Hiểu Được Tiếng Động Vật: Tôi Thành Khách Quen Đồn Cảnh Sát

Chương 25

Trước Sau

break

Trước khi xuống xe, Tuỳ Noãn hít một hơi thật sâu: “Ba, mẹ, anh trai, cả bác quản gia nữa, con về rồi đây!” 

Mẹ Lâm dịu dàng nói: “Ngồi máy bay cả buổi sáng chắc mệt rồi phải không con? Ăn chút gì rồi đi nghỉ đi.” 

“Vâng ạ, con cũng thấy buồn ngủ thật.” 

“À, con xin giới thiệu với mọi người, đây là bạn đồng hành mới của con, Xích Tuỳ.” 

Xích Tuỳ đang nấp trong tóc Tuỳ Noãn liền ló đầu ra đầy phấn khích: [Surprise! Đúng vậy, tôi chính là Xích Tuỳ mà A Noãn nhà tôi hay nhắc tới đó.] 

Mẹ Lâm giật nảy mình. Dù đã chuẩn bị tâm lý rằng con gái mình nuôi một con rắn, nhưng sự chuẩn bị này hiển nhiên là chưa đủ. 

Bà ấy vốn tưởng con gái chỉ nuôi cho vui, bình thường sẽ để trong hộp, không ngờ con bé lại để nó ngay trên người, lại còn ngay cạnh cổ nữa. 

Ba Tuỳ, Tuỳ Hàn và bác quản gia đang đứng một bên nghe Tuỳ Noãn và mẹ Lâm nói chuyện cũng sững người. 

Ba Tuỳ cẩn thận quan sát Xích Tuỳ một lượt rồi hỏi: “Noãn Noãn, con rắn này không có độc chứ?” 

Tuỳ Noãn liếc nhìn Xích Tuỳ đang thò đầu ra: “Ba yên tâm, Xích Tuỳ là rắn không có độc, nó ngoan lắm, bình thường sẽ không cắn người đâu.” 

Xích Tuỳ gật cái đầu nhỏ, vô cùng tán thành lời nói của Tuỳ Noãn. Đúng là bình thường nó không cắn người, trừ phi có kẻ nào muốn làm hại A Noãn nhà nó. 

Chính xác, là A Noãn nhà nó! Chắc chắn luôn! 

“Không cắn người là tốt rồi, không cắn người là tốt rồi.” Mẹ Lâm khoác tay Tuỳ Noãn: “Mẹ đã cho người chuẩn bị cả một bàn toàn món con thích từ sớm rồi. Đi học xa nhà lâu như vậy, con gầy đi nhiều quá.” 

Tuỳ Noãn sờ lên mặt mình, cô… gầy đi ư? 

Vì bỗng dưng thành phú bà nên hơn một tuần nay Tuỳ Noãn ăn uống chẳng hề kiêng dè, cân nặng sắp vượt ngưỡng năm mươi ký rồi. 

Tuy với chiều cao một mét sáu lăm của chủ thân thể, năm mươi ký cũng không tính là béo, nhưng mẹ Lâm nói vậy có phải là quá trái với lương tâm không chứ? 

Hôm qua cô vừa bước lên cân còn tăng thêm một ký nữa cơ mà. 

Nhưng mà, cảm giác được ba mẹ quan tâm thật tốt biết bao. 

Sự căng thẳng lúc vừa xuống xe nhanh chóng tan biến trong cuộc trò chuyện, Tuỳ Noãn cũng dần dần thích nghi. 

Tuỳ Noãn bị kẹp ở giữa, ba Tuỳ và mẹ Lâm mỗi người một câu hỏi han cô về tình hình dạo gần đây. 

Khoá huấn luyện cấp tốc mấy hôm trước đã phát huy tác dụng, Tuỳ Noãn cảm thấy mình đối đáp rất trôi chảy, chắc là không bị phát hiện. 

Tuỳ Hàn bị cả ba người bỏ lại phía sau, khẽ chau mày. Là ảo giác của anh ấy sao? Anh ấy đã nhạy bén nhận ra sự căng thẳng và xa cách của em gái trong cuộc điện thoại mấy hôm trước, và cả lúc con bé vừa xuống xe nữa. 

Nhưng nhìn Tuỳ Noãn trò chuyện với ba mẹ vừa thân thuộc vừa gần gũi, chút nghi ngờ vừa dấy lên trong lòng Tuỳ Hàn lại tan biến sạch sẽ. 

Mình đang nghĩ gì vậy chứ! Chắc là do mấy hôm trước em gái mới chia tay, tâm trạng vẫn chưa tốt thôi. 

Chủ thân thể có hai tài khoản mạng xã hội, một cho gia đình và bạn bè cùng giới, một cho bạn bè và bạn học. 

Dòng trạng thái mà Tuỳ Noãn đăng lúc mới đến chính là đăng trên tài khoản dành cho bạn học. Còn tại sao Tuỳ Hàn lại biết ư? Đương nhiên là có cách khác rồi. 

Ngồi vào bàn ăn, nhà họ Tuỳ không có cái quy tắc cổ hủ “ăn không nói, ngủ không nói”. 

Nhà họ Tuỳ phất lên nhờ Internet, trước khi tiếp xúc với Internet thì làm trong ngành bất động sản. Sau này ba Tuỳ cảm thấy thị trường đó không còn khởi sắc nên đã quyết đoán đầu tư vào thị trường Internet mới nổi, thành công chiếm được một miếng bánh lớn. 

Vì vậy, trong mắt các gia tộc lâu đời khác, nhà họ Tuỳ có chút gì đó giống như nhà giàu mới nổi, hoàn toàn là do may mắn gặp thời. 

Ba Tuỳ vừa bưng bát cơm vừa trò chuyện với Tuỳ Noãn: “Noãn Noãn, con muốn phát triển theo ngành phim ảnh hoạt hình hay ngành game?” 

“Nếu chưa chắc chắn thì cứ đầu tư mỗi bên một ít.” 

“Dù là hoạt hình hay game, hai ngành này đều khá ổn.” 

Tuỳ Noãn đang cắm cúi ăn cơm cũng phải kinh ngạc. Cái giọng điệu bâng quơ như đang nói chuyện phiếm này là thật đấy ư? 

Đầu tư vào một công ty là phải rót vào mấy chục, mấy trăm vạn, nếu không thì chỉ là một cổ đông nhỏ, chẳng có quyền phát biểu gì. Theo trí nhớ của chủ thân thể, ba Tuỳ hoặc là không đầu tư, hoặc một khi đã đầu tư thì nhất định phải chiếm một vị trí quan trọng. 

Tuy ông ấy đã lui về để Tuỳ Hàn lên thay vị trí chủ tịch hội đồng quản trị, nhưng tầm nhìn kinh doanh thì không thể nhường lại được. 

“Cái này… con vẫn chưa nghĩ kỹ.” 

Tuỳ Hàn ôn tồn nói: “Mấy hôm trước em gái còn nói với con là muốn chơi thêm vài năm nữa, ba đừng làm khó em ấy.” 

Ba Tuỳ gật gù tán thành: “Cũng phải. Vậy thằng nhóc con cứ đầu tư trước cho em gái vài công ty đi, đợi Noãn Noãn chơi chán rồi có thể từ từ làm quen.” 

Mẹ Lâm bực bội nói: “Đang ở trên bàn ăn đừng có nói chuyện kinh doanh của mấy người nữa.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc