Chương 17
Hơi nước trong phòng tắm vẫn còn lững lờ chưa tan hết, ánh nắng sớm xuyên qua lớp kính mờ tạo thành từng quầng sáng nhàn nhạt trên mặt sàn đá lạnh.
Hồng Quế Mạn ngồi trong bồn nước ấm, đầu gối hơi co lại, mái tóc đen ướt nhẹ dán nơi bờ vai trắng mềm mại.
Cô cúi đầu nhìn mặt nước gợn sóng, trong lòng lại vô thức nhớ đến ánh mắt Kiến Quân Dạ vừa rồi.
Ánh mắt ấy dịu dàng đến mức khiến cô không dám nhìn lâu.
Rõ ràng trước kia người đàn ông này luôn lạnh lùng đáng sợ, vậy mà bây giờ chỉ cần anh nhìn cô như vậy thôi, trái tim cô đã không còn nghe lời nữa rồi.
Cánh cửa phòng tắm rất nhanh được mở ra.
Kiến Quân Dạ quay lại.
Trên tay anh cầm váy ngủ sạch cùng khăn tắm mềm mại, mái tóc hơi rối sau khi bị gió ngoài hành lang thổi qua, khí chất lạnh lùng thường ngày lại vì ánh nắng buổi sáng mà dịu xuống rất nhiều.
Hồng Quế Mạn vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt anh.
Tim cô khẽ run.
Kiến Quân Dạ bước đến gần bồn tắm, cúi người đặt quần áo sang một bên rồi đưa tay thử nước.
“Có lạnh không?”
Cô lắc đầu.
“Không.”
Anh nhìn cô vài giây rồi thấp giọng nói:
“Vậy là tốt.”
Không khí bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Hồng Quế Mạn bị anh nhìn đến mức mất tự nhiên, liền nhỏ giọng hỏi:
“Anh đứng đó làm gì?”
“Ngắm em.”
Cô nghẹn lại.
“Có gì đẹp mà ngắm?”
Kiến Quân Dạ khẽ cười.
“Chỗ nào cũng đẹp.”
Mặt cô lập tức nóng lên.
“Anh càng ngày càng biết nói mấy lời không đứng đắn.”
“Anh chỉ nói thật.”
Anh ngồi xuống cạnh bồn tắm, ánh mắt chậm rãi dừng trên gương mặt còn đỏ hồng vì hơi nước của cô.
Hồng Quế Mạn bị nhìn đến mức không chịu nổi, liền đưa tay hất nước về phía anh.
“Không được nhìn nữa.”
Nước bắn lên áo sơ mi anh vài giọt.
Kiến Quân Dạ hơi nhướng mày.
“Muốn nghịch nước với anh?”
Nghe giọng anh thay đổi, Hồng Quế Mạn lập tức có dự cảm không lành.
“Em đâu có.”
Nhưng vừa dứt lời, người đàn ông đã trực tiếp cúi xuống ôm ngang cô lên khỏi mặt nước.
“Á—”
Cô giật mình ôm lấy cổ anh theo phản xạ.
Nước theo động tác của anh chảy dọc xuống lồng ngực rắn chắc, hơi nóng trên người đàn ông lập tức bao trùm lấy cô.
“Kiến Quân Dạ!”
“Ừ?”
Anh cúi đầu nhìn cô, khóe môi hơi cong lên.
“Em còn nghịch nữa không?”
“Anh bắt nạt em.”
“Anh không nỡ.”
Giọng anh rất thấp.
“Nhưng em cứ trêu anh.”
Hồng Quế Mạn bị anh nói đến mức không phản bác nổi nữa.
Kiến Quân Dạ ôm cô ra khỏi bồn tắm, dùng khăn lớn bọc lấy người cô thật kín rồi đặt lên ghế mềm bên cạnh.
Động tác anh rất cẩn thận, giống như sợ cô lạnh.
Hồng Quế Mạn nhìn anh ngồi xổm trước mặt mình lau tóc, trái tim lại mềm xuống từng chút.
Cô bỗng khẽ gọi:
“Kiến Quân Dạ.”
“Anh đây.”
“Anh thật sự thích em nhiều như vậy sao?”
Động tác lau tóc của anh khựng lại.
Anh ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh mắt ấy sâu đến mức khiến cô gần như muốn chìm xuống.
“Ừ.”
Anh đáp rất nhẹ.
“Rất thích.”
Hồng Quế Mạn cụp mắt xuống.
“Nhưng trước kia em đối xử với anh không tốt.”
“Là anh đáng bị như vậy.”
“Anh không thấy mệt sao?”
Kiến Quân Dạ im lặng vài giây rồi chậm rãi nói:
“Có.”
Cô hơi ngẩn ra.
Anh nhìn cô, giọng trầm thấp khàn khàn.
“Nhưng nghĩ đến việc mất em, anh lại cảm thấy mệt thế nào cũng đáng.”
Trái tim cô bỗng đau nhói rất nhẹ.
Cô nhớ đến dáng vẻ anh đứng ngoài cửa phòng cô suốt đêm hôm đó, nhớ ánh mắt anh đỏ lên dưới giàn hoa tử đằng, nhớ từng lần anh cẩn thận đến gần cô như sợ làm cô hoảng sợ.
Có lẽ người đàn ông này thật sự đã yêu cô quá lâu rồi.
Kiến Quân Dạ lau khô tóc cho cô xong, vừa định đứng dậy thì cổ tay lại bị cô nhẹ nhàng kéo lại.
Anh khựng bước.
Hồng Quế Mạn ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh cúi xuống một chút.”
Ánh mắt anh hơi động nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi người xuống trước mặt cô.
Ngay giây tiếp theo, một nụ hôn rất nhẹ rơi lên khóe môi anh.
Kiến Quân Dạ hoàn toàn cứng lại.
Hồng Quế Mạn cũng đỏ mặt đến mức không dám nhìn anh, nhỏ giọng nói:
“Coi như... cảm ơn anh.”
Cả căn phòng yên tĩnh vài giây.
Sau đó, Kiến Quân Dạ đột nhiên bật cười rất khẽ.
Tiếng cười trầm thấp vang lên bên tai khiến mặt cô càng nóng hơn.
“Quế Mạn.”
“Gì chứ?”
“Em biết em như vậy rất nguy hiểm không?”
Cô còn chưa kịp hiểu, người đàn ông đã trực tiếp ôm cô vào lòng lần nữa.
Hơi thở nóng ấm lập tức phủ xuống.
“Anh thật sự sắp không nhịn nổi nữa rồi.”
Hồng Quế Mạn lập tức đưa tay chống lên ngực anh.
“Không được.”
Kiến Quân Dạ nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô, cuối cùng vẫn bật cười bất lực rồi hôn nhẹ lên trán cô một cái.
“Được.”
Anh khàn giọng nói:
“Hôm nay tha cho em.”
Cô nhìn anh vài giây rồi nhỏ giọng hỏi:
“Anh lúc nào cũng nhịn như vậy không mệt sao?”
“Có.”
“Vậy sao còn nhịn?”
Kiến Quân Dạ cúi đầu tựa trán lên vai cô, giọng rất thấp.
“Vì anh muốn em thật sự vui vẻ ở bên anh.”
Trái tim Hồng Quế Mạn khẽ run lên.
Cô chưa từng nghĩ Kiến Quân Dạ sẽ nói ra những lời như vậy.
Trước kia anh luôn bá đạo, luôn muốn giữ cô bên mình bằng mọi cách.
Nhưng hiện tại, người đàn ông này lại đang học cách dịu dàng với cô từng chút một.
Hồng Quế Mạn chậm rãi vòng tay ôm lấy eo anh.
Động tác rất nhẹ.
Nhưng cơ thể Kiến Quân Dạ lại cứng đờ trong nháy mắt.
Anh ngẩng đầu nhìn cô.
“Em...”
“Chỉ cho anh ôm một chút thôi.”
Giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Nhưng ánh mắt Kiến Quân Dạ lập tức mềm xuống hoàn toàn.
Anh ôm cô vào lòng thật chặt, giống như ôm cả thế giới của mình.
Ánh nắng buổi sáng lặng lẽ chiếu vào căn phòng phủ đầy hơi nước ấm áp.
Ngoài vườn, cánh hoa tử đằng cuối mùa vẫn rơi rất khẽ.
Mà trong lòng hai người, khoảng cách từng khiến bọn họ đau đớn suốt nhiều năm, dường như cũng đang chậm rãi biến mất.