[Ngươi tưởng ta không biết, ngươi đâu phải đến thăm ta.] Nàng liếc Liên Hoa một cái, lại cầm sách lên xem.
Vương Cố Doanh cùng tuổi với Liên Hoa, là con gái tướng môn nên tính tình hào sảng, không giống với các ŧıểυ thư khuê các bình thường, chỉ có thể hợp với Liên Hoa vô tâm vô phế, không màng đến lễ nghi này.
Liên Hoa bị nói trúng tim đen, mặt hơi ửng hồng: [Hắn không sao chứ?]
[Hắn?] Vương Cố Doanh từ từ nheo mắt nhìn nàng, cố tình hỏi: [Hắn nào?]
Biểu cảm đáng đấm, Liên Hoa suýt nữa thì đập nàng nhưng rất nhanh đã nở nụ cười, lấy lòng đưa chiếc bánh chưa ăn trả lại cho nàng.
Vương Cố Doanh hài lòng gật đầu, nhấp một ngụm trà: [Hắn trước kia trúng mai phục của Nam Hoa, bị tên độc bắn trúng chỗ hiểm, cứu về rồi, không có gì đáng ngại.]
Người nói thì nhẹ nhàng, người nghe thì kinh hồn bạt vía: [Còn gọi là không có gì đáng ngại sao?]
[Đao thương vô tình, cứu được thì không sao.] Nàng cắn miếng bánh ngọt mới lấy được: [Giờ còn không đi lại được sao?]
Trúng chỗ hiểm, lại còn trúng tên độc, chẳng trách Miểu Lưu đi vào thành xem, nói hắn không bị thương ngoài. Chắc là dù không thấy thương tích bên ngoài thì lúc đó cũng đã ngàn cân treo sợi tóc.
Vương Cố Doanh thấy Liên Hoa vẻ mặt lo lắng, bèn đề nghị không vui: [Hay ta đi cùng nàng xem hắn?]
[Không ổn đâu.] Nàng đứng dậy đến trước gương trong phòng, chỉnh lại mái tóc rối: [Hình như uống trà làm son môi lem mất rồi.]
Vương Cố Doanh dẫn Liên Hoa thẳng đến sân của Vương Cố Thành, Liên Hoa thầm căng thẳng, suy nghĩ câu đầu tiên nên nói gì cho phải, chỉ là cả hai đều bị chặn ở cửa, Vương Cố Doanh trợn tròn mắt quát: [Ngươi cũng dám cản ta?]
Người chặn cửa là tùy tùng của Vương Cố Thành, hắn hơi cúi đầu nói một câu đắc tội nhưng không hề có ý định tránh ra.
[Thôi vậy.] Nàng bĩu môi lùi lại, chạy đà hai bước rồi nhảy lên, nhẹ nhàng đạp lên vai hắn nhảy qua chướng ngại vật, vừa vặn rơi vào trong sân, quay đầu vén tóc che má cười: [Ta tự tìm đường đi.] Rồi chạy thẳng vào sâu trong sân.
Tùy tùng nhìn Liên Hoa: [Mời Quận chúa ở đây chờ.] Nói xong liền nhanh chân đuổi theo Vương Cố Doanh để đưa nàng ta về.
Liên Hoa nhìn cánh cửa không người do dự, đi vào một đoạn ngắn, mặc dù không gặp ai trên đường nhưng không khỏi thấy áy náy, nghĩ lại vẫn phải quay về thì thấy có người đi lại ở cửa, tự thấy chột dạ nên trốn ở góc tường.
[Ta đưa nàng.] Là giọng của Vương Cố Thành, tim nàng khẽ động, nín thở, cắn chặt môi.
[Ngươi còn bị thương, về đi. Ta lại không phải không biết đường.] Một giọng nữ khác, Liên Hoa nhẹ nhàng thò đầu ra nhưng góc độ lại vừa khéo không nhìn thấy dáng vẻ của người phụ nữ kia.
Vương Cố Thành đưa tay ra, có lẽ là xoa đầu người phụ nữ kia, rồi cúi xuống, giọng nói hơi nhỏ, Liên Hoa chỉ nghe được một chút: [Đợi ta về...]
Người phụ nữ kia kiễng chân ôm lấy hắn, Liên Hoa mới thấy được khuôn mặt nghiêng của nàng, tim đập thình thịch rồi nhanh chóng trốn lại, đầu dựa vào bức tường đá thô ráp, như thể nếm được chút mùi máu tanh, giơ tay lau miệng, ngón tay nhuốm một màu đỏ tươi.
Có lẽ vừa mới tô lại son phấn.
Trong lúc lơ đễnh, có người kéo nàng, làm nàng giật mình, hóa ra chỉ là Vương Cố Doanh. Nàng cười với Vương Cố Doanh: "Ngươi đã bỏ hắn rồi sao?"
Vương Cố Doanh lộ ra vẻ mặt mà nàng chưa từng thấy, chán nản như một đứa trẻ lạc đường.
Thật kỳ lạ, sao lại có thể lạc đường được? Rõ ràng đây là nhà nàng mà.
"Liên Hoa, xin lỗi, ta thực sự không biết..." Nàng đang xin lỗi, thật hiếm có, trước đây nàng làm vỡ bộ trà ngọc bích của Liên Hoa cũng không hề xin lỗi.
Liên Hoa lắc đầu, liên tục lắc đầu: "Không sao đâu, không sao đâu."
Lại là giấc mơ đó.
Quán trọ trong thôn nhỏ có phần cũ kỹ, Liên Hoa vừa trở mình thì giường kêu lên ken két, tiếng kêu chói tai đánh thức nàng, nàng nằm trên giường nửa tỉnh nửa mê một lúc lâu, nhìn màn giường giặt đến bạc màu, mãi mới lấy lại chút tinh thần, ngồi dậy gọi Trân Thì.