Ông lão ngước mắt nhìn chiếc túi của Tùy Noãn: “Vẫn còn một quẻ nữa, sao không đưa ra cho lão già này xem thử?”
Xích Tùy rụt rè thò đầu ra, dùng đuôi cuộn lấy thẻ tre đưa ra ngoài.
Tùy Noãn thấy hơi gai người, nhưng vẫn nhận lấy thẻ tre đưa cho ông lão.
Ông lão không xem quẻ ngay: “Tùy Ức An, ông dẫn những người còn lại ra ngoài chờ đi, tôi muốn nói chuyện riêng với con gái ông.”
Mẹ Lâm chắn trước người Tùy Noãn: “Không được, tuyệt đối không được.”
Tùy Noãn cũng rất muốn tìm hiểu. Cô vẫn luôn cho rằng đây là một thế giới bình thường, lẽ nào còn có huyền cơ nào khác?
“Mẹ, con muốn nói chuyện với ông ấy, sẽ không có nguy hiểm đâu, mẹ biết mà.”
Mẹ Lâm chợt nhớ ra, con gái mình từng học võ, ông lão này trông đã lớn tuổi, chắc không đánh lại con gái bà ấy.
Mẹ Lâm lườm ba Tùy một cái. Đều tại cái ông già này, tự dưng lại đòi đến cái chùa rách này làm gì không biết!
Ba Tùy chột dạ sờ mũi. Ông ấy cũng chỉ muốn nhân cơ hội hỏi đại sư chuyện của con gái, không ngờ lại dính dáng đến cả những chuyện khác.
Xác nhận người trước mặt đúng là em gái mình, máu cuồng em gái của Tùy Hàn lập tức trỗi dậy.
“Em muốn ở lại.”
Mẹ Lâm huých ba Tùy một cái: “Kéo Hàn Hàn ra ngoài với tôi.”
Ba Tùy mẹ Lâm văn võ song toàn, nhưng hai đứa con sinh ra thì một đứa giỏi văn, một đứa giỏi võ.
Cả hai kiếp Tùy Noãn đều học quyền pháp, vậy nên người giỏi văn dĩ nhiên là Tùy Hàn, vị tổng tài bá đạo trông có vẻ yếu đuối mong manh này.
Sau khi ba người rời đi, Tùy Noãn ngồi xuống đối diện ông lão: “Thế giới này còn có thể tu tiên sao?”
Ông lão thở dài: “Cô sinh ra quá muộn rồi. Một trăm năm trước thì còn có thể, bây giờ linh khí đã cạn kiệt, không tu được nữa.”
“Con vật trong túi cô có một chút huyết mạch Giao Long, sống sót được đến giờ quả không dễ dàng, hãy đối xử tốt với nó.”
Xích Tùy tò mò ló đầu ra: [Giao Long? Anh chị em của tôi đều là rắn bình thường mà.]
Tùy Noãn lặp lại lời của Xích Tùy.
“Chuyện này thì tôi cũng không tính ra được, nhưng tôi cảm nhận được huyết mạch Giao Long trên người con rắn trong túi cô.”
“Có lẽ là vì cô chính là biến số. Cô là người mang đại vận khí, tương lai có thể sẽ gặp được nhiều động vật mang huyết mạch linh thú.”
“Hãy ra ngoài đi đây đi đó nhiều vào, thế giới sẽ vì cô mà thay đổi rất lớn.”
Tùy Noãn xoa cái đầu nhỏ của Xích Tùy: “Mày có muốn có thêm nhiều bạn không?”
Xích Tùy dụi vào đầu ngón tay Tùy Noãn: [Tất nhiên rồi, như vậy sẽ có rất nhiều bạn nói chuyện với tôi.]
Ông lão xua tay: “Bảo ba cô sau này đừng đến nữa. Có cô ở đây, tôi không tính được mệnh của ông ấy nữa đâu.”
Tùy Noãn đứng dậy cúi người: “Cảm ơn ông.”
Ra ngoài đi đây đi đó sao? Mới dạo trước Tùy Noãn còn đang cân nhắc có nên học quản lý công ty không, đúng là kế hoạch không theo kịp thay đổi, lẽ nào số cô vẫn hợp làm một con “cá mặn” ăn không ngồi rồi hơn?
Cô đăm chiêu bước ra khỏi sân, mẹ Lâm lập tức đi tới: “Noãn Noãn sao rồi? Ông ta không nói mấy lời vớ vẩn lừa con chứ?”
Tùy Noãn lắc đầu: “Ông ấy bảo con nên ra ngoài đi đây đi đó nhiều hơn, còn nói sau này ba không cần đến nữa, vì ông ấy không tính được mệnh nhà mình nữa rồi.”
Ba Tùy vừa bị mắng một trận, vội cười làm lành: “Anh đã nói là không sao mà. Vị bên trong tuy hơi tham tiền, hơi háo sắc một chút, nhưng bản lĩnh thì có thật.”
Mẹ Lâm hừ lạnh một tiếng: “Đi, về thôi, làm em mất cả hứng đi chơi.”
Mẹ Lâm cũng không ngốc, những lời vừa rồi tuy nghe lùng bùng lỗ tai nhưng bà ấy cũng lờ mờ đoán ra được vài điều.
Bây giờ ở ngoài không tiện nói chuyện, về nhà sẽ tính sổ sau.
Ba người trong nhà lại dám bắt tay nhau giấu bà ấy, giỏi, giỏi lắm, đúng là bản lĩnh càng ngày càng lớn.
Tùy Hàn bước đến bên cạnh Tùy Noãn: “Xin lỗi, anh không nên nghi ngờ em.”
Ai cũng là người thông minh, không cần giải thích cũng biết đang nói về chuyện gì.
Tùy Noãn cười nhẹ: “Nghi ngờ là chuyện bình thường. Nếu là em, em cũng sẽ nghi ngờ, thậm chí còn làm quyết liệt hơn cả anh và ba.”
“Anh… em gái…”
Có thể nhận ra cô không phải là chủ thân thể ngay từ đầu, điều đó đã đủ chứng minh gia đình rất yêu thương cô ấy. Dù mình là người đến sau, là đối tượng bị nghi ngờ, nhưng cô vẫn cảm thấy rất vui.
“Đi thôi anh, chúng ta phải về đối mặt với ‘cơn thịnh nộ’ của mẹ rồi.”
Tùy Hàn cười gian xảo: “Hay là chúng ta đổ hết tội cho ba đi?”
“Tùy Noãn!”
Tùy Noãn chưa kịp đáp lời đã khựng lại, giọng nói này nghe hơi quen.
Tùy Noãn và Tùy Hàn quay đầu lại, người lên tiếng quả nhiên là người quen.
Sắc mặt của Tiêu Vân đầy đau khổ: “Em lấy cớ chia tay anh là vì đã có người mới phải không?”
“Tùy Noãn, anh không ngờ em lại là người như vậy.”