Nhưng Sở Đại Hi lại khoanh tay trước ngực, đầy tự tin nói:
“Không thức tỉnh linh chủng thì sao con bé có thể tự ngự khí được? Lúc nãy ta dẫn con bé đi bay, rõ ràng có một khoảnh khắc con bé tự lơ lửng đấy."
... Ngươi rảnh quá hay sao mà đi dẫn đứa trẻ ba tuổi lên trời bay làm gì? Lỡ con bé ngã hay làm con bé sợ thì sao?
... Còn cái vụ lơ lửng, có khi là do đứa nhỏ nhẹ cân quá thôi?
Sở Minh Yên nghẹn một bụng lời muốn nói mà chẳng thốt ra được chữ nào. Có lẽ vì cái biểu cảm "cạn lời"của nàng ấy quá rõ ràng nên Sở Đại Hi nhướng mày:
“Ta là mẹ con bé, ta có trực giác. Ngươi cứ kiểm tra đi!"
Sở Minh Yên kìm nén thôi thúc muốn vỗ trán. Nàng ấy ngồi xổm xuống trước mặt Vọng Thư và nói với giọng nhẹ nhàng nhất có thể:
“Lúc nãy ở trên không trung, con đã làm gì?"
"Điều khiển linh khí, bay ạ."Vọng Thư thật thà đáp.
Mới ba tuổi mà đã dám ngự khí đòi tự bay?
Bỗng nhiên Sở Minh Yên chẳng còn gì để nói. Đúng là mẹ nào con nấy, nhìn một cái là biết ngay hai người này cùng một khuôn đúc ra, tính tình rất hợp nhau.
Sở Minh Yên lấy Đạo Vận Chi Bàn ra, thấy Vọng Thư tò mò nhìn chằm chằm, nàng ấy bèn để trên tay cho Vọng Thư nhìn thoả thích.
Nàng ấy giữ nguyên tư thế, ngước mắt nói với Sở Đại Hi:
“Hẳn là tộc trưởng biết vật này quý giá đến nhường nào, theo lý phải có thủ lệnh của ba vị trưởng lão mới được lấy nó ra. Ta tự ý cầm đi, tối đa mười lăm phút nữa là bọn họ tìm tới đây đấy."
"Thế chẳng phải càng tốt sao?" Sở Đại Hi lại có vẻ rất ưng ý:
“Mỗi người tặng một món quà gặp mặt, sẵn tiện giúp con gái ta định hình linh chủng luôn."
Nàng ấy không hề có ý định giấu giếm Vọng Thư, ngược lại, nàng ấy là kiểu người có đồ tốt là phải khoe. Vọng Thư là báu vật bất ngờ đâm sầm vào cuộc đời nàng ấy, không cần thông báo cho cả thiên hạ thì ít nhất cũng phải báo cho cả gia tộc biết chứ.
Đúng là giao tiếp với cấp trên mệt thật đấy... Sở Minh Yên thầm thở dài, quay lại nhìn Vọng Thư:
“Con ngắm nghía xong chưa? Lát nữa ta sẽ dùng cái này để kiểm tra xem con có thức tỉnh linh chủng thật không."
Vọng Thư gật đầu, nàng nhìn xong rồi.
Thứ gọi là Đạo Vận Chi Bàn này không biết làm từ chất liệu gì mà đen kịt như mực, nhìn góc nào cũng không thấy chút ánh sáng nào. Mặt đĩa hình tròn, rìa và phần đáy khoét rỗng khắc đầy chữ, chỉ có tâm đĩa trồi lên một cột trụ cũng được đục rỗng bên trong.