Bên trong nhà xác lạnh đến nỗi nước nhỏ xuống cũng đóng thành băng, ngỗ tác của Đại Lý Tự là Tống Diệc An mặt thì quấn khăn, tay thì đeo bao, đang cẩn thận chuyển bảy, tám khối thi thể phủ đầy sương giá đến chiếc giá gỗ bên cạnh chậu than ở góc phòng. Những khối thi thể này đã đông cứng như đá, chính là phần ngực và bụng của ba người đã khuất: Trịnh Nhiễm, Ngô Nhược Hàm và Tiền Cam Đường.
Tống Diệc An nhíu chặt mày thành hình chữ “Xuyên”, vừa canh chừng lớp sương trắng trên các khối thi thể dần tan đi, vừa nói bằng giọng ồm ồm: “Đại nhân, e là phải đợi thêm nửa canh giờ nữa mới có thể rã đông hoàn toàn...”
Khi các khối thi thể dần rã đông, một mùi hôi thối nồng nặc đến xộc cả vào mũi lan khắp gian nhà phụ. Bùi Yến mở cửa sổ, rồi nhìn sang Khương Ly với vẻ mặt ngưng trọng: “Cô nương vẫn chưa nói làm thế nào mà cô nương lại nghĩ đến điểm này.”
Ánh mắt Khương Ly vốn đang đặt trên những khối thi thể trên giá gỗ, nghe vậy liền nhìn sang Bùi Yến, đáp: “Là do hôm trước đến phủ Khánh Dương công chúa dự tiệc mà nghĩ ra. Hôm nay ở Bá phủ lại càng thêm chắc chắn, vừa hay có thể giải thích được tại sao trên người mấy nạn nhân khác lại có rất ít vết thương.”
Ánh mắt Bùi Yến hơi ngưng lại: “Phủ Khánh Dương công chúa—”
Phó Vân Hành đứng bên cạnh chen vào: “Là tiệc ngắm hoa sao? Nghe nói gần đây Công chúa điện hạ mới trồng được một loại thược dược vô cùng quý hiếm, còn mời không ít người đến phủ thưởng hoa. Hôm qua ta gặp Thế tử của Nghĩa Dương Quận vương, vừa hay nghe ngài ấy nhắc tới.”
Khương Ly gật đầu nhưng không có ý định giải thích chi tiết. Bùi Yến lại nhìn sang Tống Diệc An: “Lúc đầu khi phát hiện các khối thi thể, bề mặt đã phân hủy quá nặng, nội tạng càng khó phân biệt là gì. Sau khi xác định được nguyên nhân cái chết và hung khí, nội tạng đã không được kiểm tra kỹ lưỡng nữa. Nay đã cách mấy tháng, e rằng phần lớn hy vọng chỉ có thể đặt vào hai người chết sau cùng.”
Hung thủ đã chặt các khối thi thể ra rất nhỏ, ba người đầu tiên lại chết vào giữa mùa hè và đầu thu, nội tạng tự nhiên khó mà bảo quản. Chỉ có Ngô Nhược Hàm và Tiền Cam Đường chết vào mùa đông, may ra còn một tia hy vọng.
Phó Vân Hành vừa bịt mũi vừa nói: “Thế nhưng, về sau khoảng thời gian giữa các lần vứt xác của hung thủ ngày càng kéo dài, e rằng cũng là để cho thi thể phân hủy nặng hơn. Mọi chuyện đành trông vào Tống ngỗ tác cả thôi.”
Ở thời đại này, ngỗ tác bị xem là nghề hạ tiện. Vị Tống Diệc An này vốn xuất thân con nhà quan, nhưng vì gia tộc phạm tội nên bị liệt vào hàng tiện tịch. Sau này, do duyên số đưa đẩy mà học được thuật ngỗ tác, làm việc ở nha phủ Thương Châu được hai năm thì đầu năm nay mới được điều đến Đại Lý Tự. Người này tuổi chừng hai mươi lăm, dáng người cao ráo, ngũ quan tuấn tú, giữa hai hàng lông mày còn toát lên vẻ thư sinh, nhìn qua càng giống một người đọc sách hơn.
Tống Diệc An cẩn thận di chuyển các khối thi thể, lại không nhịn được mà nói: “Tên hung thủ này lần nào giết người xong cũng chất thi thể trong nhà mình, không biết làm sao mà chịu được cái mùi này nữa. Thi thể của hai người chết sau vốn không nên phân hủy đến mức này, e là hắn đã cố ý đốt lò sưởi trong phòng...”
Việc rã đông không thể vội vàng, Khương Ly bèn nhìn sang Bùi Yến: “Bùi đại nhân nói cũng định nhờ ta giúp một việc, không biết là chuyện gì?”
Bùi Yến nghe vậy liền nhìn sang Cửu Tư. Cửu Tư lập tức đi vào chính đường, mang một gói đồ khá lớn được bọc bằng giấy vỏ dâu vào. Hắn đặt gói đồ lên chiếc giường đặt quan tài còn trống rồi mở ra, để lộ hai bộ y phục lấm lem vết bẩn.
Bùi Yến nói: “Mấy ngày nay ta đã xem xét lại vụ án, cũng cho kiểm tra lại một lượt chứng vật của năm nạn nhân. Dải lụa choàng màu đỏ son này là của nạn nhân thứ hai, Khang Vận. Chiếc váy xếp ly màu vàng nghệ này là của nạn nhân thứ tư, Ngô Nhược Hàm. Khi đó, hung thủ đều dùng y phục của hai người để bọc các khối thi thể. Nha môn đã kiểm tra kỹ lưỡng tất cả chứng vật, nhưng vì y phục dính quá nhiều vết bẩn nên không phát hiện ra manh mối rõ ràng. Thế nhưng, hôm qua khi đối chiếu chứng vật của mấy người, ta phát hiện trên hai bộ y phục này thực ra có dính cùng một loại vết bẩn. Tống ngỗ tác đã xem qua nhưng không nhận ra là thứ gì. Vì nghi ngờ đây là vết thuốc, nên ta mới muốn nhờ cô nương giúp một tay.”
Nghe đến đây, tim Khương Ly thắt lại, nàng lập tức bước lên xem xét kỹ hơn. Bùi Yến nói tiếp: “Khi đó, thi thể của Khang Vận bị vứt trong bụi lau sậy bên bờ hồ Mạc Sầu ở phía nam thành, nên dính không ít bùn cát. Thi thể của Ngô Nhược Hàm thì bị vứt gần hai con mương nước thải ở phía tây thành, lúc được phát hiện có dính không ít rác thải nhà bếp. Khi đó, vết bẩn trên váy của Ngô Nhược Hàm bị cho là vết bẩn từ rác thải. Thế nhưng, cùng một loại vết bẩn như vậy lại không thể xuất hiện trên bãi cát ở hồ Mạc Sầu được. Bởi vậy, rất có khả năng nó bắt nguồn từ nơi ở của hung thủ, hoặc là hiện trường phân xác.”