Con đỉa hút máu kia cũng chẳng phải loại có tiền đồ gì, bạn bè của chủ thân thể đã khuyên can cô ấy từ lâu rồi.
Làm xong tất cả, Tùy Noãn tiện tay chặn, xóa mọi phương thức liên lạc của anh ta.
Thoải mái rồi!
Chẳng nói đâu xa, lúc nghe truyện cô đã ngứa mắt với chi tiết này rồi, giờ đến đây đương nhiên không thể chịu thiệt được nữa.
Vừa rồi toát hết mồ hôi, Tùy Noãn lấy một bộ đồ sạch, vào phòng tắm rửa lại.
Tắm xong, Tùy Noãn mới có cảm giác chân thực. Cô thật sự xuyên không rồi, còn xuyên thành một tiểu thư cả đời ăn sung mặc sướng.
Không còn phải cực khổ đi làm thuê nữa, Tùy Noãn sung sướng lăn vài vòng trên giường. Sướng điên lên được!
Tùy Noãn phấn khích lấy điện thoại ra, lên mạng đặt mua đồ câu gấp.
Từ khi nghiện câu, hễ rảnh là cô lại muốn đi câu, một ngày không câu là cả người khó chịu.
Đời này không còn phải lo chuyện kiếm tiền, cô nhất định phải nghiên cứu kỹ lưỡng, chuyên tâm câu cá!
Ước mơ giản dị của một người mê câu cá chỉ đơn giản vậy thôi.
“Reng reng reng!”
“Alô, Noãn Noãn, cậu thật sự chia tay với tên họ Tiêu rồi à? Làm rùm beng thế này, đến lúc hối hận quay lại thì mất mặt lắm đấy.”
“Lúc đó mà cậu còn cầu xin quay lại thì tớ khinh!”
Tùy Noãn sững người, nhìn tên danh bạ trên điện thoại: Quỷ Bí.
Rất nhanh, Tùy Noãn đã lục ra được người này trong ký ức. Nguyệt Thư Âm cũng là một tiểu thư nhà giàu, hai người lớn lên cùng nhau, nhưng vì nam chính Tiêu Vân mà dần xa cách.
Một người bạn thân tốt như vậy, Tùy Noãn định sẽ thử qua lại xem sao. Nếu hợp tính, Nguyệt Thư Âm sẽ là bạn thân của cô.
“Một khi đã nói ra thì không thể rút lại được. Hôm đó tớ đã thật sự nhìn thấu con người Tiêu Vân rồi. Hồi trẻ bồng bột mắt mù thôi, ai mà chẳng có chút lịch sử đen tối, phải không?”
Nguyệt Thư Âm ở đầu dây bên kia vô cùng vui vẻ: “Phải thế chứ, đây mới là Noãn Noãn tốt của tớ. Dạo trước cậu cứ như biến thành người khác, vì một thằng đàn ông mà sống dở chết dở.”
“Nhưng không sao, cậu tỉnh ra là tốt rồi, tỉnh ra chúng ta vẫn là chị em tốt.”
“Có muốn ra ngoài chơi không? Lâu rồi chúng ta không gặp nhau.”
Tùy Noãn đồng ý ngay: “Đi, ra ngoài tiêu tiền giải sầu với tớ.”
…
Trung tâm thương mại rất lớn, đồ đạc rất đắt, một món đồ nhỏ cũng bằng mấy tháng lương kiếp trước của cô, nhưng bây giờ cô có thể mua mà không cần chớp mắt.
Làm người giàu sướng thế này sao? Kiếp sau cô vẫn muốn làm người giàu!
Sống sung sướng được vài hôm, tên đàn ông chó má kia cũng không đến làm phiền, bộ đồ câu mà Tùy Noãn đặt mua đã về đến tay vào mấy hôm trước.
Tay chân đã ngứa ngáy từ lâu, Tùy Noãn không nói hai lời, xách đồ nghề lên và thẳng tiến đến ngọn núi mà cô đã nghiên cứu kỹ.
Câu cá thì phải câu ở đâu? Đương nhiên là nơi vắng người, địa hình hẻo lánh và nhiều cá.
Xách đồ câu lên, Tùy Noãn diễn một màn du lịch nói đi là đi.
Chủ thân thể có xe, bản thân cô lại là tay câu cá lão luyện, Tùy Noãn chẳng sợ gì cả.
Lái xe hai tiếng rưỡi, leo núi thêm một tiếng, cuối cùng Tùy Noãn cũng đến được một hồ nước bí ẩn.
Đây cũng là nơi được nhắc đến trong truyện gốc, vì một khách hàng của nam chính rất thích câu cá, nếu không cô cũng chẳng tìm được chỗ này.
Chọn được điểm câu thích hợp, Tùy Noãn lần lượt bày đồ nghề ra, trong lúc đó cũng không quên ném một ít mồi đã trộn sẵn xuống để dụ cá.
Ném ít thôi, nhiều quá cá ăn no sẽ không cắn câu.
Tùy Noãn lẩm bẩm chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, sau đó mới ngồi chễm chệ xuống ghế.
May mà chủ thân thể từng học võ, nếu không vừa rồi cô đã chẳng đủ sức leo lâu như vậy.
[Ối dồi ôi, là con người à? Con người đúng không? Lạy trời, tôi lại được thấy người rồi!]
[Này con người, xin chào, xin chào!]
[Đến đây câu cá à! Đến đây câu là đúng rồi đấy, dưới đó có bất ngờ lớn lắm.]