Xích Tùy nói lí nhí: [A Noãn, thế… chúng ta còn mò súng nữa không?]
Tùy Noãn không do dự nói: “Mò, tiếp tục mò. Đã xuống rồi, nói gì thì nói cũng phải mò được khẩu súng lên xem thử.”
Sống đến từng này tuổi, Tùy Noãn còn chưa thấy súng thật bao giờ, nói gì đến việc được sờ.
Nước đã bị Tùy Noãn khuấy cho đục ngầu, Xích Tùy cũng muốn giúp, nhưng lại có chút lực bất tòng tâm. Súng không phải vật sống, trong trường hợp này hai hệ thống cảm ứng của nó cũng vô dụng.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, Tùy Noãn không dám mò được cái gì cũng nhấc lên xem nữa. Cô gan dạ thì gan dạ thật, nhưng không có nghĩa là cô không biết sợ. Sống bao lâu nay, đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với thứ này, cô đâu phải sinh viên y khoa mà không sợ xương người.
Mười phút sau, Tùy Noãn lại mò được một vật khác, dài dài, cứng cứng. Mắt Tùy Noãn sáng lên, lần này chắc kèo rồi nhỉ?
“Mò được rồi, dài mà cứng, ngoài súng ra còn có thể là… ca… cái gì…”
Nhìn rõ thứ Tùy Noãn đang cầm, Xích Tùy lạnh lùng bồi thêm một câu: [Dài dài chưa chắc đã là súng, có khi là xương chân đấy.]
Đôi tay cứng đờ của Tùy Noãn nâng khúc xương chân màu trắng, từ từ đặt nó cạnh mảnh xương sọ ban nãy.
“Khụ, Xích Tùy à, chuyện này cho chúng ta biết một điều.”
Xích Tùy ngơ ngác: [Điều gì?]
“Việc chuyên môn, cứ giao cho người có chuyên môn làm. Hay là… chúng ta báo cảnh sát đi?”
Xích Tùy: […]
[Báo đi.]
[Với lại, thật ra khẩu súng tôi thấy ngắn chứ không dài.]
Tùy Noãn: “…”
Sao không nói sớm!
Tùy Noãn đã cho điện thoại vào túi chống nước rồi nhét trong túi quần, cô thành thục lấy ra, bấm số 110.
Một tuần gọi báo cảnh sát hai lần, Tùy Noãn chỉ cảm thấy mình và nơi này đúng là khắc nhau. Gì vậy, mấy tên sát nhân các người có chung một luồng suy nghĩ hay sao?
“Alo, 110 xin nghe.”
Tùy Noãn vẫn đang cảm thán cho vận may chẳng ra gì của mình, nhưng miệng vẫn trình bày rành mạch tình hình hiện tại: “Tôi… tôi mò cá mò được một mảnh xương sọ và một khúc xương chân…”
“Hả?”
Lần này, rõ ràng cô tổng đài viên không dày dạn kinh nghiệm bằng lần trước, nhưng cô ta cũng chỉ ngây người một lát rồi phản ứng lại ngay.
Sau khi nói rõ địa chỉ của mình, Tùy Noãn chợt nhớ ra ba ngày trước mình có kết bạn với một chị cảnh sát trên Wechat. Việc điều động cảnh sát có thể không đáng tin, Tùy Noãn cũng không ngốc đến mức liên lạc thẳng với người ta.
Chẳng bao lâu sau, một cuộc gọi đến điện thoại của cô.
“Alo xin chào, tôi là Trần Quốc Đống, phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự, cục cảnh sát khu Long Thành, thành phố Thịnh An. Phiền cô cho chúng tôi biết vị trí cụ thể.”
Trí nhớ của Tùy Noãn khá tốt, cô thoát khỏi giao diện cuộc gọi rồi liếc nhìn, quả nhiên người lần trước liên lạc với mình cũng là Trần Quốc Đống.
“À, chào đồng chí, tôi là Tùy Noãn, người báo án về chiếc vali màu tím nhạt vào ba ngày trước.”
“Địa chỉ của tôi ở gần chỗ lần trước…”
Trần Quốc Đống vẫn còn nhớ Tùy Noãn, nghe cô báo địa chỉ rõ ràng như vậy, ông ta cũng phải im lặng một lúc. Rõ ràng biết nơi đó có người chết, một cô gái nhỏ như Tùy Noãn vẫn dám chạy đến khu đó.
Có trái tim gan dạ này, lại thêm khả năng phá án không tồi, nếu về đội của họ thì…
Dòng suy nghĩ bất giác rẽ sang hướng khác, Trần Quốc Đống vội lắc đầu: “Được, tôi sẽ qua đó ngay.”
Tùy Noãn không định ngâm mình dưới nước đợi người tới, cô đánh dấu vị trí mình đang đứng, rồi mang theo mấy khúc xương lội lên bờ.
Xương người có mùi, dù đã chết khá lâu, dù đã xử lý thế nào, cái mùi đó vẫn luôn còn mãi. Lên bờ, Tùy Noãn tìm một ít cỏ lót xuống đất, rồi đặt xương lên trên.
Xong xuôi, Tùy Noãn nhanh chóng cởi bộ đồ chống nước và găng tay, đi ra xa một chút rồi ngồi xổm đợi người đến. Không biết có phải ảo giác không, Tùy Noãn cứ cảm thấy mùi hương nơi đầu mũi mãi không tan, dù đã dùng nước khoáng rửa tay rửa mặt vẫn còn mùi.
Xích Tùy cũng bị Tùy Noãn lôi ra tắm hai lần mới thôi.
“Sao dạo này mình toàn gặp mấy chuyện này vậy? Trời mùa thu trong xanh mát mẻ thế này, không đi câu cá thì tiếc quá còn gì?”
Xích Tùy quấn trên cổ Tùy Noãn, giọng lười biếng: [Chắc là do cô chọn chỗ không đúng thôi.]
[Tôi từng lướt thấy một video.]
[Sát nhân: Tôi cần một nơi hẻo lánh, ít người qua lại, địa hình hiểm trở, có nhiều cá để giúp tôi phi tang.]
[Người đi câu: Tôi cần một nơi hẻo lánh, ít người qua lại, địa hình hiểm trở, có nhiều cá để tôi câu cho đã tay.]
[A Noãn, cô nói xem, hai luồng suy nghĩ này có khớp nhau không?]
Tùy Noãn im lặng, Tùy Noãn cạn lời, Tùy Noãn không thể phản bác.
“Đúng thật.”
“Nhưng sao những người đi câu khác không gặp phải chuyện này nhỉ? Hay là do khu này có vấn đề.”
Xích Tùy nghẹn lời, A Noãn không hề nghi ngờ gì nó sao? Lần đầu tiên là nó khiến lưỡi câu móc vào vali, lần thứ hai cũng là nó phát hiện ra thứ giấu dưới nước trước.