"Chứ còn gì nữa." Nhắc đến là Sở Chỉ Uyên lại cảm thán:
“Huynh không biết đâu, con bé đó kỳ lạ lắm, cứ như người lớn thu nhỏ vậy."
"Ba tuổi đã thức tỉnh linh chủng, lại còn là cấp Tử."
Cấp Tử. Sở Kính Uyên gật gù tán đồng. Thế hệ trẻ nhà họ Sở dạo này hơi thưa thớt, cũng chỉ có cháu gái Đại trưởng lão là cấp Tử. Gia tộc có thêm một hậu bối tài năng thế này đúng là chuyện đáng mừng.
Hắn nói tiếp:
“Vậy thì đúng là nên đón về, để con bé nhận tổ quy tông đàng hoàng."
Hắn chẳng mảy may nghi ngờ thân phận của Vọng Thư, cứ đinh ninh là tộc trưởng kiếm được ở bên ngoài.
Nam tử thì có cũng được không có cũng chẳng sao, nhưng đứa trẻ chắc chắn là máu mủ nhà mình. Thiên phú tốt thế này, đón về là hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Sở Chỉ Uyên mỉm cười nhìn ca ca ngây ngô của mình, nàng ta cũng không buồn giải thích thêm. Tộc trưởng ra tay như sấm sét thế nào thì nàng ta còn lạ gì, sao phải đi đắc tội nàng ấy.
Tứ trưởng lão chỉnh lại tay áo, bộ dạng chất phác nói:
“Quà gặp mặt ta chuẩn bị là hai cửa hiệu làm ăn phát đạt ở phía Nam đảo Hoành Châu, liệu có xoàng xĩnh quá không?"
Nhắc đến quà cáp, Đại trưởng lão lại nhớ đến tình cảnh lúng túng hôm nọ khi sờ khắp người chẳng thấy cái gì để cho, nàng ta không cảm xúc nói:
“Con bé còn nhỏ, hai cửa hiệu là quý lắm rồi. Sau này nó lớn thì ngươi cho thứ tốt hơn cũng được."
Bé gái xinh xắn đứng cạnh Đại trưởng lão ngước đầu lên:
“Con sắp có muội muội thật ạ? Muội ấy giỏi lắm ạ?"
Đại trưởng lão dịu giọng, mỉm cười gật đầu:
“Muội ấy kém con năm tuổi."
Kém năm tuổi, Sở Thanh Hà nhẩm tính nhanh trong đầu, vậy là bây giờ mới ba tuổi.
Ba tuổi thì hơi nhỏ, nhưng cũng chưa muộn. Sở Thanh Hà gật đầu cái rụp, đôi mắt lấp lánh những suy nghĩ mà không ai hiểu được.
Tiếng xì xào trong điện bị đè xuống rất thấp. Sở Minh Yên nhìn ra cửa điện, bình thản nói:
“Giờ lành đến rồi."
Đại điện dần trở nên im lặng, mọi người đồng loạt hướng mắt về phía cửa.
Khi đúng giờ, cánh cửa đại điện chậm rãi mở ra. Ánh sáng từ bên ngoài tràn vào, phác họa nên một bóng hình rõ rệt và rực rỡ, đó chính là Sở Đại Hi.
Dù ngược sáng không nhìn rõ mặt, nhưng khí thế hiên ngang, tà áo rộng bay bổng và chiếc vương miện vàng trang trọng đã khẳng định vị thế của nàng ấy.
Sở Đại Hi đứng ở cửa nhưng không bước vào ngay, mà chậm rãi đưa một bàn tay ra, mỉm cười nhìn về phía bên phải.