Hiểu Được Tiếng Động Vật: Tôi Thành Khách Quen Đồn Cảnh Sát

Chương 9

Trước Sau

break

Tiêu Vân hoảng loạn lùi lại mấy bước, giọng run run: “Em nuôi rắn từ bao giờ thế? Lại còn mang theo trên người.” 

Xích Tùy quấn quanh cổ Tùy Noãn, cộng thêm vẻ ngoài vốn đã lạnh lùng xa cách của cô, khung cảnh này trông đầy vẻ khiêu khích. 

Cứ như thể trùm cuối trong phó bản game bước ra đời thực, phòng livestream lập tức bùng nổ. 

[Vãi, phú bà xinh đẹp lạnh lùng, lại còn nuôi rắn nữa chứ, trời đất ơi, tôi xỉu đây, ngầu quá, chất lừ, tôi... tôi thích mê!] 

[Mẹ ơi, hình như con gái yêu rồi!] 

[Đây là rắn gì thế? Phải công nhận là đẹp ghê.] 

[Hả? Mỗi mình tôi sợ rắn thôi à? Mọi người không thấy đáng sợ khi có một con rắn quấn quanh cổ sao?] 

[Trời đất, nhìn mà da đầu tôi tê rần, tôi mà là tên kia chắc tôi quay đầu bỏ chạy luôn rồi, chắc chắn là kịch bản.] 

[Kịch bản à? Thế thì chị gái này cũng hy sinh quá, cho tôi mười vạn tôi cũng không dám để một con rắn thật bò lên người đâu, thấy rắn là chân tôi nhũn ra rồi.] 

[Tiền khó kiếm, cứt khó ăn, chị gái này cũng vất vả quá.] 

[Trai đểu cút đi, mỹ nhân thế này phải chơi với các em gái đáng yêu như chúng tôi chứ.] 

[Chị ơi, chị còn nhận bao nuôi không? Tuy em là con gái nhưng em siêu giỏi tạo giá trị tinh thần đó.] 

[Đây không phải kịch bản thật đấy chứ? Thật sự có mỹ nhân bao nuôi trai mà chỉ yêu đương trong sáng thôi à? Chuyện này mà xảy ra với tôi, hê hê hê, tôi có thể thờ chị phú bà như Phật sống luôn.] 

[Đột nhiên con rắn ngóc đầu lên làm tôi giật cả mình, nhưng mà chị gái mặc đồ đen với bé rắn đen mắt đỏ, lại thêm chị là phú bà nữa, trời ơi mê chữ ê kéo dài.] 

Tùy Noãn nhẹ nhàng vuốt ve Xích Tùy: “Đừng nổi giận.” 

Xích Tùy trườn theo cánh tay Tùy Noãn ra ngoài, quấn quanh bàn tay cô, nhưng đôi mắt vẫn nhìn Tiêu Vân chằm chằm. 

Camera đặt ngay trước ngực Tiêu Vân, cư dân mạng trong phòng livestream có cảm giác như con rắn đang nhìn thẳng vào họ. 

[A Noãn, tôi có thể cắn anh ta được không? Anh ta đáng ghét quá, trên người anh ta có mùi tôi không thích.] 

Tùy Noãn bất đắc dĩ: “Không được đâu, không được cắn người.” 

Cô thừa tiền để đền, nhưng Tiêu Vân đang livestream, nếu để cảnh này lên sóng thì không hay cho lắm. 

Xích Tùy hung hăng lườm Tiêu Vân một cái, rồi lại từ từ bò về cuộn tròn trên cổ Tùy Noãn. 

Mắt không thấy, tim không phiền. 

Dỗ dành Xích Tùy xong, Tùy Noãn ngước mắt lên lạnh lùng nhìn Tiêu Vân: “Còn chưa đi sao?” 

Tiêu Vân vẫn chưa từ bỏ: “Noãn Noãn, anh biết lỗi rồi, anh…” 

Tùy Noãn dứt khoát rút điện thoại ra, bấm số 110. 

Tiêu Vân vội vàng kêu dừng, nhưng chân lại không dám bước thêm bước nào về phía Tùy Noãn. 

Ai biết được con rắn kia có đột nhiên đớp cho anh ta một phát không? 

Rắn mà có thể mang theo trên người chắc chắn không phải loại kịch độc, nhưng đối với loài rắn, nỗi sợ hãi của nhiều người đã ăn sâu vào gen. 

Người không sợ rắn như Tùy Noãn quả thực rất hiếm. 

Thấy Tùy Noãn dừng tay, Tiêu Vân mới chịu men theo tường mà rời đi trong ấm ức. 

Tùy Noãn trợn mắt, quay người mở cửa vào nhà. 

Cô nói được làm được, nếu phát hiện Tiêu Vân còn giở trò sau lưng, tung tin đồn nhảm hoặc đến làm phiền cô, cô không ngại đòi lại hết số tiền mà chủ thân thể đã tiêu cho anh ta. 

Vào nhà đóng cửa, Xích Tùy lại thò cái đầu nhỏ ra tò mò quan sát. 

Tùy Noãn đặt Xích Tùy xuống đất: “Mày tự khám phá đi, tao đi tắm một lát, lát nữa tao dẫn mày đi chọn cá.” 

Xích Tùy phấn khích đến mức chỉ hận không thể mọc thêm mấy cái đầu, chẳng buồn để ý đến Tùy Noãn: [Ừ ừ, được, cô đi đi!] 

Những gì nó biết về con người đều là nghe lỏm, hôm nay được vào nhà của con người, tất nhiên nó phải khám phá cho đã. 

Mấy con rắn và động vật bị bỏ rơi khác từng kể, thế giới loài người có một cái hộp gì đó, màu đen, có to có nhỏ, mở ra là có thể thấy được những thứ khác, thậm chí còn có cả cảnh vật hoang dã của chúng. 

Giống như chiếc điện thoại trong tay A Noãn, chắc đó là loại nhỏ. 

Nghe nói loại lớn thì cực kỳ to, có thể chứa được mấy chục con rắn như nó. 

Nó đã tò mò đến trong lòng ngứa ngáy từ lâu rồi. 

Ngọn núi nơi chúng ở rất ít người lui tới, mà có người đến thì cũng không hợp khẩu vị của nó, lại còn không hiểu nó nói gì, nên dù tò mò đến mấy nó cũng không đi theo những người đó. 

Tùy Noãn tắm xong, thong thả bước ra thì không thấy Xích Tùy trong phòng khách. Cô nghi ngờ nhìn quanh, nhưng chẳng thấy bóng dáng con rắn nào. 

“Xích Tùy? Xích Tùy, mày đi đâu rồi?” 

[Tôi ở đây!] 

Tùy Noãn kinh ngạc ngẩng đầu, tại sao tiếng nói lại phát ra từ trên cao? 

Thân mình Xích Tùy đang quấn quanh chiếc đèn chùm, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Tùy Noãn ở dưới. 

Tùy Noãn im lặng nhìn quanh chiếc đèn chùm: “Làm sao mày leo lên đó được?” 

[Thì cứ thế này thế này, rồi lên được thôi.] 

Nói xong, Xích Tùy từ từ trườn xuống theo con đường mình vừa nói, vèo một cái đã xuống đất.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc