“Hầu gia, người đang đánh nhau là nhị công tử Thụy Vương phủ và… và Trường Ninh Vương.”
Nghe vậy, Tạ Tự cau mày. Suy nghĩ một lát, hắn đứng dậy vén rèm nhảy xuống xe ngựa.
“Đi đường vòng, ta sẽ đến thẳng phủ quốc công sau.”
“Vâng.”
Xe ngựa bắt đầu quay đầu, Lục Khinh Nhiễm vén rèm nhìn ra xa, quả nhiên thấy hai đám người đang ẩu đả.
Xung quanh rất đông người xem náo nhiệt, bàn tán xôn xao chỉ trỏ về phía hai nhóm người đó.
“Nghe đồn là vì một vũ nữ, hình như gọi là Tiên Vũ, nhị công tử Thụy Vương phủ vốn để ý trước, Trường Ninh Vương lại muốn cướp ngang nên mới đánh nhau.”
“Tranh giành một ả ca kỹ, hai vị này cũng chẳng sợ mất mặt.”
“Nhị công tử Thụy Vương phủ vốn là kẻ ăn chơi trác táng, tiếng xấu đồn xa, hắn sợ gì mất mặt. Còn Trường Ninh Vương kia, dạo này gây biết bao nhiêu chuyện, coi như chẳng còn gì để mất.”
“Hầy, Trường Ninh Vương này cũng từng oai phong lẫm liệt, tiếc thật.”
Lục Khinh Nhiễm nhìn sang, thoáng thấy Bùi Cửu Tư, hắn dựa vào một gốc liễu cổ kính, tay cầm đoản đao, lưỡi dao sắc bén nâng cằm nữ tử bên cạnh, khiêu khích nhìn nam tử đang muốn xông tới.
Nam tử này ước chừng hai mươi mấy tuổi, mặc áo gấm màu xanh ngọc, dung mạo tuấn tú, chỉ là lúc này đầy vẻ uất hận, hai mắt đỏ ngầu như kẻ mất trí lao về phía trước nhưng lại bị người của Bùi Cửu Tư chặn lại.
Nữ tử bên cạnh Bùi Cửu Tư hẳn là vũ nữ kia, nàng ta chỉ chăm chăm nhìn nhị công tử Thụy Vương phủ, lo lắng định bước lên nhưng bị Bùi Cửu Tư dùng sống dao khều một cái, liền không dám động đậy.
Lục Khinh Nhiễm nheo mắt, người ta tình đầu ý hợp, hắn lại ngang nhiên cướp đoạt.
Nam tử tức giận rút đao, ngay sau đó bị Bùi Cửu Tư một cước đá ngã lăn ra đất, còn vũ nữ kia vội vàng quỳ xuống đất cầu xin cho hắn.
Xe ngựa đi qua, Lục Khinh Nhiễm thấy Bùi Cửu Tư kéo vũ nữ kia lên, ôm mỹ nhân không cam lòng vào lòng cười đắc ý.