Vừa tới cửa Hàm Phúc cung, Thẩm Thanh Uyển đã mơ hồ nghe thấy tiếng người trò chuyện bên trong.
“Sao bữa trưa hôm nay lại chỉ có dưa muối với ớt thế này? Cao công công đừng có mà khinh người quá đáng!”
“Quế Nhi cô cô, ngươi còn tưởng chủ tử nhà ngươi là Cẩm tần đang được sủng ái hay sao? Hàm Phúc cung bây giờ còn lạnh lẽo hơn cả lãnh cung, có đồ ăn là tốt lắm rồi, còn dám kén cá chọn canh. Nếu đã không xem trọng thức ăn của Ngự Thiện phòng, vậy bữa tối nay cũng miễn luôn đi.”
“Ngươi…”
Thấy Quế Nhi tức đến mức mặt mày trắng bệch, toàn thân run rẩy, Cẩm tần vội vàng từ trong tẩm điện bước ra.
“Công công, là Quế Nhi không hiểu chuyện đã đắc tội với công công.”
Cẩm tần ngần ngừ một lát rồi tháo cây trâm duy nhất trên đầu dúi vào tay Cao Đạt: “Mong Cao công công đại nhân đại lượng, xin đừng chấp nhặt.”
Cao Đạt cười khẩy, cầm cây trâm lên nhắm chừng: “Học hỏi đi, vẫn là chủ tử nhà các người hiểu chuyện hơn. Được rồi, mang thức ăn của Hỉ thường tại qua đây. Đi!”
Cao Đạt vừa xoay người thì Thẩm Thanh Uyển đẩy cửa bước vào.
Trân Nhi liền quát: “To gan! Thấy Hoàng hậu nương nương còn không hành lễ!”
Hoàng hậu nương nương? Sao người lại tới đây?
Cao Đạt sững người rồi vội vàng quỳ rạp xuống đất.
“Hoàng hậu nương nương cát tường.”
Thẩm Thanh Uyển không nói gì, đi thẳng tới chỗ thức ăn Ngự Thiện phòng vừa mang đến.
“Đây là bữa trưa các ngươi mang đến cho Cẩm tần sao?”
Cao Đạt thầm hoảng hốt vì không ngờ Hoàng hậu lại đến vào giờ này.
“Bẩm Hoàng hậu nương nương, đây là của riêng Cẩm tần nương nương, thức ăn của Hỉ thường tại được chuẩn bị riêng ạ.”
“Ồ?” Thẩm Thanh Uyển cười lạnh, ngồi xuống ghế chính trong điện, “Vậy để Bổn cung xem thử, bữa trưa của Hỉ thường tại có những gì.”
Thái giám của Ngự Thiện phòng mở một hộp thức ăn khác ra: “Bẩm Hoàng hậu nương nương, gồm ba món một canh. Bữa trưa của các tiểu chủ cấp Thường tại trong cung đều theo tiêu chuẩn này ạ.”
“Tiêu chuẩn?” Ánh mắt Thẩm Thanh Uyển trầm xuống. “Tiêu chuẩn của Thường tại là ba món một canh, vậy tiêu chuẩn của một vị Tần chỉ có dưa muối với ớt thôi sao? Sao Bổn cung lại không biết còn có tiêu chuẩn này?”
Cao Đạt ngây cả người. Hoàng hậu nương nương hôm nay sao vậy?
Ngày thường, người không những không ngó ngàng đến chuyện này mà còn thích gây khó dễ cho các phi tần. Cớ gì hôm nay lại đột nhiên quan tâm đến một kẻ đã thất sủng nhiều năm? Hoàng hậu vốn căm ghét Cẩm tần từ khi nàng còn được sủng ái nhất lúc Nguyên Vũ Đế mới đăng cơ, thậm chí còn thi thoảng đến Hàm Phúc cung gây sự. Nay Cẩm tần đã thất sủng, người không thừa nước đục thả câu thì thôi, cớ sao còn muốn bênh vực? Rốt cuộc là chuyện gì thế này?
“Nương nương, tháng trước Hiền phi nương nương nói chi tiêu trong cung quá lớn và đề nghị mọi người tiết kiệm, nên khẩu phần của các vị nương nương mới bị điều chỉnh.”
“Điều chỉnh? Sao Bổn cung không biết đã điều chỉnh từ lúc nào?”
Thấy Thẩm Thanh Uyển không chịu bỏ qua, Cao Đạt nhíu chặt mày.
Một Hoàng hậu thất sủng mà cũng quản chuyện quá rộng.
“Hoàng hậu nương nương, nô tài đáng chết, là nô tài đã nhầm lẫn. Nô tài sẽ cho người đổi lại thức ăn cho Hàm Phúc cung ngay.”
Tổng quản Ngự Thiện phòng Cao Đạt quỳ trên đất, miệng nhận sai nhưng lòng không phục.
Hoàng hậu đúng là rỗi hơi, không lo chuyện của mình lại đi lo cho một phi tần thất sủng. Hiền phi nương nương quản lý hậu cung còn chẳng nói gì, người đúng là lo chuyện bao đồng. Nếu không có Thái hậu đặc biệt dặn dò, có lẽ người còn chẳng có nổi phần ăn như của Cẩm tần.
“Được thôi. Vậy ngươi nói xem, ngươi định đổi thế nào? Đổi thành món gì, bao nhiêu món?” Thẩm Thanh Uyển kéo dài giọng rồi quay sang Trân Nhi: “Lấy bút mực lại đây, để Cao đại nhân viết ra.”
Cao Đạt nhìn bút mực trước mặt, mím môi, nụ cười cũng cứng lại, rõ ràng đã mất kiên nhẫn.
Chuyện ngay cả Hiền phi nương nương còn không quản, một Hoàng hậu thất sủng như người xía vào làm gì.
“Nương nương, chi tiêu trong cung quá lớn, nô tài cũng chỉ muốn giúp Hiền phi nương nương san sẻ ưu phiền mà thôi,” Cao Đạt mếu máo lầm bầm.
Hiền phi?
Thẩm Thanh Uyển cười lạnh trong lòng: “Cao đại nhân, ý của ngươi là, việc hà khắc với phi tần trong hậu cung là do Hiền phi nương nương bảo ngươi làm?”
Cao Đạt sững người vì không ngờ Hoàng hậu lại nói vậy: “Nô tài không có ý đó.”
“Vậy ngươi có ý gì?” Ánh mắt Thẩm Thanh Uyển trầm xuống, không hề có ý nhượng bộ.
“Nô tài…” Cao Đạt ấp úng, “Nô tài chỉ cảm thấy chi tiêu ăn mặc trong cung quá lớn, muốn giúp Hoàng thượng tiết kiệm… tiết kiệm thôi ạ.”
“Bổn cung nhớ ra rồi, Hiền phi nương nương là họ hàng xa của Cao đại nhân phải không?” Thẩm Thanh Uyển cười khẩy.
Cao Đạt bớt thấp thỏm, tươi cười nói: “Nương nương trí nhớ thật tốt, mẹ của Hiền phi nương nương là dì họ của nô tài."
Thẩm Thanh Uyển gật đầu ra vẻ tán đồng rồi đột nhiên đập mạnh xuống bàn một cái “rầm”, khiến Cao Đạt giật nảy mình.
“Chi tiêu trong cung có lớn đến đâu cũng không đến mức phải cắt giảm từ khẩu phần của một nương nương. Một vị Tần mà bữa trưa chỉ có một bát cơm, một đĩa dưa muối, một đĩa ớt. Chuyện này nếu truyền ra ngoài chẳng phải sẽ làm mất hết thể diện hoàng gia hay sao? Cao đại nhân có thể để Bổn cung xem bữa trưa hôm nay của ngươi ăn gì không?”
Sống lưng Cao Đạt lạnh toát, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hoàng hậu lại định gây sự.
Nhưng sao hôm nay người lại khác thường như vậy? Trước đây người chuyên gây khó dễ cho các phi tần, sao hôm nay lại vì một người mà gây sự với Ngự Thiện phòng.
Hắn chưa bao giờ dám qua loa với thức ăn của Khôn Ninh cung vì có ý chỉ của Thái hậu nương nương, cho hắn thêm một lá gan cũng không dám.
Không ngờ vị Hoàng hậu luôn ngang ngược, vô não này hôm nay lại có thể nói chuyện có lý lẽ đến vậy.
Biết rõ hắn và Hiền phi là họ hàng mà vẫn gây khó dễ, chẳng phải nàng ta cố ý khiêu khích Hiền phi sao? Nàng ta không xem lại địa vị của mình à? Bây giờ người nắm quyền trong hậu cung là Hiền phi.
Sự kiên nhẫn của Cao Đạt đã đến giới hạn.
“Hoàng hậu nương nương, việc này nô tài thật sự không biết phải viết thế nào. Hay là đợi nô tài hỏi ý kiến Hiền phi nương nương xong sẽ viết lại rồi cho người mang đến Khôn Ninh cung trình lên người, người thấy thế nào... ạ?”
Tiếng “ạ” đó mới thốt ra được nửa vời.
Ánh mắt Thẩm Thanh Uyển lạnh đi. Tuy nàng không làm gì, nhưng khí thế uy nghiêm toát ra vẫn khiến mọi người trong phòng sợ hãi quỳ rạp xuống đất.
“Hoàng hậu nương nương bớt giận.”
“Cao đại nhân làm việc càng ngày càng giỏi nhỉ. Cho dù bây giờ người quản lý lục cung là Hiền phi, thì Bổn cung cũng là Hoàng hậu. Chuyện hậu cung này, cũng là do Bổn cung, người làm Hoàng hậu này, quyết định.”
“Hoàng hậu nương nương…”
“Là Tổng quản Ngự Thiện phòng, lo liệu ba bữa ăn mỗi ngày của cả hậu cung, bản thân phạm lỗi mà không biết hối cải. Người đâu, kéo ra ngoài, đánh mười trượng.”
Giọng Thẩm Thanh Uyển vừa dứt, cả Hàm Phúc cung đều sững sờ, ngay cả Trân Nhi cũng kinh ngạc tròn mắt nhìn chủ tử.