Lông mày Sở Minh Yên hơi nhếch lên đầy ẩn ý. Còn Sở Đại Hi thì nở nụ cười đầy "nguy hiểm":
“Sở Yến à, giỏi lắm."
Nàng ấy thấy lão béo đó chắc không muốn ngồi cái ghế tổng quản nữa rồi!
Con gái ngoan của nàng ấy bị lão dạy thành cái gì thế này!
Tuy trong lòng đã nghĩ ra trăm cách trị Sở Yến, nhưng gương mặt nàng ấy vẫn nở nụ cười dịu dàng, bắt đầu dạy dỗ kiểu mẹ hiền:
“Con là con gái của mẹ, đẳng cấp sao mà thấp được? Đừng quan tâm đến mấy cái đó, con cứ ăn chơi thoải mái đi, đứa nào ở nhà họ Sở dám nói con nửa lời, mẹ sẽ làm thịt đứa đó luôn!"
Chữ "làm thịt" mà nàng ấy nói ra đầy sát khí, nhưng Vọng Thư chẳng hề dao động. Nàng ồ một tiếng, sau đó kéo tay áo Sở Đại Hi, chớp mắt ngây thơ:
“Thế rốt cuộc, cấp bậc của con là gì?"
Sở Đại Hi:
“..."
Đây là lần đầu Sở Minh Yên nhìn thấy Tộc trưởng "cứng họng", nên nàng ấy đứng xem kịch vui một lúc rồi mới giải thích với Vọng Thư:
“Linh chủng của con mới thức tỉnh, chỉ mới có hình thôi chứ chưa có chất, cần phải được tưới tẩm bằng nguồn năng lượng dồi dào thì mới thấy rõ đẳng cấp được."
Tưới tẩm? Như tưới nước cho hạt mầm ấy hả? Nghe ra đúng là giống như trồng cây thật. Vọng Thư gật đầu hiểu ý.
Khi họ đang nói chuyện thì ngọc bài hộ thân bên hông Sở Đại Hi và Sở Minh Yên đồng thời nhấp nháy. Hai người nhìn nhau, lát sau thấy hai bóng người lướt tới Triêu Tích Các .
Vọng Thư tròn mắt nhìn hai nữ tử đáp xuống nhẹ nhàng. Một người lớn tuổi hơn, tóc đen búi gọn bằng trâm ngọc, mặc trường bào tím họa tiết sen, ánh mắt điềm tĩnh, đoan trang. Người kia trẻ hơn, gương mặt sắc sảo quyến rũ, dù búi tóc nhưng mặc váy lụa ôm sát khoe cổ, cổ tay đeo vòng vàng nạm ngọc hoa lệ.
Kết hợp với cuộc trò chuyện trước đó, Vọng Thư đoán đây cũng là trưởng lão nhà họ Sở. Tính cả mẹ mình là Tộc trưởng, thì vị trí cấp cao nhà họ Sở có ít nhất bốn vị là nữ tử.
Vọng Thư nhận ra ngay đây là điềm tốt.
Nữ tử nắm quyền càng nhiều thì vị trí của một bé gái có tố chất tu hành như nàng sẽ càng cao.
Sở Chỉ Uyên vừa tới đã bắt gặp đôi mắt to như mèo con đang nhìn chằm chằm vào trang sức lấp lánh trên người mình, nàng ta bật cười:
“Đứa nhỏ này ở đâu ra mà nhiều linh khí thế này?"
Sở Đại Hi bế Vọng Thư, hất cằm tuyên bố xanh rờn:
“Ta đẻ ra đấy."