Hoài Nam Vương Là Mã Nô Của Ta

Chương 40: Thân thế

Trước Sau

break

Sáng sớm hôm nay, tiểu tỳ nữ trực đêm ở Thế An Viện đã về báo với Ngọc Kiều rằng Bùi cô gia không hề phát sốt.

Nghe vậy, Ngọc Kiều mới thở phào nhẹ nhõm, trút bỏ được nỗi lo lắng canh cánh trong lòng suốt đêm qua.

Đêm qua sau khi đi ngủ, nàng cứ trằn trọc mãi không yên, nửa đêm tỉnh giấc mấy lần, tỉnh rồi lại lo lắng cho Bùi Cương ở viện bên cạnh.

Cũng may Tang Tang lanh lợi, đoán được chủ tử lo lắng cho cô gia nên thỉnh thoảng lại chạy sang viện bên cạnh nghe ngóng tin tức, đợi Ngọc Kiều tỉnh dậy là lập tức báo cáo tình hình của Bùi Cương cho nàng biết.

Lo lắng cả đêm, sáng ra Ngọc Kiều cũng chẳng còn tâm trí ngủ nướng, nàng đã dậy từ sớm. Nghe tin Bùi Cương không sao, nàng mới yên lòng dùng điểm tâm.

Đang ăn cháo thì Phúc Toàn đến tìm.

Hắn takể rằng hôm qua lúc khám bệnh, sau khi nàng ra khỏi phòng, đại phu còn cố ý đuổi hắn ta đi. Sau đó không biết ông ta đã nói riêng với Bùi Cương những gì.

Đến tối khi hắn ta vào phòng châm trà cho Bùi Cương, thấy Bùi Cương ngồi trên giường ủ rũ, vẻ mặt đầy tâm sự. Hắn ta quan tâm hỏi han xem có chuyện gì phiền lòng nhưng Bùi Cương không trả lời, ngược lại càng thêm sầu não. Vì thế Phúc Toàn lo lắng đại phu đã nói gì đó không hay với Bùi Cương.

Ví dụ như bệnh nan y, hay là sắp không qua khỏi chẳng hạn.

Ngọc Kiều lấy khăn ướt lau khóe miệng rồi nhìn Phúc Toàn, bình tĩnh nói: "Đại phu đã nói rồi, sức khỏe Bùi Cương tuy có tổn hại nhưng tĩnh dưỡng bồi bổ một thời gian là sẽ từ từ hồi phục thôi. Ông ta mà dám lừa ta thì sau này còn mở y quán ở thành Hoài Châu này được sao? Huống hồ xưa nay Bùi Cương không giấu giếm ta điều gì, nếu sức khỏe hắn có vấn đề gì khác, chắc chắn hắn sẽ nói cho ta biết. Cái gì mà đầy tâm sự chứ, chỉ là ngươi nghĩ nhiều thôi."

Phúc Toàn vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, vừa lo lắng vừa nghi hoặc nói: "Nhưng tại sao hôm qua Hà đại phu lại cố ý đuổi tiểu nhân đi? Có chuyện gì mà không thể nói trước mặt tiểu nhân chứ?"

Ngọc Kiều khẽ cau mày, vốn dĩ nàng rất tin tưởng Bùi Cương không sao, nhưng nghe Phúc Toàn nói vậy, trong lòng cũng bắt đầu dấy lên nghi ngờ.

Nàng lẩm bẩm một mình: "Chẳng lẽ có vấn đề gì thật sao?"

Nhưng rồi nàng nhớ lại hôm qua Bùi Cương đã nói với nàng rằng sẽ sống thật lâu dài, hơn nữa hắn còn một lòng muốn nàng gả cho hắn, nên càng không thể lừa nàng được. Đã vậy thì hắn còn có bệnh gì mà phải giấu nàng chứ?

Biết đâu là do đầu óc Phúc Toàn suy diễn lung tung nên nghĩ sai lệch đi?

Ừm, chắc là vậy rồi.

Ngọc Kiều nghĩ vậy nhưng cơ thể lại rất thành thật đứng dậy.

"Ta thấy cho dù không có vấn đề gì lớn, nhưng hôm qua hắn bị thương nặng như vậy, hôm nay ta vẫn nên đến thăm hỏi một chút, các ngươi thấy có phải không?" Vừa nói nàng vừa quay sang nhìn mấy hạ nhân khác trong phòng.

Mọi người: "..."

Chẳng lẽ vị hôn thê đi thăm vị hôn phu bị thương không phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao?

Có lẽ đã tìm được lý do chính đáng cho mình, trong lòng Ngọc Kiều cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Nàng đi thẳng ra khỏi phòng, bước chân cũng nhanh hơn mọi ngày.

Lúc này bên Thế An Viện.

Bùi Cương dùng xong điểm tâm, đang ngồi ở gian ngoài ngắm nghía thanh đao Ngọc Kiều tặng hai hôm trước.

Rút đao ra khỏi vỏ, hắn nheo mắt quan sát kỹ lưỡng từ hoa văn trên cán đao đến sống đao, rồi đến lưỡi đao.

Lưỡi đao mài phẳng không gờ, sắc bén vô cùng, quả thực là một thanh đao tốt.

Hắn cầm cán đao vung vài đường, bất kể là trọng lượng hay cảm giác khi cầm đều gần như y hệt thanh đao hắn mượn tạm của tên lính ở thao trường hôm qua.

Trong lúc suy tư, hắn lại vung thêm vài đường nữa, chợt cảm nhận được có người ở cửa, xoay người lại thì thấy Ngọc Kiều với khuôn mặt kiều diễm đang sa sầm, nhìn chằm chằm vào thanh đao trên tay hắn.

Bùi Cương: "..."

Im lặng trong giây lát, hắn quay người lại, lẳng lặng tra đao vào vỏ.

Sau đó hắn quay lại nhìn Ngọc Kiều, giải thích: "Vừa nãy chợt nhớ ra vài chuyện liên quan đến thanh đao này nên xem qua một chút."

Ngọc Kiều khẽ nheo mắt, chậm rãi nói: "Ta cho rằng lúc này ngươi nên nằm trên giường tĩnh dưỡng mới phải."

Khi Ngọc Kiều giận dỗi dậm chân mắng người, người ta sẽ thấy nàng vô cùng kiều diễm đáng yêu, nhưng nếu nàng lạnh lùng nói chuyện như bây giờ thì quả thực khiến người ta không dám tùy tiện đắc tội.

Bùi Cương quay đầu nhìn chiếc giường trong gian trong. Trầm ngâm một lát, hắn vẫn quay người đi vào, ngồi xuống mép giường.

Thấy hắn phối hợp như vậy, Ngọc Kiều khẽ hừ một tiếng, sau đó ra lệnh cho Phúc Toàn bên cạnh: "Ngươi giấu thanh đao đó đi, không có sự cho phép của ta, không được đưa cho hắn."

Phúc Toàn vội bước tới ôm lấy thanh đao nặng trịch suýt chút nữa không nhấc nổi vào lòng. Trong khoảnh khắc vừa rồi, Phúc Toàn bỗng cảm thấy so với vị Bùi cô gia lợi hại ít nói này, vị tiểu thư xinh đẹp vô hại kia còn đáng sợ hơn một chút.

Thấy Phúc Toàn mang đao đi rồi, Ngọc Kiều mới bước vào.

Dừng lại ở cửa trừng mắt nhìn Bùi Cương, mở miệng là nàng lập tức mắng mỏ: "Ngươi tưởng mình thân thể cường tráng thì mấy vết thương này chẳng nhằm nhò gì sao? Ngươi đã thấy ai người đầy thương tích như ngươi chưa? Hay là ngươi nghĩ Diêm Vương không dám đến bắt ngươi nên một ngày cũng không cần nghỉ ngơi?"

"Ta chưa từng nghĩ như vậy." Bùi Cương lẳng lặng nhìn dáng vẻ giáo huấn của Ngọc Kiều, trong mắt vương ý cười vui vẻ, giọng nói cũng dịu dàng hơn nhiều.

Thấy hắn có vẻ vui, Ngọc Kiều càng thêm tức giận, nghiến răng nói: "Ngươi cứ thế này đừng nói là sống lâu dài. Cứ đà này, cho dù có sống lâu thì cũng thành cái ấm sắc thuốc. Ngươi thành cái ấm sắc thuốc rồi thì sau này ai thèm để ý đến ngươi nữa?"

Ngọc Kiều hoàn toàn không nhận ra lời nói của mình còn có ẩn ý khác: Ngươi mà thành cái ấm sắc thuốc thì ai thèm gả cho ngươi nữa!

Lửa giận trong lòng Ngọc Kiều khó tắt. Uổng công nàng lo lắng cho hắn, ai ngờ hắn lại chẳng biết quý trọng thân thể mình chút nào, lại còn lén lút múa đao trong phòng!

Nhìn thấy cảnh này, sao nàng có thể không giận chứ?

Nếu không dỗ dành tiểu cô nương nóng tính này cho tốt, e là nàng sẽ giận rất lâu.

Nghĩ đến đây, Bùi Cương ngẫm nghĩ một hồi mới nói với nàng: "Nàng lại đây, ta có chuyện muốn nói kỹ với nàng."

Ngọc Kiều đứng ở cửa gian trong khoanh tay trước ngực, bực bội nói: "Ai biết ngươi có ý đồ xấu gì không, lại muốn kéo tay ta..."

Lời nói khựng lại, nàng chợt nhận ra trong phòng còn có hai tỳ nữ, bèn nuốt mấy chữ "khinh bạc ta" vào bụng, ho khan hai tiếng rồi lập tức đổi lời: "Tóm lại bất kể ngươi nói gì, ta tuyệt đối sẽ không qua đó đâu!"

Giọng điệu vô cùng kiên quyết, không có chút thương lượng nào.

Bùi Cương im lặng một lát, giọng nhẹ nhàng hỏi: "Nàng không muốn nghe xem hôm qua ta bị thương thế nào sao?"

Ngọc Kiều sững sờ, vì biết hắn cố tình bị thương nên nàng cũng không hỏi kỹ chi tiết quá trình đó. Nghe hắn nói vậy, nàng bắt đầu nghi ngờ hắn muốn nói riêng với nàng chuyện liên quan đến Ngô Duy.

Nhưng hắn có tiền án đầy mình, mấy lần đều nhân lúc nàng không chú ý mà khinh bạc nàng, nhỡ lần này lại mượn cớ khinh bạc nàng thì sao?

Huống hồ hắn rõ ràng là muốn đánh trống lảng để nàng nguôi giận, nàng mà tin hắn thì chắc chắn là đồ ngốc!

Thấy Ngọc Kiều không chịu qua, Bùi Cương cũng không vội, chỉ từ tốn kể: "Hôm qua ở thao trường, đầu tiên có một gã khổng lồ cao khoảng hơn tám thước lao về phía ta, sau đó..."

"Khoan đã." Ngọc Kiều vội hô ngừng.

Bùi Cương không nói tiếp nữa, chỉ nhìn nàng.

Ngọc Kiều đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng vẫn quay sang nói với Tang Tang và Thanh Cúc: "Các ngươi ra ngoài đợi đi, ta nghe xem hắn nói gì."

Tang Tang và Thanh Cúc vốn muốn nghe kỹ chiến tích anh dũng của Bùi cô gia, nhưng nghe Ngọc Kiều nói vậy, mặt lộ vẻ tiếc nuối.

Ngọc Kiều bất đắc dĩ nói: "Sau này ta sẽ kể lại cho các ngươi nghe."

Hai người nghe vậy lại lập tức vui mừng, vội nhún người lui ra ngoài.

Ngọc Kiều bước tới, dừng lại cách hắn vài bước chân, nhìn hắn với vẻ đề phòng: "Thực ra ngươi muốn nói gì với ta?"

Bùi Cương hỏi nàng trước: "Thanh đao nàng tặng ta mua ở đâu vậy?"

Ngọc Kiều khẽ cau mày, không đoán được Bùi Cương hỏi chuyện này làm gì nhưng vẫn thành thật đáp: "Đương nhiên là ở tiệm rèn lớn nhất thành Hoài Châu rồi."

"Giá cả thế nào?"

Ngọc Kiều ngẫm nghĩ rồi nói đại khái: "Đao kiếm có lệnh hạn chế, hơn nữa nghe nói ở thành Hoài Châu này không tìm được thanh đao nào tốt như vậy, nên hình như tốn bảy tám trăm lượng bạc thì phải."

Bùi Cương không biết giá cả thị trường của đao kiếm nhưng cũng biết bảy tám trăm lượng bạc là số tiền khổng lồ mà dân thường cả đời cũng không tích cóp nổi.

Cho dù là tướng sĩ có quân hàm trong quân đội, sao nỡ bỏ ra số tiền lớn như vậy để mua một thanh đao? Huống hồ dường như Bùi Cương lờ mờ biết rằng binh khí trong quân đội đều do quan xưởng chế tạo, hơn nữa quy định về việc tự ý mua binh khí bên ngoài cũng khá nghiêm ngặt.

Thấy Bùi Cương trầm tư, Ngọc Kiều hỏi hắn: "Có gì không ổn sao?"

Bùi Cương ngước mắt nhìn Ngọc Kiều, từ tốn kể lại: "Hôm qua đến doanh trại thì bị thu đao, nên lúc tỷ thí ta đã dùng đao của một tên lính, khi cầm trong tay phát hiện rất giống thanh đao nàng tặng ta. Hôm nay xem xét kỹ lưỡng thì quả thực giống hệt nhau, chắc là cùng một tiệm rèn làm ra."

Xưa nay Bùi Cương rất nhạy bén với đao kiếm binh khí, dường như trong đoạn ký ức đã mất, hắn từng rất am hiểu về những loại binh khí này.

Ngọc Kiều nghe vậy có chút khó hiểu: "Cho dù là vậy thì điều đó nói lên được gì?"

"Quân pháp dường như có quy định rõ ràng, không có sự cho phép của tướng lĩnh thì không được tự ý mua binh khí. Hơn nữa mỗi tướng sĩ ở cấp bậc khác nhau sẽ có binh khí tương ứng với cấp bậc đó. Cho dù tên lính đó là Hiệu úy, thanh đao quý giá như vậy lại không phải do quan xưởng chế tạo, sao dám ngang nhiên đeo ngay dưới mắt Tổng binh?"

"Có lẽ là do tướng lĩnh ban thưởng?" Ngọc Kiều đưa ra khả năng này, nhưng rồi sững sờ, kinh ngạc nhìn chằm chằm Bùi Cương: "Nhưng sao ngươi biết quân pháp quy định rõ ràng?"

Bùi Cương suy nghĩ một chút, thản nhiên nói: "Có lẽ trước khi mất trí nhớ từng có người nói cho ta biết nên cũng có chút ấn tượng."

Nghe vậy, Ngọc Kiều chợt nhớ ra trong mộng, sau này Bùi Cương trở thành Hoài Nam Vương nhưng đồng thời cũng cầm quân ra trận.

Có một điểm mà ngay từ đầu nàng chưa từng nghĩ tới. Đó là Bùi Cương rời khỏi Ngọc gia mới chỉ vỏn vẹn hai năm, tại sao Hoàng đế lại có thể yên tâm giao binh quyền cho hắn cầm quân đánh giặc?

Ngọc Kiều không hiểu chuyện triều chính nhưng cũng hiểu rất rõ, cho dù Bùi Cương có lập công lớn thì để được cầm quân đánh giặc cũng cần một quá trình dài đằng đẵng, hai năm thì chẳng phải quá ngắn ngủi sao?

Bùi Cương có thể cầm quân đánh giặc chỉ trong vòng hai năm, chứng tỏ hắn rất được Hoàng đế tin tưởng, biết đâu chừng còn liên quan đến gia thế bối cảnh của hắn!

Nghĩ đến đây, mắt Ngọc Kiều bỗng sáng lên, sự đề phòng lập tức tan biến. Nàng tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Bùi Cương, giọng nói có phần kích động: "Bùi Cương, ngươi có từng nghĩ tới, thực ra thân thế của ngươi không hề đơn giản như ngươi nghĩ không?"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương