Sở Tu ngồi ngay ngắn lại, cũng mỉm cười đáp:
“Trước kia thì không tính, nhưng từ khi gặp tiểu thư, thì tính rồi ạ."
Đây hoàn toàn là lời nói thật lòng của hắn.
Sau buổi họp tộc, tộc trưởng đã tự mình gặp hắn để hỏi xem hắn muốn làm việc ở đâu. Nếu ở lại nhà trẻ thì sẽ làm phó tổng quản dưới trướng Sở Yến. Còn nếu muốn đi theo Vọng Thư thì đến Triêu Tích Các làm quản gia riêng cho Vọng Thư.
Sở Tu tính toán một hồi, dưới trướng Sở Yến đã có ba gã tay chân rồi... Mà dù chỉ có một người đi chăng nữa, hắn cũng chẳng đời nào chịu làm thuê cho cái gã béo trắng đó. Thế là hắn đóng gói hành lý sang Triêu Tích Các ngay và luôn, quên tiệt cái ước mơ vào nhà chính lúc ban đầu.
Tên Sở Yến vì chuyện này mà cứ thấy mặt hắn là lại hầm hè như bị đâm sau lưng.
Vọng Thư nghe xong thì "ồ" một tiếng, chỉ tay vào núi quà:
“Thế quà của người đâu?"
"Ở ngay đây." Sở Tu thản nhiên lấy từ trong ống tay áo ra một cuốn sổ nhỏ.
Tặng sách sao?
Vọng Thư nghi hoặc đón lấy, hóa ra đó là cuốn nhật ký tu luyện do chính Sở Tu viết. Hắn mới chỉ đạt đến Cửu phẩm, đương nhiên là một người có tu vi thấp, nhưng Vọng Thư hiện tại đến cấp bậc còn chẳng có. Sở Tu biết thiên phú mình không cao, nên đã tỉ mỉ ghi lại mọi vấn đề mình từng gặp phải và cách giải quyết chúng.
Con đường tu hành của hắn rất gian nan, nếu không thì đã chẳng đến tuổi này mới dừng lại ở Cửu phẩm.
Nhưng cũng chính vì thế mà những vấn đề hắn gặp phải cực kỳ đa dạng, gần như mọi cái "hố"mà người mới hay vấp phải hắn đều đã nhảy qua.
Cuốn sổ này chính là một bộ bí kíp nhập môn thực tế nhất, thứ mà những cao thủ thực thụ không bao giờ viết ra được, nhưng lại cực kỳ hợp với lính mới như Vọng Thư.
Vọng Thư lật sơ qua một lượt, cảm nhận được trọn vẹn tâm huyết của Sở Tu. Nàng vốn là người rất trân trọng lòng thành, bèn nở nụ cười tươi rói, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào đối phương:
“Cảm ơn người, món quà này ta thích lắm."
Hỏng bét rồi!
Sở Tu thầm kêu khổ trong lòng. Tiểu bá vương lại giở chiêu rồi!
Chẳng trách ngày trước Vọng Thư có quậy phá thế nào thì những ngũ mẫu ở nhà trẻ Kỳ Sơn vẫn cứ cam tâm tình nguyện dỗ dành nàng.
Khi bị đôi mắt mềm mại đó nhìn vào, nghe cái giọng non nớt nhưng lại nói những lời đầy chân thành kiểu "người lớn thu nhỏ" như thế này thì ai mà chịu cho nỗi chứ?