"Sài lang hổ báo thì điện hạ không giết, lại giết hai mẹ con chúng ta, ngài thật lợi hại!"
"Ngươi sao vậy?" Bùi Cửu Tư vội cúi xuống xem xét Lục Khinh Nhiễm, "Viên thuốc này của ta..."
Chưa nói hết câu, Bùi Cửu Tư cảm thấy đau nhói ở đùi, theo bản năng nhìn lại thì thấy một cây ngân châm. Chưa kịp phản ứng, hắn thấy trước mắt tối sầm, toàn thân bủn rủn rồi ngã xuống giường.
Người vừa rồi còn yếu ớt, giờ phút này lại chống tay ngồi dậy còn cười khẩy nhìn hắn, nụ cười này có chút đắc ý.
"Viên thuốc của điện hạ đương nhiên không có độc, nếu không ta sao lại uống. Ngược lại, đây là Cửu Chân Hoàn cực kỳ trân quý, bổ khí huyết, kéo dài tuổi thọ, thanh trừ độc tố."
Bùi Cửu Tư gắng gượng muốn đứng lên, nhưng lại không nhúc nhích được.
“Ta cứ tưởng ngươi chỉ là nữ tử yếu đuối hay khóc lóc, nào ngờ lại là một nữ quái xảo quyệt, còn có bản lĩnh như thế này.”
“Ta đã nói khứu giác của ta rất nhạy bén, có thể phân biệt người qua hơi thở, cũng như nhận biết thuốc tốt hay độc dược.”
Vừa nói, Lục Khinh Nhiễm nắm lấy cổ tay Bùi Cửu Tư bắt mạch, một lát sau tấm tắc khen.
“Điện hạ trúng độc, hơn nữa loại độc này cực kỳ bá đạo, thứ nhất là ăn mòn thân thể điện hạ, khiến người ngày càng suy yếu, thứ hai là khi độc phát tác giống như dao cùn cắt thịt, từng nhát từng nhát vô cùng đau đớn. Hạ loại độc hiểm ác này, kẻ đó hẳn phải hận người lắm.”
Bùi Cửu Tư lộ vẻ mặt bất ngờ, “Cả chuyện này ngươi cũng biết?”
Lục Khinh Nhiễm nhún vai, “Ta từ nhỏ lớn lên ở Bắc Cương, theo sư phụ học y thuật lẫn độc thuật, không phải cao nhân nhưng cũng có chút bản lĩnh.”