Hoa Tử Đằng Trong Giấc Mộng

Chương 1

Trước Sau

break

Chương 1

Trong lễ cưới xa hoa bậc nhất thành phố, Hồng Quế Mạn không cười, cũng không khóc, cô đứng giữa đại sảnh lộng lẫy như một con rối mặc váy cưới trắng tinh.

Cô biết, ngày hôm nay mình chẳng thể thoát được nữa, dù có vùng vẫy, dù có cầu xin, kết quả cuối cùng vẫn là bước lên sân khấu, trở thành vợ của Kiến Quân Dạ.

Khóc cũng không giúp được gì, nước mắt của cô đối với Hồng gia lúc này chẳng đáng một đồng, càng không thể cứu nổi công ty đang đứng bên bờ vực phá sản.

“Quế Mạn, đừng trách ba.” Hồng phụ từng nói với cô bằng giọng mệt mỏi, đôi mắt đỏ hoe, “Chỉ cần con gả cho Kiến Quân Dạ, Hồng gia mới còn đường sống.”

Cô khi đó đứng chết lặng trong phòng khách, bàn tay lạnh buốt, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, đến cả hơi thở cũng trở nên nặng nề.

“Vì công ty, ba muốn bán con cho anh ta sao?”

Hồng phụ không trả lời, chỉ quay mặt đi, mà sự im lặng ấy lại tàn nhẫn hơn bất kỳ câu nói nào.

Từ khoảnh khắc đó, Hồng Quế Mạn đã hiểu, cô không còn là con gái được nâng niu của Hồng gia nữa, cô chỉ là điều kiện trao đổi cuối cùng.

Nhưng người đó lại là Kiến Quân Dạ.

Cái tên từng khiến cô rung động, từng khiến cô tin vào tình yêu, cũng từng khiến cô đau đến mức nhiều năm không dám nhắc lại.

Năm cấp ba, Kiến Quân Dạ là thiếu niên nổi bật nhất trường, lạnh lùng, ít nói, thành tích luôn đứng đầu, gương mặt tuấn tú khiến bao nữ sinh âm thầm thích thầm.

Còn Hồng Quế Mạn khi ấy là cô gái kiêu ngạo, hoạt bát, thích cười, thích chạy dưới giàn hoa tử đằng sau trường, cũng thích trêu chọc thiếu niên trầm mặc kia.

“Kiến Quân Dạ, cậu cười một cái sẽ chết sao?”

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh nhạt, “Nhàm chán.”

Cô không giận, ngược lại còn chống cằm cười rộ lên, “Vậy sau này tớ sẽ khiến cậu cười vì tớ.”

Khi ấy, cô chưa từng nghĩ lời nói tùy tiện năm đó lại trở thành ký ức khắc sâu cả đời.

Bọn họ từng yêu nhau thắm thiết, từng cùng nhau tan học dưới cơn mưa mùa hạ, từng lén nắm tay trong thư viện, từng hứa sau này nhất định sẽ không rời xa.

Kiến Quân Dạ năm đó từng ôm cô dưới tán hoa tử đằng, giọng nói còn mang theo sự non trẻ của thiếu niên.

“Quế Mạn, sau này anh nhất định cưới em.”

Cô tin.

Tin đến mức chẳng màng ánh mắt người ngoài, chẳng màng khoảng cách giữa hai gia đình, chẳng màng tương lai mơ hồ phía trước.

Nhưng cuối cùng, người buông tay trước lại là anh.

Năm ấy, Kiến Quân Dạ ra nước ngoài du học, để lại cho cô một câu chia tay lạnh lùng đến đáng sợ.

“Quế Mạn, chúng ta dừng lại đi.”

Không giải thích, không níu kéo, không quay đầu.

Cô từng đứng dưới mưa gọi điện cho anh rất nhiều lần, gọi đến khi điện thoại tắt nguồn, gọi đến khi cổ họng khàn đặc, nhưng anh không nghe máy.

Sau đó, cô bệnh nặng một trận.

Từ đó về sau, cái tên Kiến Quân Dạ trở thành vết sẹo trong lòng cô, nhìn thì đã lành, nhưng chỉ cần chạm nhẹ vẫn đau đến rỉ máu.

Cô tưởng đời này bọn họ sẽ không bao giờ gặp lại.

Vậy mà nhiều năm sau, anh quay về.

Không phải quay về xin lỗi, cũng không phải quay về giải thích, mà là dùng tư thái của kẻ chiến thắng, bước vào Hồng gia, yêu cầu cưới cô.

Đêm đó, anh mặc vest đen ngồi trên sofa, dáng vẻ ung dung lạnh lùng, khuôn mặt trưởng thành hơn xưa, đôi mắt sâu thẳm không còn chút dịu dàng của thiếu niên năm ấy.

Hồng Quế Mạn đứng trước mặt anh, giọng run lên vì tức giận.

“Kiến Quân Dạ, anh dựa vào cái gì mà đòi cưới tôi?”

Anh ngước mắt nhìn cô, môi mỏng khẽ cong, nhưng nụ cười ấy chẳng có chút ấm áp.

“Dựa vào việc hiện tại chỉ có tôi cứu được Hồng gia.”

Một câu nói đã đập nát toàn bộ kiêu ngạo của cô.

Cô cắn môi, cố ép mình bình tĩnh, “Năm đó anh là người chia tay trước, bây giờ anh quay lại làm gì? Anh cảm thấy đùa giỡn tôi rất vui sao?”

Kiến Quân Dạ nhìn cô rất lâu, ánh mắt đen trầm như cất giấu vô số bí mật, nhưng cuối cùng anh chỉ nói một câu.

“Vì tôi muốn em.”

Không phải vì yêu, cũng không phải vì hối hận, chỉ là muốn.

Muốn cô trở thành vợ anh, muốn cô bị trói bên cạnh anh, muốn cô không còn đường lui.

Tiếng nhạc lễ cưới vang lên, kéo Hồng Quế Mạn trở về thực tại.

Cánh cửa đại sảnh mở ra, ánh sáng trắng rực rỡ chiếu xuống người cô, vô số khách mời đồng loạt quay đầu nhìn về phía cô dâu.

Cô mặc váy cưới lộng lẫy, khăn voan mỏng phủ xuống, gương mặt xinh đẹp đến mức khiến người ta kinh diễm, nhưng ánh mắt lại trống rỗng như mặt hồ đóng băng.

Ở cuối thảm đỏ, Kiến Quân Dạ đứng đó.

Người đàn ông cao lớn mặc âu phục đen, khí chất lạnh lùng cao quý, chỉ cần đứng yên cũng đủ khiến mọi người trong đại sảnh không dám tùy tiện lên tiếng.

Anh nhìn cô, ánh mắt thâm trầm, bình tĩnh, nhưng lại mang theo sự chiếm hữu khiến người ta nghẹt thở.

Hồng Quế Mạn từng bước đi về phía anh.

Mỗi bước chân đều giống như giẫm lên trái tim mình.

Khi cô đến gần, Kiến Quân Dạ đưa tay về phía cô, bàn tay thon dài sạch sẽ, đẹp đến mức quen thuộc, cũng xa lạ đến mức khiến cô đau lòng.

Cô không muốn đặt tay mình vào tay anh.

Nhưng dưới ánh mắt của cha, dưới ánh nhìn của tất cả khách mời, cô không thể lùi.

Cuối cùng, cô chậm rãi đặt tay lên lòng bàn tay anh.

Ngay giây tiếp theo, Kiến Quân Dạ nắm chặt lấy tay cô.

Rất chặt.

Chặt đến mức cô khẽ nhíu mày.

Anh cúi đầu, giọng nói trầm thấp chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

“Cuối cùng em vẫn trở về bên tôi.”

Hồng Quế Mạn cười nhạt, đáy mắt lạnh lẽo.

“Không phải trở về, là bị anh ép đến đây.”

Kiến Quân Dạ nhìn cô, đôi mắt đen tối khẽ động, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ.

“Có khác nhau sao?”

“Đương nhiên khác.” Cô ngẩng đầu nhìn anh, giọng rất nhẹ nhưng từng chữ đều sắc bén, “Tình nguyện gọi là gả, bị ép gọi là bán.”

Bàn tay Kiến Quân Dạ siết chặt hơn.

Khách mời bên dưới vẫn đang mỉm cười chúc phúc, không ai biết cô dâu chú rể trên sân khấu đang dùng những lời lạnh lẽo nhất để đâm vào tim nhau.

Người chủ hôn đọc lời chúc dài dòng, âm thanh trang nghiêm vang vọng khắp đại sảnh.

“Hồng Quế Mạn ŧıểυ thư, cô có đồng ý gả cho Kiến Quân Dạ tiên sinh, bất kể giàu sang hay nghèo khó, khỏe mạnh hay bệnh tật, đều ở bên cạnh anh ấy không?”

Cả đại sảnh yên tĩnh.

Hồng Quế Mạn nhìn người đàn ông trước mặt, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh thiếu niên năm ấy.

Thiếu niên từng đứng dưới ánh chiều tà, vụng về đặt một viên kẹo vào lòng bàn tay cô.

“Quế Mạn, đừng khóc, sau này anh sẽ bảo vệ em.”

Nhưng người từng nói sẽ bảo vệ cô, cuối cùng lại là người ép cô vào cuộc hôn nhân không đường lui này.

Cô khẽ cong môi, nhưng đáy mắt không có ý cười.

“Tôi đồng ý.”

Ba chữ rơi xuống, giống như một bản án.

Kiến Quân Dạ nhìn cô, ánh mắt sâu hơn vài phần.

Người chủ hôn lại quay sang anh.

“Kiến Quân Dạ tiên sinh, anh có đồng ý cưới Hồng Quế Mạn ŧıểυ thư làm vợ, cả đời yêu thương, che chở, không rời không bỏ không?”

Kiến Quân Dạ không hề do dự.

“Tôi đồng ý.”

Giọng anh trầm thấp, rõ ràng, vang lên trong đại sảnh, giống như lời thề, cũng giống như xiềng xích khóa chặt cô lại.

Hồng Quế Mạn cụp mắt, khóe môi hiện lên nụ cười giễu cợt.

Yêu thương? Che chở? Không rời không bỏ?

Nếu anh thật sự hiểu mấy chữ này, năm đó đã không bỏ cô lại một mình.

Đến phần trao nhẫn, phù dâu đưa hộp nhẫn lên.

Kiến Quân Dạ cầm chiếc nhẫn kim cương, chậm rãi nâng tay cô lên.

Ngón tay Hồng Quế Mạn hơi co lại, rõ ràng muốn tránh.

Anh nhìn cô, giọng trầm xuống.

“Đừng làm loạn.”

Cô ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như tuyết.

“Kiến Quân Dạ, anh sợ tôi làm mất mặt anh sao?”

Anh cúi người sát bên tai cô, hơi thở lạnh lẽo lướt qua vành tai.

“Không, tôi chỉ sợ em đau.”

Câu nói ấy khiến trái tim cô khẽ run, nhưng rất nhanh cô đã ép mình tỉnh táo.

Đau?

Anh còn biết cô sẽ đau sao?

Chiếc nhẫn được đeo vào ngón áp út của cô, kích cỡ vừa vặn đến đáng sợ, như thể anh đã chuẩn bị từ rất lâu.

Hồng Quế Mạn nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên tay mình, chỉ cảm thấy nó giống một chiếc gông nhỏ xinh, đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo.

Đến lượt cô đeo nhẫn cho anh.

Cô cầm nhẫn, đầu ngón tay hơi run.

Kiến Quân Dạ đưa tay ra, ánh mắt luôn đặt trên mặt cô.

Cô bỗng thấp giọng hỏi:

“Kiến Quân Dạ, năm đó vì sao anh bỏ đi?”

Ngón tay anh khựng lại.

Chỉ trong khoảnh khắc rất ngắn, Hồng Quế Mạn nhìn thấy trong mắt anh lóe qua một tia đau đớn.

Nhưng rất nhanh, tia cảm xúc ấy biến mất.

Anh bình tĩnh nói:

“Chuyện đã qua rồi.”

Cô bật cười, cười đến viền mắt đỏ lên.

“Đúng vậy, với anh thì đã qua, nhưng với tôi thì chưa.”

Cô dùng sức đẩy chiếc nhẫn vào ngón tay anh, động tác chẳng hề dịu dàng.

Kiến Quân Dạ không nhíu mày, chỉ im lặng nhìn cô.

Người chủ hôn mỉm cười nói:

“Bây giờ, chú rể có thể hôn cô dâu.”

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Hồng Quế Mạn lập tức cứng đờ.

Cô theo bản năng muốn lùi lại, nhưng eo đã bị Kiến Quân Dạ giữ lấy.

Anh ôm cô trước mặt tất cả mọi người, cúi đầu nhìn đôi môi tái nhợt của cô.

“Em sợ tôi?”

Cô cắn răng.

“Tôi ghét anh.”

Ánh mắt Kiến Quân Dạ tối lại.

“Ghét cũng được, ít nhất em vẫn còn nhớ tôi.”

Nói xong, anh cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn không sâu, chỉ nhẹ nhàng chạm vào môi cô, nhưng đối với Hồng Quế Mạn mà nói, lại giống như kéo cô trở về mùa hè nhiều năm trước.

Năm đó, nụ hôn đầu của cô cũng thuộc về Kiến Quân Dạ.

Khi ấy, anh đỏ tai, bàn tay vụng về nắm lấy tay cô, giọng nói còn hơi khàn.

“Quế Mạn, anh thích em.”

Cô từng nghĩ cả đời này mình sẽ chỉ yêu một người như vậy.

Nhưng hiện tại, người đó đứng trước mặt cô, dùng hôn nhân trói buộc cô, dùng Hồng gia uy hiếp cô, khiến cô ngay cả tư cách hận cũng trở nên buồn cười.

Sau nghi thức, khách mời lần lượt tiến lên chúc rượu.

Hồng Quế Mạn như một đóa hoa bị đặt trong lồng kính, xinh đẹp, cao quý, nhưng không có linh hồn.

Cô nghe thấy rất nhiều lời chúc phúc.

“Kiến tổng và Hồng ŧıểυ thư thật xứng đôi.”

“Đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp.”

“Sau này Hồng gia có Kiến gia chống lưng, chắc chắn sẽ Đông Sơn tái khởi.”

Mỗi câu nói đều giống như gai nhọn đâm vào lòng cô.

Thì ra trong mắt người ngoài, cuộc hôn nhân này không phải tình yêu, mà là một vụ mua bán có lợi.

Kiến Quân Dạ đứng bên cạnh cô, thay cô uống không ít rượu.

Có người trêu chọc:

“Kiến tổng thương vợ thật đấy, mới cưới đã che chở như vậy rồi.”

Kiến Quân Dạ chỉ nhàn nhạt đáp:

“Cô ấy không uống được.”

Hồng Quế Mạn nghe vậy, đầu ngón tay khẽ run.

Anh vẫn nhớ.

Năm cấp ba, cô từng uống nhầm rượu trái cây trong một buổi tiệc sinh nhật, say đến mức ôm anh khóc cả đêm.

Từ đó về sau, Kiến Quân Dạ không bao giờ để cô chạm vào rượu nữa.

Những thói quen cũ ấy bỗng nhiên xuất hiện, khiến lòng cô càng thêm rối loạn.

Cô không hiểu.

Nếu anh còn nhớ nhiều chuyện như vậy, năm đó vì sao lại có thể rời đi dứt khoát đến thế?

Buổi tiệc kéo dài đến tận khuya.

Khi khách mời dần rời đi, Hồng Quế Mạn đã mệt đến mức đầu óc choáng váng.

Cô kéo váy cưới nặng nề, muốn trở về phòng nghỉ, nhưng vừa xoay người đã bị Kiến Quân Dạ giữ cổ tay.

“Đi đâu?”

Cô lạnh nhạt đáp:

“Thay đồ.”

“Tôi đưa em đi.”

“Không cần.”

Kiến Quân Dạ nhìn cô, giọng bình tĩnh nhưng không cho phép từ chối.

“Hôm nay em là vợ tôi.”

Hồng Quế Mạn ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt vừa mệt mỏi vừa châm chọc.

“Kiến Quân Dạ, anh có cần lúc nào cũng nhắc tôi chuyện này không?”

Anh im lặng vài giây rồi nói:

“Cần.”

Cô nghẹn lại.

Anh nắm tay cô, dẫn cô rời khỏi đại sảnh, bước qua hành lang dài trải thảm đỏ.

Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên bóng dáng hai người, nhìn từ xa giống một đôi vợ chồng mới cưới ân ái ngọt ngào.

Nhưng chỉ Hồng Quế Mạn biết, bàn tay cô lạnh đến mức gần như không còn cảm giác.

Đến cửa phòng nghỉ, cô định rút tay ra, nhưng Kiến Quân Dạ không buông.

“Quế Mạn.”

Đã rất lâu rồi cô không nghe anh gọi tên mình bằng giọng như vậy.

Trầm thấp, khàn nhẹ, mang theo chút cảm xúc bị đè nén.

Cô dừng lại, nhưng không quay đầu.

Anh đứng sau lưng cô, giọng nói rất thấp.

“Năm đó, không phải anh không muốn quay về.”

Trái tim Hồng Quế Mạn như bị ai đó đâm mạnh một nhát.

Cô quay phắt lại, đôi mắt đỏ lên.

“Vậy là gì? Anh có biết tôi đã đợi anh bao lâu không? Anh có biết tôi gọi cho anh bao nhiêu cuộc không?”

Kiến Quân Dạ nhìn cô, sắc mặt hơi tái đi.

Cô cười, nhưng nước mắt lại không nghe lời mà trào lên.

“Kiến Quân Dạ, anh nói chia tay là chia tay, nói biến mất là biến mất, bây giờ nói cưới là cưới. Anh xem tôi là gì?”

Anh bước tới gần cô.

“Là người của anh.”

“Anh điên rồi!”

Hồng Quế Mạn dùng sức đẩy anh ra, nhưng sức lực của cô đối với anh chẳng khác nào muối bỏ biển.

Kiến Quân Dạ giữ lấy vai cô, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói khàn đi.

“Đúng, anh điên rồi. Từ năm đó đến bây giờ, anh chưa từng bình thường.”

Cô ngẩn ra.

Anh nhìn cô, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống.

Một lát sau, anh buông tay, lùi lại nửa bước.

“Vào thay đồ đi, anh ở ngoài chờ em.”

Hồng Quế Mạn nhìn anh đầy phòng bị.

“Anh không vào?”

Kiến Quân Dạ khẽ nhếch môi.

“Nếu anh vào, em sẽ lại mắng anh vô sỉ.”

Cô mím môi, không đáp, xoay người đi vào phòng nghỉ rồi đóng cửa lại.

Cánh cửa vừa khép, toàn bộ sức lực của cô như bị rút cạn.

Cô dựa lưng vào cửa, chậm rãi trượt xuống, bàn tay ôm lấy đầu gối, cuối cùng vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt.

Rõ ràng cô đã tự nhủ không được khóc.

Nhưng vì sao chỉ cần đối diện với Kiến Quân Dạ, những vết thương cũ lại giống như bị xé toạc một lần nữa?

Bên ngoài cửa, Kiến Quân Dạ đứng yên rất lâu.

Anh nghe thấy tiếng khóc bị đè nén của cô, bàn tay đặt bên hông chậm rãi siết chặt.

Ánh mắt người đàn ông vốn lạnh lùng lúc này lại hiện lên sự đau đớn khó che giấu.

“Quế Mạn.”

Anh gọi rất khẽ, nhưng người bên trong không nghe thấy.

Năm đó, anh không phải không muốn quay về.

Anh chỉ là… không thể quay về.

Nhưng những lời đó, hiện tại nói ra còn có ý nghĩa gì?

Đêm tân hôn vốn nên ngọt ngào, lại chỉ còn lại sự im lặng nặng nề giữa hai người.

Hồng Quế Mạn thay xong váy, mở cửa bước ra, trên mặt đã không còn nước mắt, chỉ còn vẻ lạnh nhạt quen thuộc.

Kiến Quân Dạ nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, cổ họng khẽ nghẹn.

“Khóc rồi?”

Cô lạnh lùng đáp:

“Không liên quan đến anh.”

Anh không tức giận, chỉ cởi áo khoác vest khoác lên vai cô.

“Trời lạnh.”

Hồng Quế Mạn muốn gạt ra, nhưng anh đã nắm lấy tay cô, dẫn cô đi về phía thang máy.

“Về nhà.”

Hai chữ ấy khiến cô khựng lại.

Nhà?

Từ hôm nay trở đi, nơi có Kiến Quân Dạ cũng trở thành nhà của cô sao?

Thang máy chậm rãi đi xuống, không gian kín mít chỉ còn lại hai người.

Hồng Quế Mạn nhìn bóng mình phản chiếu trên vách kim loại, bỗng cảm thấy xa lạ đến đáng thương.

Cô đã gả rồi.

Gả cho mối tình đầu của mình.

Cũng gả cho người từng tự tay vứt bỏ cô.

Xe sang màu đen dừng trước khách sạn, tài xế cung kính mở cửa.

Kiến Quân Dạ che tay trên đỉnh đầu cô, động tác tự nhiên như đã làm vô số lần.

Hồng Quế Mạn né tránh, lạnh giọng nói:

“Đừng giả vờ dịu dàng với tôi.”

Kiến Quân Dạ nhìn cô, đáy mắt tối đi.

“Anh không giả vờ.”

Cô không tin.

Cũng không dám tin.

Bởi vì tin anh một lần, cô đã mất nửa thanh xuân.

Nếu tin thêm lần nữa, cô sợ bản thân sẽ thua đến không còn gì.

Chiếc xe chậm rãi rời khỏi khách sạn, ánh đèn thành phố lùi dần sau cửa kính.

Hồng Quế Mạn quay mặt nhìn ra ngoài, cố ý giữ khoảng cách với anh.

Kiến Quân Dạ ngồi bên cạnh, ánh mắt chưa từng rời khỏi cô.

Một lúc lâu sau, anh thấp giọng nói:

“Quế Mạn, anh sẽ cho em thời gian.”

Cô không quay đầu.

“Cho tôi thời gian để chấp nhận anh sao?”

“Không.”

Anh dừng một chút, giọng nói trầm xuống.

“Cho em thời gian để hận anh.”

Hồng Quế Mạn cuối cùng cũng quay sang nhìn anh.

Kiến Quân Dạ nhìn cô, đôi mắt sâu như đêm tối, giọng khàn đặc.

“Nhưng dù em hận bao lâu, anh cũng sẽ không buông tay nữa.”

Trái tim cô run lên dữ dội.

Ngoài cửa sổ, hoa tử đằng trong khu biệt thự ven đường đang nở rộ dưới ánh đèn đêm, từng chùm tím nhạt rủ xuống, đẹp đến mức mơ hồ như giấc mộng cũ.

Hồng Quế Mạn bỗng nhớ đến năm đó.

Cũng là mùa hoa tử đằng, Kiến Quân Dạ từng nắm tay cô, nghiêm túc nói:

“Sau này, anh sẽ cưới em bằng một lễ cưới đẹp nhất.”

Hiện tại, anh thật sự làm được.

Chỉ tiếc, cô gái năm ấy đã không còn vui mừng nữa.

Còn người thiếu niên từng khiến cô yêu đến bất chấp tất cả, cũng đã trở thành người đàn ông khiến cô không thể trốn thoát.

Xe dừng trước biệt thự Kiến gia.

Cánh cổng chạm khắc tinh xảo từ từ mở ra, giống như mở ra một chiếc lồng vàng xa hoa.

Kiến Quân Dạ xuống xe trước, sau đó đưa tay về phía cô.

Hồng Quế Mạn nhìn bàn tay ấy, rất lâu không động.

Anh cũng không thúc giục.

Cuối cùng, cô tự mình bước xuống xe, không chạm vào anh.

Kiến Quân Dạ rũ mắt, bàn tay chậm rãi thu lại.

Người làm hai bên đồng loạt cúi đầu.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân.”

Ba chữ thiếu phu nhân khiến Hồng Quế Mạn cảm thấy chói tai.

Cô bước vào biệt thự, nhìn không gian xa hoa lạnh lẽo trước mắt, trong lòng chỉ có một ý nghĩ.

Từ hôm nay trở đi, cô bị nhốt ở đây.

Bị nhốt trong cuộc hôn nhân với Kiến Quân Dạ.

Bị nhốt trong quá khứ không thể quên.

Kiến Quân Dạ đi sau cô, ánh mắt rơi trên bóng lưng mảnh mai ấy, trong lòng như có thứ gì đó âm ỉ đau.

Anh đã dùng cách tàn nhẫn nhất để giữ cô lại.

Nhưng ngoài cách này, anh không còn lựa chọn nào khác.

Bởi vì lần này, dù Hồng Quế Mạn có hận anh, mắng anh, muốn rời khỏi anh, anh cũng tuyệt đối sẽ không buông tay.

Năm đó đánh mất cô một lần, đã đủ khiến anh sống không bằng chết.

Lần này, dù phải trở thành kẻ xấu trong mắt cô, anh cũng muốn giữ cô bên cạnh.

Hồng Quế Mạn quay đầu, bắt gặp ánh mắt của anh.

Cô lạnh nhạt nói:

“Kiến Quân Dạ, anh cưới được tôi rồi, hài lòng chưa?”

Anh nhìn cô rất lâu, sau đó thấp giọng đáp:

“Chưa.”

Cô nhíu mày.

Anh từng bước đến gần, bóng dáng cao lớn phủ xuống trước mặt cô, giọng nói trầm đến mức khiến lòng người run rẩy.

“Anh muốn không chỉ là danh phận vợ chồng.”

Hồng Quế Mạn lùi lại nửa bước, ánh mắt cảnh giác.

“Vậy anh còn muốn gì?”

Kiến Quân Dạ nhìn sâu vào mắt cô, từng chữ chậm rãi rơi xuống.

“Anh muốn trái tim em quay về.”

Không khí lập tức yên tĩnh.

Hồng Quế Mạn nhìn anh, bỗng bật cười, nụ cười đẹp nhưng lạnh.

“Trái tim đó đã bị anh tự tay giết chết từ nhiều năm trước rồi.”

Nói xong, cô xoay người bước lên lầu, không hề quay đầu.

Kiến Quân Dạ đứng tại chỗ, ánh mắt tối sâu như vực thẳm.

Một lúc lâu sau, anh khàn giọng nói:

“Vậy anh sẽ tự tay làm nó sống lại.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc