Ngọc Kiều vừa hủy hôn chưa đầy một tháng đã lại đính hôn. Nhất thời, bách tính thành Hoài Châu bàn tán xôn xao.
Người ta đồn rằng Ngọc đại tiểu thư vội vàng hủy hôn rồi lại vội vàng đính hôn như vậy, chắc chắn là do cái bụng không giấu được nữa nên mới gấp gáp thế.
Mạc Thanh Đình nghe được những lời đồn đại bên ngoài, trong lòng lo lắng không yên.
Nàng là người hiểu Ngọc Kiều nhất, nàng tin Ngọc Kiều sẽ không làm ra chuyện như vậy. Hơn nữa mấy hôm trước đi chơi cùng nhau, Ngọc Kiều còn thề thốt cả đời không gả cho ai, muốn làm một thiên kim tiểu thư ăn bám phụ mẫu đến già.
Mới qua mấy ngày, sao lại đính hôn rồi?
Mạc Thanh Đình lo Ngọc Kiều có nỗi khổ tâm gì, hoặc bị tên hộ vệ kia nắm được thóp nên mới bị ép đính hôn. Vì vậy nàng rủ huynh trưởng đi cùng, để huynh trưởng thăm dò tên hộ vệ kia xem sao.
Vừa gặp Ngọc Kiều, Mạc Thanh Đình đã nắm chặt tay nàng với vẻ mặt đầy lo lắng, nói: "Vào phòng ngươi nói chuyện chút đi."
Sau đó quay sang nói với huynh trưởng: "Đại ca ca cứ ngồi ở sảnh uống trà trước nhé, ta nói chuyện với Ngọc Kiều một lát rồi ra ngay."
Mạc Tử Ngôn gật đầu.
Hai cô nương rời khỏi sảnh được một lúc, tỳ nữ châm thêm trà cho Mạc Tử Ngôn.
Mạc Tử Ngôn vừa định bưng chén trà lên uống thì thấy Bùi Cương mặc một thân bạch y mềm mại bước vào, bèn đặt chén trà xuống, đứng dậy chắp tay chào Bùi Cương.
"Bùi hộ vệ."
Bùi Cương cũng không phải người thất lễ, chắp tay đáp lễ.
Hai người hành lễ xong, im lặng một lúc, không khí có chút gượng gạo.
Mạc Tử Ngôn im lặng một hồi, đoán Bùi Cương đến tìm Ngọc Kiều, bèn mở lời trước: "Ngọc Kiều và Thanh Đình vào phòng nói chuyện rồi, chắc lát nữa sẽ ra."
Bùi Cương gật đầu. Vẻ mặt lạnh lùng, hắn làm động tác mời: "Mạc công tử, mời ngồi."
Hai người ngồi xuống, không khí càng thêm tĩnh lặng.
Mạc Tử Ngôn cụp mắt, vuốt phẳng nếp nhăn trên tay áo, suy nghĩ hồi lâu mới ngước mắt nhìn Bùi Cương ngồi đối diện.
Mạc công tử cân nhắc từ ngữ rồi hỏi: "Tại hạ có chút tò mò Bùi hộ vệ và Ngọc Kiều định tình từ khi nào, không biết Bùi hộ vệ có tiện chia sẻ không?"
Tỳ nữ châm trà cho Bùi Cương, hắn uống một ngụm, đặt chén xuống rồi mới nhìn Mạc Tử Ngôn bằng ánh mắt nhạt nhòa, giọng điệu bình thản: "Trước đây khi Kiều Nhi gặp nạn ở Vân Tích Sơn, trong hoạn nạn nảy sinh tình cảm."
Hôm qua Ngọc Thịnh đã dặn Bùi Cương và Ngọc Kiều thống nhất nói với bên ngoài như vậy. Vì hoạn nạn mới thấy chân tình, lý do này cũng dễ thuyết phục người khác.
Ban đầu Mạc Tử Ngôn hơi ngỡ ngàng trước cách xưng hô của Bùi Cương với Ngọc Kiều, nhưng cũng nhanh chóng thích ứng, dù sao cũng là vị hôn phu hôn thê, xưng hô thân mật chút cũng là thường tình. Ngẫm nghĩ lại lời Bùi Cương nói, Mạc công tử thấy cũng hợp lý.
Mạc Tử Ngôn im lặng một lát, rồi nhàn nhạt nói: "Chỉ là... Lúc đó dường như Ngọc Kiều vẫn chưa hủy hôn thì phải?"
Mạc Tử Ngôn quan sát Bùi Cương, lời nói đầy ẩn ý.
Bùi Cương khẽ nhướng mày, lạnh nhạt đáp: "Trước đó lão gia đã phái người thông báo cho Thẩm gia đến Hoài Châu hủy hôn rồi. Hơn nữa Mạc công tử có vẻ rất quan tâm đến quan hệ giữa ta và Kiều Nhi, là vì cớ gì?"
Đến câu cuối cùng, ánh mắt Bùi Cương dần trở nên sắc bén.
Mạc Tử Ngôn thầm than muội muội giao cho mình việc khó, bảo hắn đến thăm dò tên hộ vệ này, nào ngờ tên hộ vệ này vẫn giữ thái độ cảnh giác y như lần gặp ở tửu lâu.
Tuy trong lòng cười khổ, nhưng Mạc công tử vẫn giữ nụ cười ôn hòa, giải thích: "Thanh Đình và Ngọc Kiều lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm thắm thiết. Ngọc Kiều đột ngột đính hôn khiến muội ấy rất lo lắng, nên nhờ ta hỏi kỹ Bùi hộ vệ một chút, mong Bùi hộ vệ đừng để tâm."
Nói rồi Mạc công tử nâng chén trà mời Bùi Cương: "Là tại hạ thất lễ rồi."
Bùi Cương suy nghĩ một chút, không để lộ cảm xúc gì, cũng nâng chén trà lên uống cạn với Mạc Tử Ngôn.
Hai người uống trà xong, lại rơi vào sự im lặng kéo dài.
Phúc Toàn đi theo Bùi Cương vào sảnh nhỏ cảm nhận được bầu không khí kỳ quái này, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.
Hắn ta cứ cảm thấy mình sắp bị vị cô gia tương lai này xẻ thịt đến nơi, dù sao hắn ta cũng từng nói với Bùi cô gia rằng tiểu thư và Mạc thiếu gia rất xứng đôi!
Nghĩ đến đây, hắn ta chỉ muốn tự tát mình mấy cái thật mạnh! Sao cái miệng hắn ta lại ngứa ngáy thế không biết!
Lại nói Ngọc Kiều bị kéo vào khuê phòng, Mạc Thanh Đình hỏi nàng: "Có phải tên hộ vệ đó ép ngươi gả cho hắn không?"
Ngọc Kiều tưởng chuyện gì to tát, nghe vậy liền bật cười "phụt" một tiếng. Nàng ngồi xuống ghế quý phi, lười biếng dựa vào bàn trà trên ghế, cười nói: "Sao hắn dám ép ta? Ta ép hắn thì có."
Ngọc Kiều chỉ nói đùa, ai ngờ Mạc Thanh Đình tưởng thật, trừng lớn mắt: "Là ngươi ép hắn cưới ngươi sao?"
Ngọc Kiều cạn lời nhìn nàng ấy, muốn giải thích rõ ràng, nhưng biết thêm một người biết là thêm một phần rủi ro, nên chỉ nói: "Ngươi nghĩ gì thế, chỉ là đúng lúc hắn thích ta, ta cũng thích hắn thôi."
Nàng thầm nghĩ bản lĩnh nói dối không chớp mắt của mình ngày càng cao siêu, chỉ là câu cuối cùng "ta cũng thích hắn" khiến trong lòng nàng thấy gượng gạo vô cùng.
Mạc Thanh Đình nghe xong ngẩn người, sợ bằng hữu thân nhất thời bốc đồng bị che mắt, vội khuyên: "Tên hộ vệ đó thích ngươi thì ta hiểu được, nhưng sao ngươi lại thích một tên hộ vệ nhỏ bé chứ, hơn nữa trước đây hắn còn là mã nô của ngươi, ngươi chắc chắn là mình thích hắn thật không?"
Ngọc Kiều cũng cảm thấy mình không thể nào thích Bùi Cương, nhưng vì không thể nói thật trước mặt Thanh Đình, nên nàng đành nghiêm túc suy nghĩ về những ưu điểm của Bùi Cương.
Nghĩ một hồi, nàng mới liệt kê từng cái một: "Thực ra hắn cũng có nhiều ưu điểm lắm, thứ nhất hắn không nói dối, thứ hai ta nói gì hắn làm nấy, thứ ba cũng là quan trọng nhất, hắn và Tử Ngôn ca ca đều đẹp trai như nhau, thứ tư là..."
Chưa nói hết câu, Mạc Thanh Đình vốn cực kỳ bênh vực huynh trưởng đã ngắt lời, bất mãn nói: "Nói bậy, rõ ràng huynh trưởng ta đẹp trai hơn, hơn nữa huynh trưởng ta tài hoa xuất chúng, tính tình lại cực tốt, tên hộ vệ của ngươi sao sánh bằng?"
Ban đầu Ngọc Kiều chỉ định khen Bùi Cương vài câu để Thanh Đình tin là nàng thích hắn thật. Nhưng nghe Thanh Đình nói vậy, không hiểu sao nàng lại thấy hăng máu, thẳng lưng phản bác: "Sao lại không sánh bằng? Tang Tang còn bảo tướng mạo Bùi Cương và Tử Ngôn ca ca kẻ tám lạng người nửa cân đấy, hơn nữa Bùi Cương võ nghệ cao cường, tính tình tuy lạnh lùng nhưng lại nghe lời ta răm rắp, ngươi có bảo được huynh trưởng ngươi nghe lời ta răm rắp không?"
Nói đến cuối, trên mặt Ngọc Kiều hiện lên vẻ đắc ý.
Câu cuối cùng của Ngọc Kiều khiến Mạc Thanh Đình cứng họng không phản bác được. Nghĩ đến việc mình bị huynh trưởng quản thúc chặt chẽ, khí thế của nàng ấy xẹp xuống ba phần, bĩu môi lầm bầm: "Dù sao huynh trưởng ta vẫn là tốt nhất, ta không chấp nhận phản bác."
Ngọc Kiều khoanh tay trước ngực, cũng không chịu thua: "Dù sao sự thật vẫn là sự thật, so văn thì Bùi Cương không bằng Tử Ngôn ca ca, nhưng so võ thì Tử Ngôn ca ca cũng không lại Bùi Cương, hơn nữa xét về chiều cao, Bùi Cương còn cao hơn Tử Ngôn ca ca một chút đấy."
Hai người nhìn nhau, cùng hừ nhẹ một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác.
Hai nam nhân ở sảnh phụ ngồi im lặng hồi lâu, hoàn toàn không biết hai cô nương đang vì họ mà cãi nhau, suýt chút nữa thì tỷ muội tình thâm trở thành tỷ muội cừu thâm.
Khi Ngọc Kiều và Mạc Thanh Đình bước ra, trên mặt cả hai đều mang theo chút cảm xúc, chẳng ai thèm để ý đến ai.
Thấy họ ra, hai nam nhân trong sảnh cùng đứng dậy.
Mạc Thanh Đình liếc nhìn Bùi Cương, phát hiện hắn quả thực cao hơn huynh trưởng mình nửa ngón tay, trong lòng có chút bực bội, bèn lén trừng mắt nhìn Bùi Cương một cái, rồi gọi huynh trưởng: "Đại ca ca, chúng ta về thôi!"
Mạc Tử Ngôn nghe vậy đứng dậy, chắp tay chào Bùi Cương: "Bùi hộ vệ, tại hạ xin cáo từ trước, mấy ngày nữa sẽ đến dự tiệc."
Tiệc đính hôn chỉ mời thân bằng cố hữu, Mạc gia là một trong số đó.
Bùi Cương gật đầu: "Đi thong thả."
Sau khi huynh muội Mạc gia ra khỏi viện, Mạc Thanh Đình bỗng nói với huynh trưởng: "Đại ca ca, trong lòng ta huynh mãi mãi là tốt nhất, không ai sánh bằng!"
Mạc Tử Ngôn nghe muội muội nói vậy mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.
Tiễn huynh muội Mạc gia xong, vì tranh luận với Mạc Thanh Đình hồi lâu nên Ngọc Kiều khát khô cả họng, uống liền hai chén trà.
Bùi Cương cầm ấm trà đứng bên cạnh hỏi: "Còn muốn uống nữa không?"
Ngọc Kiều đặt chén xuống, gật đầu thật mạnh.
Trong lòng Ngọc Kiều vẫn còn chút ấm ức. Ban nãy nàng đâu có nói Bùi Cương tốt hơn Tử Ngôn ca ca, chỉ bảo là ngang ngửa nhau thôi, thế mà Thanh Đình cứ khăng khăng Bùi Cương kém xa huynh trưởng nàng ấy, chẳng bằng một góc huynh trưởng nàng ấy!
Nghĩ vậy, nàng oán giận lầm bầm: "Thanh Đình cứ nghĩ huynh trưởng nàng ấy là nhân trung long phượng, trên đời không ai sánh bằng, ta chỉ bảo ngươi và huynh trưởng nàng ấy đẹp trai như nhau mà nàng ấy đã đỏ mặt tía tai với ta rồi!"
Bùi Cương rót trà cho Ngọc Kiều, vốn chỉ im lặng nghe nàng nói, nhưng khi nghe đến câu "ngươi và huynh trưởng nàng ấy đẹp trai như nhau", tay hắn khẽ run lên một cái, nhưng nước trà rót ra vẫn chuẩn xác không thừa không thiếu một giọt, vừa đúng bảy phần chén.
Ngọc Kiều bưng chén trà lên uống cạn một hơi, rồi hậm hực nói tiếp: "Sau đó ta bảo với nàng ấy là tuy văn ngươi không bằng huynh trưởng nàng ấy, nhưng võ thì huynh trưởng nàng ấy cũng không lại ngươi, chưa kể ngươi còn cao hơn huynh trưởng nàng ấy một chút nữa chứ!"
"Kiều Nhi thực sự nghĩ vậy sao?"
Tiếng gọi "Kiều Nhi" lọt vào tai Ngọc Kiều khiến nàng rùng mình một cái, cảm giác da gà da vịt nổi hết cả lên.
Nàng vẫn chưa quen Bùi Cương gọi mình là Kiều Nhi!
Thầm nhủ phải tập cho quen, nàng nói với Bùi Cương: "Thực ra ngươi cũng có khá nhiều ưu..."
Vừa nói nàng vừa ngẩng đầu nhìn Bùi Cương, nhưng khi thấy khóe môi hắn hơi cong lên, ánh mắt chứa chan ý cười nhàn nhạt, chén trà nàng định đặt xuống bàn vì quá kinh ngạc nên tuột khỏi tay, rơi xuống bàn cái "cạch" khá mạnh.
Ngọc Kiều nuốt nước bọt cái ực, kinh ngạc thốt lên: "Ngươi cũng biết cười sao?"
Lại còn cười... Khá đẹp nữa chứ.
Tuy nụ cười rất nhạt, nhưng Ngọc Kiều chưa từng thấy Bùi Cương cười bao giờ, đây là lần đầu tiên đấy!
Bùi Cương hạ giọng nói: "Kiều Nhi khen ta, ta đương nhiên vui rồi."
Ngọc Kiều nghe vậy, hai má ửng hồng, không hiểu sao lần đầu tiên nàng cảm thấy ngượng ngùng trước mặt Bùi Cương.
Ngượng ngùng xong, Ngọc Kiều nghĩ có thể hắn hiểu lầm gì đó, bèn vẫy tay bảo hắn ghé lại gần.
Bùi Cương cúi người, ghé tai lại gần.
Ngọc Kiều lấy tay che miệng thì thầm giải thích: "Ta chỉ nói sự thật thôi, ta không có ý gì với ngươi đâu, ngươi đừng nghĩ nhiều."
Hương thơm ấm áp phả vào mũi, hơi thở ấm nóng ẩm ướt phả vào vành tai khiến lòng người xao xuyến. Còn Ngọc Kiều nói gì, Bùi Cương chẳng nghe lọt chữ nào.
Vì Ngọc Kiều ngồi, Bùi Cương đứng cúi người, lại ở khoảng cách gần, nên khi hắn cụp mắt xuống, ánh nhìn vô tình rơi vào cổ áo hơi hé mở của nàng.
Hoài Châu vào thu thời tiết thất thường, lúc nóng lúc lạnh, y phục cũng mặc xen kẽ đồ mùa hè và mùa thu. Hôm nay trời khá ấm, thậm chí có chút nóng, nên Ngọc Kiều chỉ mặc hai lớp áo.
Tuy eo Ngọc Kiều thon, nhưng những chỗ cần có thịt thì lại vô cùng đầy đặn.
Cổ áo hé mở. Dưới lớp y phục đỏ rực, làn da trắng như tuyết, mịn màng như ngọc, dường như phát sáng.
Nhìn xuống chút nữa, chỉ thấy đôi gò bồng đảo căng tròn lấp ló, cùng khe rãnh sâu hun hút ẩn hiện dưới cổ áo.
Yết hầu Bùi Cương chuyển động, ánh mắt tối sầm lại, trong đầu toàn là những hình ảnh trong cuốn sách tranh Ngọc Hằng đưa cho xem. Nữ tử trong tranh vô cùng đẫy đà, nghĩ đến đây, lại nhìn khe rãnh kia, một nơi nào đó trên cơ thể hắn lập tức có phản ứng, khiến toàn thân hắn cứng đờ.
Hắn bật dậy, nói vội một câu: "Ta có việc về viện trước đây."
Lời chưa dứt hắn đã quay người bước nhanh ra khỏi phòng, bước chân vô cùng vội vã.
Ngọc Kiều ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Bùi Cương, lẩm bẩm: "Đi vội thế, hắn có việc gì được chứ?"