Tuỳ Noãn cứng ngắc nhìn bức tường hoa tường vi, hoàn toàn không dám quay đầu nhìn người đang đứng ngay bên cạnh mình.
“Anh, thật ra hoa tường vi cũng khá đẹp mà, phải không?”
Tuỳ Hàn đưa tay lên, từ từ nâng một đóa hoa tường vi lên ngắm nghía, anh khẽ thở dài: “Đúng vậy, quả thật hoa tường vi rất đẹp. Em gái, chắc em biết tại sao anh lại không thích hoa tường vi đúng không.”
Tay chân Tuỳ Noãn lạnh toát. Vừa rồi cô lỡ lời không kịp phanh lại. Lý do Tuỳ Hàn không thích hoa tường vi chính là vì “Tuỳ Noãn”, chủ thân thể.
Năm đó lý do Tuỳ Hàn làm lạc Tuỳ Noãn chính là vì anh ấy đi bẻ hoa tường vi, kết quả chủ thân thể mệt mỏi tìm một chỗ ngồi xổm đợi Tuỳ Hàn, rồi ngồi một lúc thì ngủ thiếp đi.
“Anh, em… em…”
Tuỳ Hàn dùng một tay dễ dàng bẻ gãy đóa hoa tường vi đang ngắm, khi quay đầu lại, ánh mắt ấm áp của anh đã trở nên lạnh lẽo. Anh nở một nụ cười như không cười: “Nói đi, rốt cuộc em là ai? Em gái anh đâu rồi?”
Xích Tuỳ kinh ngạc: [Sao thế nhỉ? Sao lại bị phát hiện rồi?]
Rõ ràng nó cũng nghe từ đầu đến cuối, vừa rồi không phải cuộc nói chuyện vẫn ổn sao? Nó không bỏ sót một câu nào, không sai mà? Chuyện gì thế này? Ai đó đến giải đáp cho con rắn mờ mịt này với?
Bây giờ Tuỳ Noãn không có tâm trạng, cũng không có cơ hội giải thích cho Xích Tuỳ.
“Haiz, cuối cùng vẫn bị phát hiện rồi sao? Em thấy mình diễn cũng khá lắm mà.” Tuỳ Noãn bất lực nhún vai.
“Thôi được, đã bị phát hiện rồi thì chúng ta tìm một chỗ ngồi nói chuyện đi. Em ngả bài, em không diễn nữa.”
“Nói chuyện với anh thật sự rất mệt.” Tuỳ Noãn oán giận.
“Đi theo anh.” Tuỳ Hàn vẫn đi bên cạnh Tuỳ Noãn, giọng điệu không có nhiều thay đổi, nhưng Tuỳ Noãn có thể cảm nhận được cảm xúc của anh ấy đã bắt đầu bất ổn.
Cũng phải thôi, đột nhiên em gái của mình bị thay thế bởi một người khác, chuyện này ai gặp phải mà vui cho nổi?
Tuỳ Noãn liếc nhìn Tuỳ Hàn, cô có cảm giác anh ấy đứng bên cạnh mình lúc này là để đề phòng cô bỏ chạy.
Hai người vai kề vai đi về phòng sách. Tuỳ Hàn tạm thời chưa biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, vẫn còn giữ được bình tĩnh.
“Ngồi đi.”
Đã quyết định ngả bài, Tuỳ Noãn cũng không còn quanh co, màu mè gì nữa.
Giả vờ làm người khác rất mệt, kiếp trước cô cũng không phải diễn viên, cuộc đối thoại vừa rồi với Tuỳ Hàn đã khiến cô toát một thân mồ hôi lạnh.
Tuỳ Hàn ngồi ở ghế chính, anh ấy ngẩng đầu nhìn Tuỳ Noãn: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Tuỳ Noãn căng thẳng cầm Xích Tuỳ trong tay, cúi đầu sắp xếp lại lời nói. May mà trên máy bay đã nói với Xích Tuỳ một lần, nếu không bây giờ cô cũng không biết phải giải thích thế nào.
“Tên thật của em cũng là Tuỳ Noãn, chỉ có điều em không phải em gái anh, em là Tuỳ Noãn của một thế giới khác. Anh có biết xuyên không, xuyên sách không?”
Tuỳ Hàn là một người bận rộn, anh ấy lấy đâu ra thời gian đọc tiểu thuyết. Đừng nói là tiểu thuyết, hôm nay anh ấy có thể dành thời gian ở nhà nói chuyện với Tuỳ Noãn là vì tuần trước đã tăng ca cả tuần mới có được.
Thấy Tuỳ Hàn không trả lời, Tuỳ Noãn hiểu ra: “Xem ra là anh không biết.”
“Nói đơn giản, em là người xuyên sách. Sau khi bị rắn cắn chết, em đã đến đây, nhập vào thân xác của em gái anh. Còn em gái anh đi đâu thì em cũng không biết.”
“Lúc em tỉnh lại đã như vậy rồi.”
Giọng Tuỳ Hàn có chút gấp gáp: “Vậy em gái anh sống chết thế nào em cũng không biết sao?”
Tuỳ Noãn chắc chắn gật đầu: “Em không biết gì cả, đột nhiên đến đây, nhập vào thân xác em gái anh, sau đó là tiếp nhận ký ức của cô ấy.”
“Tiếp nhận xong ký ức em mới phát hiện, em đã xuyên sách, xuyên vào đúng cuốn tiểu thuyết mà em đọc trước khi bị rắn cắn chết.”
Tuỳ Hàn hy vọng nhìn Tuỳ Noãn: “Em gái anh… có khả năng nào là đã đến thân xác của em không?”
Tuỳ Noãn cũng không chắc chắn: “Có thể. Em xuyên sách là vì lý do thân thể, vậy em gái anh là vì lý do gì?”
Xích Tuỳ phụ họa: [Đúng vậy, vì lý do gì nhỉ?]
Tuỳ Hàn ngập ngừng: “Lẽ nào là vì Tiêu Vân?”
“Sao anh biết bạn trai của em gái anh tên là Tiêu Vân? Hình như lúc nãy em không tiết lộ tên mà?” Nói xong, Tuỳ Noãn còn nghiêm túc nhớ lại nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi với Tuỳ Hàn.
“Con bé ở một mình bên ngoài, anh không yên tâm… chuyện này em đừng quan tâm. Vậy có khả năng đó không?”
Khả năng hoán đổi linh hồn quả thật rất lớn, Tuỳ Noãn dứt khoát gật đầu: “Có sáu mươi phần trăm khả năng, nhưng không thể tuyệt đối.”
Xác nhận em gái mình rất có thể vẫn còn sống, Tuỳ Hàn thở phào nhẹ nhõm. Sống vẫn tốt hơn là chết.
Anh ấy bình tĩnh lại, rồi đột nhiên phát hiện ra điểm mấu chốt: “Chúng ta đều là nhân vật trong một cuốn sách sao?”
Chuyện này nếu là người khác nói với anh ấy, chín mươi chín phần trăm Tuỳ Hàn sẽ cho rằng người đó bị bệnh tâm thần, chắc chắn anh ấy sẽ bảo trợ lý đưa thẳng người đó đến bệnh viện tâm thần.