Hỉ Doanh Môn

Chương 75 - Chương 74

Trước Sau

break
Editor: Thư

Thời tiết đã trở nên ấm áp, vừa đúng lúc các loại hoa tươi nở rộ, vốn là mở tiệc trong vườn là tốt nhất. Nhưng chuyện lần trước để lại bóng ma trong lòng Trần thị, nàng không dám mở tiệc trong vườn nữa, bảo quản gia trong hoa ấm quét sạch sẽ, kê hai cái bàn nhỏ làm thành một cái bàn lớn cho các cô nương. Chính nàng thì tránh trong nội đường xa xa ngắm mẫu đơn nở cùng Cung Nhị phu nhân, Trần Tam Nương, uống trà rồi bài chơi, chỉ dặn Tam di nương cùng Dư ma ma gánh chức vụ tổng quản, phụ trách chuyện ăn uống các thứ.

Tứ di nương hâm mộ Tam di nương không chịu được, bất đắc dĩ căn bản là Trần thị không chịu buông tay tỏ ý cho nàng ta đi làm chuyện gì, chỉ đành phải ai oán đứng nghiêm ở sau lưng Trần thị tiếp tục thực hiện chức trách cận thân nha hoàn, không quên sai Tiểu Ngải đi dặn Minh Bội biểu hiện tốt một chút một hồi để lại hình tượng ôn nhu uyển chuyển trong lòng chúng tiểu tỷ muội.

Hôm nay chúng cô nương tham gia tiệc sinh nhật Minh Phỉ đều được Trần thị tỉ mỉ chọn lựa, trừ các tiểu thư Cung gia, Lưu gia, Trần gia, Thái gia bổn tộc, còn có tiểu thư nhà Viên Hàn Lâm mới từ Kinh Thành cáo lão về quê, tất cả lớn nhỏ tổng cộng tới hơn mười người.

Trải qua mấy lần gặp mặt tiếp xúc trước đây, Minh Phỉ đã quen thuộc với các tiểu thư rất nhiều, nhanh chóng liền cười nói. Mọi người đang chơi ném thẻ vào bình rượu, buộc nhau uống rượu. Đang náo nhiệt , Cung Tịnh Kỳ lặng lẽ đụng Minh Phỉ một cái, dùng cằm chỉ chỉ trong góc: Tứ muội của ngươi thế nào? Đến hiện tại, thứ gì cũng không ăn, cũng không nói một câu nào.

Nàng vừa mới vừa hỏi, mấy cái lỗ tai liền dò xét tới ngay.

Toàn thân Minh Tư mặc y phục màu vàng tơ bằng vải thun thêu hoa tường vi biết rộ trên cành cây xanh nhạt mới may, cầm quạt tròn mỹ nhân ngồi ở trong góc, cúi thấp đầu không nói một lời, gương mặt đáng thương. Minh Phỉ khẽ mỉm cười, nói: Sáng nay rời giường nàng cũng có chút không thoải mái, lại nhớ đến nhất định phải tới náo nhiệt với ta một chút, cho nên gượng chống đến bây giờ.

Cung Tịnh Kỳ hoài nghi nhìn Minh Phỉ một cái, lại chỉ nhìn thấy gương mặt Minh Phỉ chân thành, ngoài ra cái gì cũng không nhìn ra được, liền bĩu môi, quay đầu lại kêu Minh Tư, Tới đây nếm thử canh rau thanh đạm này một chút, thật không tệ, uống vào liền thư thái.

Trong mắt Minh Tư thoáng qua một tia không kiên nhẫn, đang muốn bỏ qua, suy nghĩ một chút vẫn cố nặn ra một khuôn mặt tươi cười, cười tủm tỉm nhận lấy canh Cung Tịnh Kỳ đưa qua, nói với Cung Tịnh Kỳ đến chỗ nào đạp thanh thì chơi vui nhất, danh thắng Thủy thành phủ nào lại tốt nhất thì Minh Phỉ không biết rõ lắm. Những ng