* Mỉa mai hành động nắm giữ, khống chế ngọn cờ chính danh (Thiên tử/Hoàng đế) để thao túng quyền lực, bắt kẻ khác phải phục tùng.
“Nương nương, thằng bé chỉ là một đứa trẻ không được sủng ái, người hà tất phải tốn lời với nó, Hoàng thượng là người đầu tiên không ưa nó.” Trân Nhi không hiểu.
“Thằng bé có không được sủng ái đi nữa, cũng là con của Hoàng thượng. Mồ côi mẹ từ nhỏ, cũng là một đứa trẻ đáng thương.”
Nguyên Vũ Đế không chịu gặp Giang Văn Lan, có lẽ vì thằng bé quá giống Lệ Quý phi nên mỗi khi nhìn thấy lại khiến người nhớ đến nàng.
“Nương nương, có những lời này nô tỳ biết người không thích nghe, nhưng vẫn phải nói. Người nên tìm cách sinh hạ một đứa con cho Hoàng thượng, để sau này còn có chỗ nương tựa.”
Thẩm Thanh Uyển: ...
Giờ thì nàng đã hiểu phần nào câu nói “hoàng đế chưa vội, thái giám đã lo”.
“Về cung thôi.”
“Nương nương...”
Tiếng kêu thảm thiết của Cao Đạt vang vọng khắp các cung.
Chập tối, Nguyên Vũ Đế xử lý xong công vụ liền vội vã đến Khôn Ninh cung.
Thẩm Thanh Uyển không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của người. Nàng ung dung đặt chén trà xuống, cúi người hành lễ: “Hoàng thượng vạn phúc kim an.”
Sắc mặt Nguyên Vũ Đế rất khó coi. Hắn vốn tưởng nữ nhân này đã thay đổi tính nết, nào ngờ chỉ là giả vờ. Mới yên ổn được vài ngày đã lại gây chuyện!
“Nghe nói, hôm nay Hoàng hậu đã ở Hàm Phúc cung dùng trượng hình với tổng quản Ngự Thiện phòng?”
“Phải.”
Thẩm Thanh Uyển thừa nhận ngay không do dự, khiến Nguyên Vũ Đế nghẹn lời. Hắn vốn tưởng nàng sẽ chối cãi và làm ầm lên như trước.
“Rốt cuộc là chuyện gì khiến Hoàng hậu nổi giận đến vậy? Dù sao Cao Đạt cũng là họ hàng của Hiền phi. Trẫm biết nàng không ưa Hiền phi vì cho rằng trẫm sủng ái nàng.
Tục ngữ có câu, đánh chó phải nể mặt chủ. Nàng phạt hắn mười trượng, chẳng phải chỉ đánh một mình Cao Đạt, mà còn là đánh vào mặt Hiền phi hay sao? Hoàng hậu muốn công khai cho cả hậu cung biết nàng và Hiền phi không hòa hợp à?”
Thẩm Thanh Uyển ngỡ ngàng. Chó ư? Nàng có nói Cao Đạt là chó đâu! Nguyên Vũ Đế đúng là không phân biệt phải trái, vừa nghe đã cho rằng nàng gây sự.
Xem ra ấn tượng mà nguyên chủ để lại trong lòng người suốt ba năm qua quá sâu đậm, không thể một sớm một chiều thay đổi.
“Hoàng thượng nổi giận đến thế, thần thiếp có một điều không hiểu.” Thẩm Thanh Uyển khẽ cười. “Chẳng hay người tức giận vì thần thiếp đã trừng phạt kẻ làm sai là Cao Đạt, hay vì đánh hắn đã làm Hiền phi mất mặt?”
Nguyên Vũ Đế bị hỏi đến sững người.
“Hoàng thượng, hôm nay thần thiếp phạt Cao Đạt mười trượng, không lấy mạng hắn, cũng không khiến hắn tàn phế, chỉ là chút đau đớn da thịt.
Chuyện nhà mẹ Cẩm tần liên lụy đến nàng không phải lỗi của nàng. Dù Hoàng thượng xử phạt cả nhà mẹ, khiến nàng thất sủng, Cẩm tần cũng chưa từng oán trách người một lời.
Thần thiếp là Hoàng hậu, là chủ của hậu cung, tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn một tổng quản Ngự Thiện phòng bắt nạt tần phi. Huống hồ, Cẩm tần cũng là chủ một cung. Bọn họ đã không coi Cẩm tần ra gì thì làm sao có thể thật lòng đối đãi với Hoàng thượng?
Bây giờ, người cho rằng thần thiếp đánh họ hàng của Hiền phi là đánh vào mặt Hiền phi. Vậy người có từng nghĩ, Cẩm tần dù thất sủng cũng là phi tử của người. Cao Đạt ngược đãi phi tử của người, để một vị tần mỗi ngày phải ăn dưa muối với ớt, đó há chẳng phải cũng là đánh vào mặt Hoàng thượng hay sao?”
Cơn giận trong mắt Nguyên Vũ Đế vơi dần theo từng lời nàng nói.
“Hoàng thượng, lần trước thần thiếp đã nói với người rồi, Hỉ thường tại là chất nữ của Mẫu hậu. Dù người có thích hay không, cũng nên nể mặt Mẫu hậu một chút.
Nàng ấy vẫn chưa được thị tẩm, thần thiếp nghĩ người không đến thì thân là Hoàng hậu, thần thiếp cũng nên qua xem sao. Chính vì vậy thần thiếp mới vô tình thấy bữa ăn của Cẩm tần chỉ có dưa muối và ớt.
Thần thiếp không cố ý nhằm vào Hiền phi, cũng không thiên vị Cẩm tần, chỉ nói đúng sự thật và đối xử công bằng với mọi người. Tuy Hiền phi có quyền hiệp lý lục cung nhưng thần thiếp vẫn là Hoàng hậu. Chuyện hậu cung, lẽ nào thần thiếp không có quyền xử lý?”
Nguyên Vũ Đế có chút ngượng ngùng nhướng mày: “Cũng không phải, Hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, đương nhiên có quyền xử lý.”
Thẩm Thanh Uyển mỉm cười: “Nếu đã như vậy, tại sao lúc vừa vào Hoàng thượng lại nổi giận?”
“Trẫm...” Nguyên Vũ Đế ngập ngừng. “Trẫm chỉ là không muốn thấy tần phi trong hậu cung bất hòa. Hoàng hậu có thể thấu tình đạt lý như vậy, là trẫm đã lỗ mãng.”
Nguyên Vũ Đế nói rất chậm vì không hiểu tại sao vị Hoàng hậu vốn chỉ biết gây sự, ngang ngược, cứng đầu lại đột nhiên trở nên thấu tình đạt lý như vậy.
Thấy người sắp nổi giận, nàng vẫn bình tĩnh tranh luận rành mạch. Thẩm Thanh Uyển sau khi khỏi bệnh quả thực đã thay đổi quá lớn.
“Hoàng thượng, thần thiếp biết người yêu thích và thiên vị Hiền phi, nhưng người có từng nghĩ, nếu cứ mãi bao che dung túng như vậy thì hậu quả sẽ ra sao không?
Từ sau chuyện chiếc yếm uyên ương, người không còn bước chân vào Diên Hi cung. Người giận Đức phi nghe lời xúi giục vu oan cho Hiền phi, nhưng có từng nghĩ tại sao chiếc yếm của Hiền phi lại dễ lọt vào tay thị vệ không? Đồ vật thân thiết bị mất mà Hiền phi lại không truy cứu, đó có phải tác phong của nàng ta không?
Hiền phi là mẹ ruột của Tam hoàng tử, sau này còn có thể được tấn phong Quý phi, thậm chí là Hoàng Quý phi. Hoàng thượng đừng quên, cha của nàng ta là Trấn Viễn Đại tướng quân, tay nắm binh quyền. Người có thể thuận theo Hiền phi một chuyện, nhưng có thể đảm bảo chuyện nào cũng thuận theo nàng ta không?
Nếu nàng ta cậy sủng sinh kiêu, hoặc sau này có người thích hợp làm Thái tử hơn, lẽ nào Hoàng thượng không sợ Hiền phi và phủ tướng quân sẽ có ý đồ bất chính, không sợ cảnh ‘hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu’ hay sao?
Tiền lệ như vậy các triều đại trước đều có, chẳng phải chuyện gì mới mẻ.
Cho dù Hoàng thượng biết ơn Trấn Viễn Đại tướng quân đã phò tá người khi còn là Vương gia, cũng không nên quá mức sủng ái Hiền phi. Rút dây động rừng, hậu cung và tiền triều vốn liên kết chặt chẽ.
Ngay cả một nữ nhân trong thâm cung như thần thiếp còn hiểu đạo lý này, huống hồ là Hoàng thượng. Nếu người muốn giang sơn vững bền, hậu cung ắt phải san sẻ ân sủng, khai chi tán diệp, có thêm vài vị hoàng tử, công chúa.”
Nguyên Vũ Đế không nói gì, chỉ nhìn Thẩm Thanh Uyển, ánh mắt thoáng qua một tia khác lạ. Hoàng hậu không chỉ thay đổi. Hắn thậm chí còn nhận ra dường như mình chưa bao giờ thực sự hiểu nàng.
Nhưng mà san sẻ ân sủng, có thêm vài vị hoàng tử... Nguyên Vũ Đế vẫn không thể tin những lời này lại thốt ra từ miệng Thẩm Thanh Uyển.
“Hoàng thượng, thần thiếp biết những năm qua đã không ít lần khiến người và Mẫu hậu phiền lòng.
Nhưng cũng xin Hoàng thượng hiểu cho, thần thiếp vốn chỉ là một tiểu thư khuê các. Cha mẹ chỉ mong sau này thần thiếp có thể gả cho một người chồng biết yêu thương, chăm sóc, chứ chưa từng nghĩ sẽ có ngày thần thiếp trở thành Hoàng hậu.”