[Chỗ đó có nhiều cá thích đến, có mùi lạ.]
Tùy Noãn nhìn Xích Tùy với vẻ không chắc chắn lắm, cô nói: "Bên trái chỗ tôi vừa ngồi, mọi người có thể đến xem thử. Lúc tôi ngồi ở đó, gió thổi từ hướng ấy qua có mùi lạ."
Cô cứ ngỡ mùi đó là từ chiếc vali bốc ra, nhưng sau khi được Xích Tùy nhắc nhở, cô cũng cảm thấy có gì đó không đúng. Rõ ràng chiếc vali ở phía trước hơi lệch về bên trái, nhưng dường như mùi hôi không phải thổi từ hướng đó tới.
Trần Trừng gật đầu: "Chúng tôi sẽ cử người đi kiểm tra, rất cảm ơn sự hợp tác và nhắc nhở của cô."
Sau khi mở vali ra, mùi hôi bao trùm khắp nơi, lần theo mùi để tìm kiếm chắc chắn không thực tế. Có lời nhắc nhở của Tùy Noãn, họ sẽ không cần tốn nhiều nhân lực và vật lực để tìm kiếm xung quanh nữa.
Tùy Noãn xua tay: "Được rồi, vậy tôi đi đây, có vấn đề gì thì liên lạc qua Wechat nhé."
Trần Trừng tiễn Tùy Noãn bằng mắt, vốn định cử hai người hộ tống cô đi, nhưng Tùy Noãn đã từ chối.
Người ta có tổng cộng mười hai người, nếu đi mất hai thì khối lượng công việc của những người ở lại chẳng phải sẽ tăng lên sao?
Cô tự mình xách đồ leo lên được thì sao lại không xuống được chứ?
Chuyện này Tùy Noãn cũng chỉ xem như một tình tiết nhỏ, qua rồi thì thôi.
Cô không phải hung thủ, cũng không có hiềm nghi, tuy Tùy Noãn là người báo án đầu tiên nhưng những chuyện sau này cũng không liên quan đến cô nữa.
Xích Tùy lải nhải: [Tôi muốn ăn cá màu đỏ, màu trắng, màu vàng, nghe mấy đứa bạn được phóng sinh nói là ngon lắm.]
Tùy Noãn khó khăn đi xuống, nghe Xích Tùy lải nhải, cô cũng không lờ đi.
"Được, mày muốn ăn gì tao đều mua cho mày, mua cả một ao cá, mày muốn ăn gì thì ăn, muốn ăn con nào thì ăn con đó."
Xích Tùy vô cùng thỏa mãn, quả nhiên mắt nhìn của nó rất tốt, chọn đã được một người bạn đồng hành tuyệt vời như vậy, không giống mấy con rắn bị nuôi một thời gian rồi vứt bỏ, cuối cùng chết ở nơi hoang dã.
Tùy Noãn để luôn dụng cụ câu cá trong cốp xe không định mang về, dù sao chủ thân thể cũng có nhiều xe, chiếc này cứ coi như xe chuyên dụng để đi câu của cô.
Lần đầu tiên đến đây câu cá đã không thuận lợi như vậy, đáng lẽ Tùy Noãn phải rất không vui mới đúng, nhưng khổ nỗi cô lại nhặt được một con rắn như Xích Tùy.
Biết nói tiếng người, lại còn đặc biệt lanh lợi.
Tâm trạng vui vẻ này chỉ duy trì được cho đến trước khi Tùy Noãn bước ra khỏi thang máy.
Ting! Thang máy đến tầng 7, sau khi nhìn rõ người đàn ông đang đứng trước cửa nhà mình, nụ cười trên mặt Tùy Noãn lập tức tắt ngấm.
Người đứng trước cửa nhà Tùy Noãn chính là nam chính trong truyện gốc: Tiêu Vân!
Tùy Noãn ấn đầu Xích Tùy giấu vào trong mũ: "Trốn cho kỹ, lát nữa đừng để bị văng ra ngoài đấy."
Xích Tùy ngoan ngoãn rụt đầu vào trong mũ, nó cũng không biết tại sao phải làm vậy, nhưng nghe lời A Noãn là đúng rồi.
Sắp xếp cho Xích Tùy xong, Tùy Noãn lạnh mặt bước tới: "Anh đến đây làm gì?"
Tiêu Vân quay đầu lại, anh ta cau mày, nhìn Tùy Noãn từ trên xuống dưới với vẻ mặt đầy khó chịu: "Em quậy đủ chưa? Mau xóa cái tin nhảm nhí trên vòng bạn bè của em đi, rồi bỏ anh ra khỏi danh sách đen. Đến lúc anh thật sự nổi giận thì em có quỳ xuống cầu xin anh cũng không tha thứ cho đâu."
[Đây là cô bạn gái hay gây sự vô cớ của anh streamer đẹp trai kia à? Trông cũng xinh đấy chứ, đúng là trai tài gái sắc.]
[Xinh thì có ích gì? Chẳng phải cũng là một công chúa nhỏ, động tí là giận dỗi om sòm, coi mình là trung tâm vũ trụ, ghét nhất loại người này.]
[Sao có thể nghe lời từ một phía được chứ? Chúng ta chỉ mới nghe streamer nói mà đã đi chửi người ta rồi sao?]
[Ha ha, thế bạn nói xem nghe những gì streamer vừa kể có tức không? Họp lớp thì có gì mà phải tức giận? Chẳng lẽ ngày nào cũng phải xoay quanh cô ta mới được à?]
[Chỉ vì nhan sắc này, tôi xin về phe chị gái, cô ấy không phải người như vậy đâu.]
[Tam quan chạy theo ngũ quan, tôi cũng cạn lời với mấy người rồi đấy. Lần này tôi về phe anh streamer.]
[Streamer vừa đến đã nói một câu như vậy, tôi cảm thấy anh ta không giống một người bạn trai tốt đâu, đẹp trai cũng phí.]
[Chưa biết toàn bộ sự thật thì không bình luận, cái trò lừa dối kiểu dựng phim này bị cư dân mạng chơi nát rồi.]
[Chắc là kịch bản thôi? Tôi không tin mấy cái này đâu, nhưng mà chị gái này xinh thật, xem cho vui cũng được.]
Tùy Noãn hừ lạnh một tiếng: "Chỉ dựa vào anh mà cũng xứng nói hai từ 'tha thứ' à? Không nghe lời tôi nói trong điện thoại sao? Chúc anh và cô em gái tốt của anh trăm năm hạnh phúc, không hiểu tiếng người à?"
"Tiêu tiền của tôi, mặc đồ tôi tặng, dùng đồ tôi mua, anh kiêu ngạo cái gì? Anh có biết thân phận của mình không?"
"Chỉ là một tên ăn bám được tôi bao nuôi mà thôi. Ăn bám thì nên có tự giác của ăn bám nếu không dỗ tôi vui được thì đương nhiên là bị đá đi để thay người khác rồi."
Mặt của Tiêu Vân đầy phẫn nộ, nhưng khi liếc nhìn vật đang gài trên ngực, anh ta lại tỏ ra vẻ mặt đau đớn bi phẫn như bị bạn gái phụ bạc.
"Sao em có thể nói những lời như vậy? Anh... anh vẫn luôn nghĩ chúng ta là người yêu, em... Tùy Noãn... không ngờ em lại xem anh là người như vậy."
Xích Tùy có hai hệ thống cảm ứng, dưới hệ thống cảm ứng hồng ngoại, có giấu thứ gì trước mặt nó cũng đều rõ như ban ngày.
[A Noãn, túi áo trước ngực anh ta hình như có camera.]
Tùy Noãn không biết Tiêu Vân đã giấu camera từ trước, nhưng cô biết anh ta là loại người gì.
Có điều, việc Xích Tùy biết camera là gì vẫn khiến cô rất kinh ngạc.
Tùy Noãn nghiêng người dựa vào tường, nhìn Tiêu Vân đang giả vờ đáng thương từ trên xuống dưới.
"Ha ha, xem ra ngôi sao Tiêu không phân biệt được thế nào là yêu đương, thế nào là bao nuôi nhỉ? Hôm nay tâm trạng tiểu thư đây đang tốt, sẽ giải thích rõ cho anh."