Ông ta đường đường là phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự cục cảnh sát khu Long Thành, thành phố Thịnh An, vậy mà lại nhìn thấy sự tự tin trong mắt một con rắn, nhìn thấy sự lanh lợi mà chỉ loài linh trưởng mới có.
Các đội viên đã mò dưới hồ một lúc lâu rồi, nếu không phải vì lớn tuổi và còn phải ở trên ghi chép báo cáo, ông ta cũng muốn xuống mò cùng.
"Nếu được, vậy thì làm phiền cô và bạn đồng hành của cô rồi."
Người ta đã chủ động giúp đỡ, mà lúc này ông ta cũng thực sự cần.
Nơi này khó leo, xe cộ càng đừng mong lên được. Nếu Tùy Noãn không chủ động giúp, không biết họ phải mò đến bao giờ mới tìm hết được những mảnh vỡ còn lại.
"Vô cùng cảm ơn đồng chí Tùy Noãn đã ra tay giúp đỡ, và... cũng cảm ơn đồng chí nhỏ Xích Tùy đây."
Gặp biết bao nhiêu người rồi, đây là người đầu tiên tôn trọng mình như vậy. Xích Tùy ngẩng đầu ưỡn ngực: [Yên tâm đi, chuyện này cứ giao cho tôi! Tôi làm việc đâu ra đó!]
Người khác không hiểu Xích Tùy nói gì, Tùy Noãn lại bước đến bên hồ.
“Xích Tùy, lần này nhờ cả vào mày đấy. Đi đi, nhớ cẩn thận nhé.”
[A Noãn yên tâm, tôi sẽ cẩn thận.]
Thả Xích Tùy xuống hồ rồi, Tùy Noãn mới sực nhớ ra hình như mình đã hết nước khoáng. Lát nữa lấy gì tắm cho nó bây giờ?
Về đến nhà mới tắm thì bùn đất đã khô cả rồi, liệu có rửa sạch được không?
Thấy Tùy Noãn cứ ngồi xổm mãi không đứng dậy, Trần Trừng đang ngừng quay phim chụp ảnh ở bên cạnh tò mò hỏi: “Sao thế? Còn gì cần dặn dò nó à?”
Tùy Noãn bừng tỉnh: “Không có gì, tôi đang nghĩ lát nữa Xích Tùy lên bờ, tôi lại không có nước khoáng để tắm cho nó.”
Trần Trừng im lặng một lát: “Nếu cô không chê, tôi có đây.”
Cô ta thấy rõ ràng, chai nước khoáng Tùy Noãn tùy tiện dùng để rửa tay rửa chân chính là loại “sát thủ”, giá trung bình hai mươi đồng một chai.
Trông bao bì bình thường, uống cũng bình thường, nhưng giá của nó ở trong giới nước khoáng thì lại chẳng bình thường chút nào.
So với loại Tùy Noãn dùng, chai nước hai đồng của bọn họ đúng là hơi khó lấy ra.
Tùy Noãn hoàn toàn không biết chai nước mình tiện tay lấy trong tủ lạnh lại đắt đến thế, nếu không thì ít nhất cô cũng phải nếm thử xem một chai nước khoáng dựa vào đâu mà bán đắt như vậy.
“Được không? Cảm ơn cô.”
“Mà này, cái hồ này từng ngâm xác chết, liệu có vi khuẩn không? Về nhà có cần khử trùng không?”
Sau khi ghép xong những mảnh xương vừa nhặt được, Cố Minh cũng ngồi xổm nhìn mấy người đang bận rộn bên kia, nghe Tùy Noãn hỏi, anh ta khựng lại.
“Bình thường thì không sao đâu. Về nhà cô cứ lấy cồn xịt khắp người, rồi tắm rửa sạch sẽ là được.”
“Đây cũng không phải nơi chất đống nhiều thi thể, sẽ không gây ra dịch bệnh đâu.”
Tùy Noãn gật đầu: “Vậy thì tốt rồi.”
Xích Tùy lặn xuống đáy hồ một lúc lâu vẫn chưa thấy trồi lên. Để không làm đục nước, các thành viên trong đội mò đồ dưới hồ đều đứng yên chờ nước trong lại.
Chẳng bao lâu sau, Xích Tùy ngóc cái đầu nhỏ lên: [A Noãn, ở đây, ở đây có một mảnh!]
Xích Tùy không lớn, nhưng mọi người đều đang dõi theo hướng của nó, nên nó vừa nhô đầu lên là Trần Quốc Đống đã chú ý ngay.
“Đồng chí Tùy Noãn, ở đó có gì phải không?”
Tùy Noãn gật đầu: “Vâng, chỗ đó chắc chắn có vấn đề.”
“Với lại, phó đội trưởng Trần có thể gọi tôi là Tiểu Noãn hoặc Noãn Noãn cũng được.”
Trần Quốc Đống cũng không nhiều lời: “Được, Tiểu Noãn.”
Phó đội trưởng Trần trông khoảng hơn bốn mươi, nói đúng ra thì ông ta cũng có thể có một đứa con lớn bằng Tùy Noãn, nên gọi cô là Tiểu Noãn cũng không có gì quá đáng.
Nhận được sự khẳng định của Tùy Noãn, Trần Quốc Đống cầm bộ đàm lên chỉ huy đội viên đến mò ở khu vực đó.
Xích Tùy thấy có người lại gần, nó liền lặn một hơi xuống nước, tiếp tục tìm kiếm.
Có lần thông báo đầu tiên, về sau chỉ cần Xích Tùy trồi lên là sẽ có đội viên qua mò.
Các đội viên đang đứng dưới nước đều vô cùng kinh ngạc, rắn mà cũng thông minh đến thế ư?
Đôi khi Xích Tùy nổi lên không phải vì tìm thấy gì, mà chỉ đơn giản là lên thở. Những lúc như vậy, nếu có đội viên đi tới, họ còn thấy Xích Tùy lắc đầu.
Tìm ra quy luật này rồi, những mảnh xương còn lại nhanh chóng được vớt lên.
Xích Tùy phấn khích bơi vào bờ: [A Noãn, tôi có giỏi không?]
Tùy Noãn dùng ngón tay xoa cái đầu nhỏ của Xích Tùy: “Xích Tùy giỏi lắm. Dưới hồ còn gì khác không?”
Xích Tùy rũ nước trên mình: [Hết rồi, hết rồi. Khu này chỉ có bấy nhiêu thôi, còn lại toàn là rác, rong rêu với cá.]
“Xích Tùy giỏi thật.”
Trần Trừng thấy Xích Tùy bơi về, có vẻ sắp lên bờ, cô ta liền đứng dậy lấy chai nước khoáng trong túi ra: “Noãn Noãn, đây này, nước khoáng đây.”
Tùy Noãn cười tươi nhận lấy: “Cảm ơn cô.”
“Nó ngoan quá, là giống rắn gì vậy? Tôi cũng muốn nuôi một con.”
Động tác của Tùy Noãn khựng lại: “Con của tôi là ngoại lệ, nó rất đặc biệt, là giống Hắc Vương Xà đột biến. Không phải con rắn nào cũng có linh tính như vậy đâu, nếu cô muốn nuôi thì phải tìm hiểu kỹ trước đấy.”