành năm nay nhìn chung khá lớn. Vì tiệm gạo Ngọc gia thu mua với giá cao hơn thị trường nên nhiều người dân tham tiền, tự nhiên sẽ mang lương thực dư thừa trong nhà đến đổi lấy bạc.
Thời gian trôi qua, Ngọc Kiều nhìn dáng vẻ vô cùng nghiêm túc của Bùi Cương, cảm thán: "Mấy cuốn sổ sách đó chi chít chữ, vừa rườm rà vừa lộn xộn, ta nhìn qua đã thấy chóng mặt, sao hắn có thể xem tiếp được nhỉ?"
Thanh Cúc nịnh nọt: "Đó là do phu quân tương lai của tiểu thư lợi hại, đổi lại là người khác, ai có thể biết chữ chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi chứ?"
Ngọc Kiều gật đầu đương nhiên: "Cũng phải, nói về trí nhớ và sự kiên nhẫn thì ai sánh bằng Bùi Cương được."
Vừa nói khóe môi nàng bất giác cong lên. Ngồi đợi rất lâu nhưng nàng cũng không thấy chán.
Một canh giờ sau, Bùi Cương đã xem xong sổ sách nửa tháng qua. Nhìn mục ghi chép cuối cùng, hắn hỏi Lưu chưởng quầy bên cạnh: "Kho gạo ở đâu?"
Lưu chưởng quầy sững sờ, thầm nghĩ xem qua loa thế này, xem ra đúng là chẳng có bản lĩnh gì. Ông ta khẽ cau mày nói: "Hay là Bùi cô gia mang sổ sách về phủ, xem kỹ rồi hãy đến kho lương?"
Bùi Cương thản nhiên nói: "Không cần, sổ sách ta đã xem xong, bây giờ cần đối chiếu xem có sai sót gì không."
Lưu chưởng quầy không vui trong lòng, nhất thời kiêu ngạo lên: "Bùi cô gia à, làm ăn buôn bán kỵ nhất là nóng vội. Người ta thường nói dục tốc bất đạt, phải từ từ mới có hiệu quả. Bùi cô gia quản lý thế này, lão gia có biết không?"
Xem xong mục ghi chép cuối cùng, Bùi Cương gấp sổ sách lại. Hắn đặt tay lên cuốn sổ, nhìn Lưu chưởng quầy, giọng nói không nhanh không chậm: "Nhạc phụ ta không biết thì sao?"
Bùi Cương dáng người cao lớn, mặt không hung dữ nhưng khí thế lại vô cùng bức người.
Bị hắn nhìn như vậy, tim Lưu chưởng quầy thót một cái. Dù vậy ông ta vẫn vô cùng khó chịu nói: "Sổ sách còn chưa rõ ràng mà đã vội vàng đi đối chiếu kho lương, e là sẽ có nhiều vấn đề. Bùi cô gia mới bước chân vào nghề buôn bán, e là không hiểu lắm, nên nghe ta một câu, cứ làm rõ sổ sách trước rồi hãy đối chiếu. Cho dù sau này có chút sai sót, lão gia biết Bùi cô gia đã nghiêm túc xử lý, chắc chắn sẽ không trách phạt nhiều đâu."
Câu nào cũng muốn lấy Ngọc Thịnh ra để chèn ép Bùi Cương, nhưng Lưu chưởng quầy này rõ ràng không hiểu tính cách nói một là một của Bùi Cương.
Bùi Cương khẽ nhướng mày, hỏi ngược lại: "Lưu chưởng quầy có biết bốn chữ "Toàn quyền tiếp quản” viết thế nào không?"
Sắc mặt Lưu chưởng quầy hơi đổi.
Bùi Cương cũng không nói gì thêm, lật trang giấy trắng phía sau cuốn sổ, cầm bút Lưu chưởng quầy dùng để ghi chép, chấm mực rồi viết thẳng bốn chữ "Toàn quyền tiếp quản" lên trang giấy trắng.
Viết xong, hắn đẩy cuốn sổ đến trước mặt Lưu chưởng quầy, giọng nói vẫn trầm ổn như thường: "Nhìn cho kỹ, nếu không hiểu thì mang về nghiên cứu cho kỹ vào."