Hệ Thống Mô Phỏng Thiên Tài, Sao Ngươi Biết Ta Không Phải Thiên Tài?

Chương 37

Trước Sau

break

Vọng Thư nhìn Sở Chỉ Uyên, nghiêm túc nói:

“Bởi vì vẫn chưa xác định được ạ."

"Thứ gì chưa chắc chắn thì không thuộc về con."

Nếu bây giờ mình nhận cái danh thức tỉnh thiên phú siêu "mạnh" nhờ dấu ấn này thì mọi người đếu thấy vui mừng. Nhưng lỡ một ngày nào đó mọi người phát hiện ra không phải, lúc đó họ sẽ nghĩ gì về mình? Liệu họ còn thấy mình "mạnh" nữa không?

Thà rằng chờ đợi mọi thứ rõ ràng mười mươi rồi mới ăn mừng, còn hơn là nhận lấy một niềm vui hão huyền để rồi sau đó là sự hụt hẫng.

Vọng Thư cho rằng, vẫn nên chờ cho đến khi điểm "mạnh" của nàng thực sự vững chắc, rồi nàng mới ăn mừng một bữa ra trò.

Gió đêm lùa qua rừng trúc, tiếng nói non nớt nhưng kiên định của Vọng Thư hòa lẫn vào tiếng lá xào xạc.

Không một ai có mặt ở đó mà không cảm thấy chấn động trước lời nói của đứa trẻ.

Ba vị trưởng lão, kể cả Sở Đại Hi, đều nhìn Vọng Thư và thầm nghĩ: Đây thực sự là một đứa trẻ vô cùng đặc biệt.

Bảy ngày sau, Vọng Thư được diện một bộ đồ vô cùng lộng lẫy.

Sở Đại Hi đã đặc biệt đặt may riêng cho nàng một bộ lễ phục phiên bản nhí màu đỏ rực, cổ chéo và trên nền vải thêu những họa tiết cát tường bằng chỉ vàng.

Không chỉ có váy áo, trên cổ của nành còn đeo một chiếc khóa trường mệnh do Sở Đại Hi tặng, hai cổ tay mỗi bên đeo một chiếc vòng vàng. Mái tóc tơ mềm mại thưa thớt được búi tạm thành hai củ tỏi nhỏ, cài thêm đôi ve sầu bằng vàng tinh xảo, hai bên thái dương còn đính thêm hai chiếc khuy hình trăng khuyết.

Vọng Thư áp sát mặt vào gương, hàng mi dày chớp nhẹ. Lông mi nàng không cong vút mà mọc thẳng, mỗi khi chớp mắt lại tạo thành một khoảng bóng mờ nơi khóe mắt.

Đôi mắt hạnh, lông mày lá liễu.

Vọng Thư nhìn lại giữa trán mình, Tướng Ấn màu vàng nhạt như được điểm xuyết từ bụi sao, lấp lánh giữa đôi lông mày, khiến gương mặt trắng hồng môi đỏ càng thêm phần linh động và có khí chất.

"Lớn lên chắc mình cũng xinh lắm đây."

Vọng Thư nhìn mình trong gương, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười kín đáo.

"Sao thế hả, bị vẻ đẹp của mình làm hớp hồn rồi à?" Một bóng người cũng diện sắc đỏ rực rỡ bước đến từ phía sau tấm gương.

Là Sở Đại Hi.

Nàng ấy mặc bộ lễ phục y hệt Vọng Thư từ chất liệu đến hoa văn, trông cứ như phiên bản phóng đại của Vọng Thư.

Lúc trước khi đi đặt đồ, Vọng Thư cứ kéo tay áo mẹ rồi lí nhí nói:

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc