“Cái gì?” Hai chữ cùng bật ra từ miệng ba người khác nhau.
Nhất là Lệ Minh Vũ, nỗi sợ hãi không thua gì vẻ bi thương của anh. Mộ Thừa thoạt đầu là khiếp sợ, sau đó chợt hiểu thấu đáo một việc gì đó. An ŧıểυ Đóa hoàn toàn hóa đá.
Lệ Minh Vũ có phản ứng đầu tiên, anh đứng bật dậy, bàn tay anh cứng rắn như kìm sắt túm lấy cánh tay bác sĩ, sắc mặt anh vừa tái mét vừa đua thương, pha lẫn vẻ nguy hiểm đáng sợ, anh sẵng giọng, “Sẩy thai lần nữa? Cái gì là sẩy thai lần nữa? Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy?”
Bác sĩ hô đau, cô ta hoang mang, “Anh, anh không biết việc cô ấy sẩy thai?”
“Tôi biết thì hỏi cô làm gì?” Anh quát to.
Bác sĩ ngây người, lại nhìn Mộ Thừa và An ŧıểυ Đóa, “Hai người cũng không biết?”
An ŧıểυ Đóa đẩy Lệ Minh Vũ ra vọt tới trước mặt bác sĩ, đôi mắt ngân ngấn nước, “Tại sao khi biết ŧıểυ Nhiễm mang thai, cô không nhắc đến tình hình trước đây của cậu ấy?”
Lệ Minh Vũ lặng người, chống tay lên bàn, thở gấp gáp, hốc mắt đỏ ửng, hình dáng của anh lúc này rất đáng sợ, bác sĩ phát hoảng lo lắng nắm đấm của anh giáng trúng mình. Nhưng Lệ Minh Vũ không có, từ đầu đến cuối anh chỉ cố gắng hít thở điều chỉnh nỗi đau vô ngần trong lòng, lồng ngực anh phập phồng dữ dội, gân xanh trên trán nổi rõ. Vài phút sau, cảm xúc của anh thoáng dịu bớt, anh nhìn bác sĩ, gằn giọng nói: “Tôi muốn biết rõ vợ tôi như thế nào!”
An ŧıểυ Đóa bụm miệng, cô cũng biết kiến thức y khoa đơn giản này, nhưng cô không ngờ ŧıểυ Nhiễm từng mang thai. An ŧıểυ Đóa buồn bực, nếu cô biết sớm, cô nhất định chăm nom ŧıểυ Nhiễm kỹ lưỡng.
Mộ Thừa cũng là bác sĩ, đương nhiên hiểu điều này, anh cố nén nỗi đau, hỏi khẽ, “ŧıểυ Nhiễm sẩy thai lần này là do tác động từ bên ngoài?”
Bác sĩ lắc đầu, “Chúng tôi phát hiện lần này cô Tô sẩy thai tự nhiên.” Cô ta nhìn Lệ Minh Vũ, “Nếu tôi đoán không sai, lần này cô ấy bị một cú sốc hoặc đau thương quá lớn, phụ nữ khi mang thai kiêng kị những điều này nhất, đặc biệt là cô ấy từng sẩy thai nên phải chú ý hơn. Bộ trưởng Lệ…”
Lệ Minh Vũ nhìn bác sĩ, tim anh đã nát vụn từ lâu.
Vẻ mặt Lệ Minh Vũ nặng nề, một lát sau anh gật đầu.
***
Tô Nhiễm được đưa đến phòng bệnh số sáu.
Sau khi ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ, Lệ Minh Vũ bước vội đến phòng bệnh số sáu, đầu óc anh rối rắm như mớ bòng bong, tay anh cuộn thành quyền, đè nén bi thương và căm phẫn từ lúc biết tin đến giờ.
Mộ Thừa đuổi theo sau, kéo lấy Lệ Minh Vũ…
“Minh Vũ, cậu phải nói rõ với tôi…”
Mộ Thừa còn chưa hết câu, Lệ Minh Vũ đang kiềm chế cơn giận đã vung nắm đấm, Mộ Thừa lảo đảo ngã vào tường, Lệ Minh Vũ cáu kỉnh một tay túm áo blouse của Mộ Thừa, một tay hạ nắm đấm.
Khóe miệng Mộ Thừa rơm rớm máu.
An ŧıểυ Đóa đuổi theo, bắt gặp cảnh này cô choáng váng, xông lên trước ngăn cản, những sức lực của cô so với Lệ Minh Vũ chỉ như một con kiến.
“Mộ Thừa, anh là thằng khốn!” Lệ Minh Vũ túm áo Mộ Thừa, ánh mắt lạnh lùng…
“Anh làm gì Tô Nhiễm? Tại sao anh đối xử với cô ấy như vậy? Sẩy thai lần trước là do anh bức cô ấy ư? Cô ấy có thai với anh, anh lại cầm thú khiến cô ấy sẩy thai? Tôi nhịn anh đủ lắm rồi, tôi có thể xem như giữa anh và Tô Nhiễm chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng lần này lại để tôi biết hóa ra cô ấy từng có con với anh! Anh là bác sĩ của cô ấy, không ngờ anh lại cầm thú đối đãi với cô ấy như vậy!” Nói xong, anh nên thêm một đấm.
An ŧıểυ Đóa hét thất thanh.
Cú đấm này không trúng Mộ Thừa như mong muốn, anh chụp tay Lệ Minh Vũ, ánh mắt bỗng lạnh buốt, “Lệ Minh Vũ cậu bị điên phải không? Ai mới là cầm thú? Cậu…”
Mộ Thừa chưa hết lời, một y tá vội chạy đến, vẻ mặt trắng bệch chứng kiến cảnh này, “Bác sĩ Mộ, bệnh nhân ở phòng số sáu đã tỉnh.”
Lệ Minh Vũ nghe thấy, thả Mộ Thừa ra tức thì, anh chạy ngày vào phòng bệnh số sáu, Mộ Thừa xoa khóe miệng, cùng đi với An ŧıểυ Đóa qua đó.