Tuy lòng Hạ Đông đang vướng bận chuyện của Lão Nhị, nhưng cũng không quên nhắc người ta uống thuốc. Hắn dùng một tay ôm lấy vòng eo thon gọn của ŧıểυ cô nương, để nàng tựa hẳn vào lồng ngực mình, tay kia thì bưng chén thuốc đưa lại gần.
“Bây giờ thì chịu uống thuốc rồi chứ, ŧıểυ cô nương của ta?” Nam nhân cất giọng trêu ghẹo.
Diệp Oanh Đoàn kéo chăn lên cao, ủ mình cho thật ấm, thế nhưng khi nằm gọn trong lòng nam nhân, nàng lại cảm thấy chăn nệm chẳng thể nào ấm áp bằng hơi ấm tỏa ra từ người Đông thúc. Nàng mơ màng gật đầu, đôi môi vừa chạm phải chén thuốc đã vội nhíu mày né đi, khẽ thốt: “Đắng lắm…”
“Thuốc đắng dã tật.” Hạ Đông không hề nuông chiều nàng.
“Đắng thật mà.” Diệp Oanh Đoàn nghiêng người, hai tay chống lên lồng ngực rắn rỏi của nam nhân, đôi mắt ươn ướt ngước nhìn hắn, giọng nói mềm mại nũng nịu.
Nàng vốn hảo ngọt sợ đắng, từ nhỏ đến lớn mỗi lần uống thuốc đều là một trận vật lộn khổ sở.
Hạ Đông sợ mình sẽ mềm lòng trước dáng vẻ ấy, vội tránh đi ánh mắt của nàng, nghiêm giọng ra lệnh: “Nhắm mắt lại rồi uống.”
“Nhắm mắt lại thì cũng đắng vậy.” Diệp Oanh Đoàn thấy chiếc mặt nạ quỷ của hắn quay đi, bèn rướn người lên một chút, nhích lại gần hơn.
Thân thể mềm mại của ŧıểυ cô nương tựa như một con cá nhỏ lanh lẹ, lướt qua trong vòng tay hắn. Bàn tay đang bưng thuốc của Hạ Đông khẽ run lên, trong lòng chợt dấy lên những gợn sóng xao động, hắn trầm giọng lặp lại: “Nhắm mắt lại.”
Thấy thái độ của hắn vô cùng kiên quyết, Diệp Oanh Đoàn không dám trái lời nữa, đành ngoan ngoãn nhắm nghiền hai mắt, đến cả sống mũi cũng nhăn tít lại, chỉ hé đôi môi ra một chút.
Cái dáng vẻ vừa sợ sệt vừa ngoan ngoãn ấy khiến Hạ Đông bất giác bật cười. Hắn tháo chiếc mặt nạ sắt xuống, đoạn lấy một chiếc mặt nạ gỗ nửa mặt từ ngăn kéo bí mật bên cạnh giường ra rồi đeo lên.
Diệp Oanh Đoàn nín thở chờ đợi vị thuốc đắng ngắt sắp sửa trút vào miệng, lưỡi nàng căng thẳng rụt cả về phía sau. Thế nhưng, thứ mà nàng chờ được lại là một vật gì đó thật mềm mại, một cảm giác mà nàng đã từng nếm trải…
Trước đây Hạ Đông đã từng mớm nước cho ŧıểυ cô nương, nên việc mớm thuốc bằng miệng này vốn là chuyện quen tay hay việc. Nhưng tâm trạng của hắn lúc này lại hoàn toàn khác hẳn, nhất là khi cảm nhận được sự đáp lại đầy vụng về của đối phương, nam nhân càng hôn sâu hơn nữa.
Dòng thuốc đắng chát trôi tuột qua cổ họng, nhưng Diệp Oanh Đoàn lại chẳng còn tâm trí đâu mà thấy ghê tởm nữa. Nàng bất giác vòng tay ôm lấy cổ nam nhân, ngửa đầu ra sau để đón nhận nụ hôn của hắn. Chiếc lưỡi nhỏ non nớt vụng về chạm vào đầu lưỡi rộng lớn của nam nhân, chỉ vừa chạm tới đã xấu hổ muốn rụt về, nhưng lại bị hắn mạnh mẽ ngậm chặt lấy.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng mυ"ŧ mát ẩm ướt, tiếng hừ trầm khàn của nam nhân xen lẫn với những tiếng nức nở khe khẽ của nữ tử.
Hạ Đông mớm ngụm thuốc này rất lâu, đến cuối cùng đã hoàn toàn biến thành việc hút lấy mật ngọt trong khoang miệng của ŧıểυ cô nương. Mãi cho đến khi lồng ngực nàng run lên bần bật vì không thở nổi, hắn mới chịu lùi lại một chút, môi kề môi mà mổ nhẹ từng cái.
“Đông thúc, ta… có thể mở mắt ra được chưa?” Diệp Oanh Đoàn bị nam nhân hôn đến toàn thân tê dại, rã rời.
Nàng vẫn nhớ chiếc mặt nạ của Hạ Đông, nàng phỏng đoán nam nhân có bí mật không muốn người khác nhìn thấy cho nên vẫn nhắm nghiền mắt không hề nhìn trộm. Nàng yêu mến Đông thúc đến vậy, tự nhiên sẽ tôn trọng hắn.
“Được rồi.” Hạ Đông cắn nhẹ môi dưới của nàng, cười nói.
Diệp Oanh Đoàn được cho phép, bèn chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt nàng là một chiếc mặt nạ gỗ xa lạ cùng với nửa dưới gương mặt tuấn tú khiến nàng ngày đêm mong nhớ.
Vẫn chỉ có một nửa thôi à. Diệp Oanh Đoàn tôn trọng nam nhân là một chuyện, nhưng cảm giác thất vọng lại là một chuyện khác, nàng không sao kiềm chế được.
“Sau này sẽ cho nàng xem, được không?” Hạ Đông đoán được tâm tư của nàng, cánh tay ôm người siết chặt lại, trán kề trán dỗ dành đầy thân mật.
Mình và Đông thúc có “sau này” rồi. ŧıểυ cô nương dùng chóp mũi cọ lại, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau.
“Thuốc còn đắng nữa không?” Hạ Đông vô cùng hưởng thụ dáng vẻ dịu dàng đáng yêu của đối phương.
“Hết đắng rồi ạ.” Diệp Oanh Đoàn thì thầm, ngón tay khẽ khàng mân mê vạt áo của nam nhân.
“Vậy ŧıểυ cô nương tự uống đi nhé?” Hạ Đông nảy ra ý xấu.
Diệp Oanh Đoàn bĩu đôi môi nhỏ, Đông thúc lại giở thói xấu rồi, nhưng sao nàng lại cứ thích nam nhân làm vậy đến thế cơ chứ.
Gò má nàng ửng hồng vì cơn sốt, lại thêm nét e thẹn càng khiến người ta phải động lòng thương mến. Hạ Đông dứt khoát bế thốc nàng lên đùi, để nàng ngồi dạng chân đối diện với mình, vẫn không quên kéo chăn quấn chặt lấy thân thể nàng.
Diệp Oanh Đoàn ngồi trên đùi nam nhân, Hạ Đông lại ngả người xuống thêm một chút. Cuối cùng cũng đến lượt nàng được ở thế trên cao mà nhìn xuống hắn.
“Làm gì vậy?” ŧıểυ cô nương lên gân ra vẻ.
Hạ Đông không nói lời nào, hào sảng uống một ngụm thuốc lớn rồi bĩu môi ra hiệu với nàng.
Diệp Oanh Đoàn có thể chấp nhận những nụ hôn của nam nhân, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng đủ can đảm để chủ động, huống hồ bây giờ nàng đâu có trúng xuân dược, nàng vẫn là một ŧıểυ cô nương ngây thơ dễ e thẹn cơ mà.
Hạ Đông đợi một lúc mà chẳng thấy nàng có động tĩnh gì, vừa định mở miệng nói thì ngụm thuốc trong miệng đã sủi bọt ừng ực rồi trôi tuột xuống cổ họng.
“Đắng thật đấy.” Hạ Đông ngượng ngùng đặt bát thuốc xuống, khoa trương nôn khan vài tiếng, rồi cất giọng đầy vẻ du côn: “ŧıểυ cô nương cho lão tử chút ngọt ngào đi nào.”
Diệp Oanh Đoàn vừa trông thấy khóe môi nhếch lên của nam nhân, trái tim nàng như bị một sợi dây vô hình níu lấy, mọi e dè ngượng ngùng đều tan biến sạch sành sanh, chỉ biết một lòng nghe theo hắn.
Hóa ra nữ tử cũng có lúc vì mê đắm sắc đẹp mà đánh mất lý trí.
Nụ hôn của ŧıểυ cô nương vụng về vô cùng, sau khi áp môi lên thì chẳng biết phải làm gì tiếp theo, đầu lưỡi chỉ dám rụt rè liếʍ nhẹ lên kẽ môi của Hạ Đông.
Hạ Đông bất lực, lửa lòng hắn đã được nhen lên, vậy mà ŧıểυ cô nương vẫn chỉ thổi gió bên ngoài, chẳng hề biết thêm củi vào cho lửa cháy to hơn gì cả.
Nam nhân mất hết cả kiên nhẫn, lập tức giành lại thế chủ động. Lại là một nụ hôn sâu triền miên khác, không còn vướng víu cái bát thuốc, hành động của Hạ Đông càng thêm phóng túng. Hắn không chút kiêng dè, bàn tay bóp chặt cặp mông tròn trịa của Diệp Oanh Đoàn, ép nàng cọ xát vào đũng quần mình.
“Ưm... ưm...”
ŧıểυ cô nương đáng thương còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã bị dã thú ngấu nghiến sạch sành sanh, cuối cùng chỉ có thể thở hổn hển nằm rạp trên lồng ngực hắn mà hờn dỗi.
Thế này mà còn mạnh miệng nói không thích ta, Diệp Oanh Đoàn ngẩng đầu nhìn yết hầu của nam nhân.
Bề ngoài Hạ Đông hôn có vẻ hung hãn, nhưng xét cho cùng thì hắn cũng chỉ là một tay mơ, lồng ngực phập phồng lên xuống, yết hầu cũng theo đó mà trượt lên trượt xuống. Cảm nhận được ánh mắt của ŧıểυ cô nương, hắn liền cúi đầu nhìn nàng.
Hai người vừa mới quấn quýt hôn nhau say đắm giờ đây lại bốn mắt nhìn nhau, cứ thế lặng lẽ nhìn đối phương, ăn ý giữ gìn sự tĩnh lặng yên bình này. Một lát sau, cả hai cùng bật cười.
Nam nhân cười một cách thoải mái, nữ tử cười một cách thẹn thùng, ánh sáng đẹp nhất trên thế gian này có lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi.
“Thật tốt quá.” Diệp Oanh Đoàn khẽ than.
Giọng của ŧıểυ cô nương đã không còn khàn như trước nữa, đúng là tâm bệnh phải dùng tâm dược mà chữa, muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông. Sau khi khúc mắc trong lòng được gỡ bỏ, tinh thần tự nhiên cũng phấn chấn hẳn lên.
“Phải đó, thật tốt quá.”
Đời người ở trên thế gian, chuyện không như ý chiếm hết tám chín phần. Hạ Đông vẫn luôn lẩm bẩm rằng sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra đâu, nhưng trong thâm tâm hắn vẫn âm thầm khao khát một hai điều, cứ mãi rụt rè sợ sệt, suýt chút nữa là phải ôm hận cả đời. Chính vào lúc ấy, ŧıểυ cô nương đã không sợ lạc lối, dũng cảm tiến thẳng về phía hắn.
Chính sự chân thành và thẳng thắn của nàng là sợi dây leo cứu hắn thoát khỏi vũng lầy.
Hạ Đông đang mải mê suy nghĩ, bỗng bị một câu nói bất thình lình kéo về thực tại, hắn lập tức trở nên bối rối.
“Đông thúc, có cái gì cứng lắm đang chọc vào người ta này.”
“Đùi đó.” Nam nhân nói dối mà mặt không đổi sắc.
“Thật không?” ŧıểυ cô nương ngờ vực định cúi xuống xem, liền bị Hạ Đông giữ người lại rồi ôm chặt vào lòng.
“Thật mà, thật mà.” Hạ Đông vội vàng bế ŧıểυ cô nương xuống, đắp chăn lại cẩn thận, rồi co một chân lên để che đi phần đũng quần đang dựng đứng.
"Ồ...” Diệp Oanh Đoàn lẩm bẩm.
"Bảo bối ngoan nằm thêm một lát nữa đi, ta đi sắc lại thuốc cho nàng.”
“Hả?” Diệp Oanh Đoàn giật mình. “Chẳng phải ta vừa mới uống rồi sao.”
“Lúc nãy nàng uống còn không nhiều bằng lão tử uống đâu.” Lão Lý kê cái thứ thuốc quái quỷ gì mà đắng muốn chết.
“Ai bảo Đông thúc cứ mυ"ŧ mãi không thôi.” ŧıểυ cô nương lí nhí càu nhàu.
“Sao không nói là chính cái miệng nhỏ của nàng cứ quấn lấy ta, kẹp chặt đến nỗi lưỡi ta sắp đứt ra rồi đây này.” Hạ Đông ăn nói bạt mạng, toàn những lời trêu ghẹo.
“A... Đông thúc, chàng thật đáng ghét.”
“Dù có ghét ta hơn nữa, ta vẫn là nam nhân của nàng.” Hạ Đông xoa xoa đầu ŧıểυ cô nương, những lọn tóc mềm mại lướt qua vết bỏng trong lòng bàn tay, lúc này nam nhân mới sực nhớ ra hình như mình bị bỏng, phải xử lý một chút. “Ngoan nhé, nàng ngủ một lát đi. Tối nay chúng ta có khối thời gian để nàng tha hồ mà chán ghét ta.”
Lời của nam nhân ẩn chứa ý đồ riêng, ŧıểυ cô nương thầm mắng một tiếng đồ xấu xa, sớm biết vậy đã chẳng thèm thích hắn.
Haiz, trên đời mấy ai mua được hai chữ “sớm biết”.
——
Đút muỗng thuốc thôi mà cũng ngọt ngào ghê, hê hê hê.
Lão nhị của Đông thúc sắp được chính thức ra mắt ŧıểυ cô nương rồi.
[Nhị Hoàng tử: Tới đất diễn của ta rồi sao?]
[Đông thúc: Ngươi bình tĩnh lại một chút]